Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 3042 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 172

❊ ❊ ❊

172. Âm mưu

Hoàng Phủ Vân hung ác nham hiểm cười, "Đối đầu với nhau đã lâu nhưng mãi cũng không thấy bùng nổ, vậy ta đây sẽ đổ thêm dầu cho bừng cháy, còn phải lan ra khắp đô thành, chúng ta sẽ tọa sơn quan hổ đấu, thưởng thức trò hay."

Đức tần ca tụng hưởng ứng. Trong ánh mắt tràn đầy sùng bái. Mặc kệ Hoàng Phủ Vân biến thành hình dạng gì, bà ta chưa bao giờ ngừng sùng bái hắn.

"Thật hay! Vậy ta hồi cung làm việc này." Bà ta nhận được độc dược, gấp gáp trở về hoàng cung hành sự. Đối với Đức tần mà nói, chuyện hạnh phúc nhất là nhìn thấy Hoàng Phủ Vân khích lệ mình.

"Không vội, ta còn có rất nhiều chuyện cần thương lượng với ngươi."

Đức tần dừng bước, "Xin tiên sinh phân phó."

"Gần đây Tiêu Miễn có động tĩnh gì?" Khẩu khí Hoàng Phủ Vân dần trở nên nghiêm túc, "Chẳng biết tại sao, ta luôn cảm thấy khó an trong lòng. Vị thập lục đệ này của ta năng chinh thiện chiến, tâm tư trầm ổn, không phải hạng người bình thường, ta sợ hắn quấy rối chuyện tốt của chúng ta. Ngươi cho người theo dõi hắn đi."

Ích vương ở ngoài sáng, Hoàng Phủ Vân ở trong tối, muốn tiếp cận Tiêu Miễn đúng là dễ như trở bàn tay.

"Ích vương bảo trì trung lập, sao chúng ta còn lo lắng? Chúng ta không phải nên tập trung tinh lực đối phó Tiêu Trạm sao?" Đức tần nói, bà không có lo lắng như Hoàng Phủ Vân bởi vì bà không hiểu Tiêu Miễn được nhiều lắm.

Hoàng Phủ Vân nhìn Đức tần, không hài lòng đối với câu trả lời này:

"Hồ đồ! Một khi chưa có kết quả cuối cùng, không ai đoán được quá trình, ngươi đã quên bài học đoạt ngôi năm đó?"

"Nô tỳ biết sai." Đức tần sám hối nói.

Hoàng Phủ Vân thu hồi ánh mắt, ung dung nhìn vào trong ao, khẩu khí thư giãn hơn trước đó:

"Con người là động vật hay thay đổi. Tiêu Miễn tuy đã quyết định nhưng ai biết một khắc sau đó hắn có thay đổi hay không? Hắn còn là nhân vật mấu chốt trong trận này. Nếu chúng ta đã khống chế được Tiêu Quan thì không cần cố kỵ bất kì ai. Nhưng vấn đề là chỉ sợ Tiêu Quan còn chưa tỉnh, trận chiến đã nổ ra."

Thảm trạng đẫm máu hơn hai mươi năm trước rõ mồn một trước mắt, mỗi lần hồi tưởng lại đều đau lòng nhức óc, từ đó về sau cả người Hoàng Phủ Vân tính tình đại biến, không chỉ trở nên hung ác nham hiểm hẹp hòi mà còn cực kỳ cẩn thận, hoàn toàn khác biệt với Tiêu Hoắc lòng dạ rộng rãi của ngày xưa.

"Cho nên, chúng ta không thể ký thác tất cả hi vọng trên người Tiêu Quan. Phải có kế hoạch dự phòng."

"Vậy kế hoạch đó là...?" Đức tần khó hiểu nói.

"Tỉ như cuối cùng Tiêu Miễn ủng hộ Tiêu Trạm." Hoàng Phủ Vân nói.

Đức tần giật mình, "Nếu Ích vương ủng hộ Tiêu Trạm, vậy Tiêu Tông cũng không phải là đối thủ của hắn. Tiêu Trạm lên làm Hoàng đế, coi như cẩu hoàng đế Tiêu Quan tỉnh lại cũng vô dụng. Một núi không thể chứa hai hổ, một nước không dung hai quân, Tiêu Quan khẳng định là vật bài trí."

Đức tần tiếp tục nói:

"Nhưng vấn đề là, phía đông Ích Châu tiếp giáp Bắc Minh, nếu binh mã Ích Châu rút lui, vậy nơi đó sẽ đại loạn. Nhẹ nhàng mà nói thì đạo phỉ sẽ hoành hành. Khó nghe hơn mà nói thì Bắc Minh sẽ thừa lúc vắng mà vào. Tiên sinh cảm thấy Tiêu Miễn dám rút quân điều động đến đô thành sao?"

"Theo lý thuyết là sẽ không, nhưng Tiêu Miễn đã đi hiểm chiêu."

Đức tần lau mồ hôi, "Tiêu Miễn thật sự điều quân đến đây?"

"Về phần điều động bao nhiêu người còn không rõ ràng, nhưng hắn nhất định đã mang binh mã tới. Ngụy trang thành bách tính phổ thông, không vào hoàng thành, trú đóng ở nơi nào đó chờ đợi thời cơ." Hoàng Phủ Vân trầm tư nói, "Nếu hoàng thành thái bình, quân đội của hắn sẽ án binh bất động. Nếu hoàng thành không yên ổn, quân đội của hắn sẽ dốc toàn bộ lực lượng.... Trường hợp không yên ổn có hai giả thiết, một là hắn không đồng ý Tiêu Trạm đăng cơ, nhưng Tiêu Trạm muốn đăng cơ. Còn lại là Tiêu Tông phát động đảo chính."

Hoàng Phủ Vân liếm môi, "Thập lục đệ của ta càng lúc càng biết chơi, không thành kế vận dụng trôi chảy như vậy."

Đức tần nghe xong kinh ngạc, "Làm sao ngài biết Ích vương mang quân tới?"

"Ta bố trí người ở đó quan sát Tiêu Miễn nhất cử nhất động. Chỉ là hắn đã vào hoàng thành, người của ta tự nhiên không nhìn thấy tung tích của hắn, nhưng vẫn còn nắm giữ hành tung quân đội."

Người mà Hoàng Phủ Vân nói tới chính là Khúc Phi Khanh, lúc trước hắn phân phó chạy trốn đến Ích Châu, nói chung cũng là một người thông minh đến đáng sợ, chỉ dùng thời gian mấy tháng đã nắm được động tĩnh Tiêu Miễn nhất thanh nhị sở.

"Đã có mười đội nhân mã cải trang bí mật xuất phát trước khi hắn vào kinh. Tiêu Miễn chờ mười đội nhân mã đi xa mới lên đường. Nếu tốp lính đó không có vào hoàng thành, vậy chỉ có một lời giải thích đó chính là chúng đã trốn ở một nơi nào đó."

"Nô tỳ còn có một chuyện không rõ... Tình hình Ích Châu hiểm trở, nếu Tiêu Miễn thật sự làm như vậy, hắn không sợ Ích Châu loạn lạc?"

"Ích Châu trước mắt không có chiến tranh, hắn có thể để binh sĩ biến thành dân chúng, đương nhiên cũng có thể để dân chúng biến thành binh sĩ thủ ở đó, ai có thể biết hắn thay xà đổi cột?"

"Vậy chúng ta phải làm như thế nào, tiên sinh?"

"Để Ích Châu càng loạn càng tốt. Nơi đó phải gay go, Tiêu Miễn mới rút quân về. Chỉ có như vậy, dù hắn dao động muốn trợ giúp Tiêu Trạm cũng chỉ có hữu tâm vô lực. Tiêu Trạm lẫn Tiêu Tông phải lưỡng bại câu thương, chúng ta mới được lợi."

"Vì vậy, Tiêu Miễn quan trọng ra sao, không cần ta nhiều lời ngươi cũng biết. Cố mà quan sát! Có bất kỳ dị dộng, lập tức báo cáo!"

"Tiên sinh đại tài, nô tỳ bội phục!" Đức tần cung kính nói.

"Tiếp theo, chúng ta nói con trai ngươi, Khang vương Tiêu Liên."

Đức tần không muốn thảo luận con mình với Hoàng Phủ Vân bởi vì bà cảm thấy hắn là kẻ bất tài tầm thường không có tài hoa.

"Liên Nhi bề ngoài đã không xuất chúng, càng không có tài hoa kinh người, hắn có gì đáng giá nghị luận?"

"Hắn tầm thường thế nào thì cũng là hoàng tử, ta lại cần mượn thân phận này. Bằng không, tương lai là ta lại vô cớ xuất binh."

"Ý ngài là sao?" Đức tần hỏi.

"Ta vốn là muốn Tiêu Quốc loạn trong giặc ngoài rồi diệt vong đi. Chỉ là sau khi cân nhắc, ta quyết định từ bỏ ý nghĩ này. Ta hận Tiêu Quan, nhưng dù sao quốc gia này là cơ nghiệp tổ tiên truyền thừa, nếu ta để nó bị hủy hoại đi như thế, về sau ta còn mặt mũi gì đối mặt Tiên đế? Tiêu Quan trị quốc không tốt, Tiêu Hoắc ta có thể trị tốt! Mà trước khi muốn trị quốc, phải được lòng người, nếu ta xưng đế quá đột ngột, sẽ có người không phục! Vì vậy ta sẽ giao cho Tiêu Liên quản lý mấy năm, một khi cơ hội thích hợp lại để cho hắn nhường ngôi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »