Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 3081 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 188

❊ ❊ ❊

Đại giáo trường bên trong biệt trang, binh sĩ chỉnh tề sắp xếp đông nghìn nghịt. Tất cả đều mặc áo giáp. Người người cường tráng. Ánh mắt đầy can đảm thẳng tắp nhìn về phía trước như có thể xông ra tiền tuyến bất cứ lúc nào.

Ngoại trừ quân đội do cha mình - Cố Uy dẫn đầu, Cố Vân Cảnh rất ít khi gặp được quân sĩ hăng hái như thế này trong Hoàng Thành. Nàng không khỏi thở dài nói: Ích vương có khác. Suất lĩnh binh lính cũng anh khí bừng bừng.

Người vừa nãy đi Hầu phủ liên hệ Cố Vân Cảnh tên là Trương Đạt. Một vị thủ hạ tâm phúc của Ích vương Tiêu Miễn. Trương Đạt gỡ đấu bồng đen xuống, giới thiệu lai lịch Cố Vân Cảnh với Trình Tỉnh đang thao luyện binh sĩ:

"Vị này là Phò mã. Vương gia đã giao binh phù cho Phò mã, để Phò mã điều động binh lính trong biệt trang. Các ngươi phải nghe lệnh Phò mã sắp xếp."

Sau đó Trương Đạt lại giới thiệu thân phận Trình Tỉnh cho Cố Vân Cảnh.

Trình Tỉnh tuy là võ tướng nhưng da dẻ trắng nõn giống văn nhân, hắn ở Ích Châu cũng đã từng nghe đến đại danh Cố Vân Cảnh, lúc này thấy Phò mã, chắp tay làm lễ:

"Mạt tướng tham kiến Phò mã. Sau này nghe theo Phò mã sai phái. Phò mã có việc cứ dặn dò."

Cố Vân Cảnh giơ tay:

"Trình tướng quân không cần đa lễ. Triều đình bây giờ tình thế nguy cấp, bản phò mã cần mau chóng điều động binh tướng."

Cố Vân Cảnh dương cao binh phù trong tay để thủ hạ tướng sĩ Ích vương vui lòng phục tùng và phân chia hơn hai vạn binh mã trong giáo trường làm ba đường. Cố Vân Cảnh chỉ vào đội binh mã thứ nhất:

"Các ngươi nhanh chóng thay đổi thành bách tính, ẩn náu bên cạnh dịch quán bảo vệ Ích vương an toàn."

"Đội thứ hai hóa thành Tát Man pháp sư, vào cung bảo vệ An vương an toàn."

"Đội thứ ba ở lại đây, chờ xem pháo hoa tín hiệu lại hành động."

Cố Vân Cảnh hướng đến Trình Tỉnh nói:

"Trình tướng quân sẽ chỉ huy đội thứ nhất."

"Đội thứ hai sẽ do ta chỉ huy."

"Đội thứ ba sẽ do Trương Đạt chỉ huy."

Phò mã gầy yếu vậy mà làm việc dứt khoát, không dài dòng, rất có phong độ của một đại tướng. Điều này làm cho Trình Tỉnh và Trương Đạt càng thêm kính nể.

...

Sáng sớm ngày hôm sau, Cố Vân Cảnh lấy danh nghĩa cầu phúc cho Đế - Hậu, dẫn theo đông đảo binh lính cải trang thành Tát Man pháp sư vào cung. Trên đường đi tuy có không ít Chiêu vương Tiêu Tông gian tế nhưng những binh sĩ này vẫn rất dễ dàng qua ải. Tất cả mọi người đi tới nội cung, Tiêu Trạm nhìn thấy rất là kinh ngạc nhìn Cố Vân Cảnh:

"Phò mã, đây là?"

"Nghe nói Tát Man pháp sư khá tinh thông cầu phúc diên thọ cho nên ta để bọn họ đến cầu phúc vì phụ hoàng, mẫu hậu, hi vọng hai người sớm ngày khôi phục." Cố Vân Cảnh đáp.

"Phò mã có lòng."

"Chỉ là phương pháp của họ tốn không ít thời gian, điện hạ có thể cho phép họ ở lại trong cung ít ngày được không?"

"Đương nhiên có thể." Chỉ cần là Cố Vân Cảnh yêu cầu, Tiêu Trạm chưa bao giờ từ chối; hắn không hề nghĩ ngợi gật đầu nói.

Sau khi phân phát mọi người, Cố Vân Cảnh nói khẽ với Tiêu Trạm:

"Điện hạ, ta có mấy lời cần nói riêng với ngài."

"Ừ."

Khi tất cả mọi người đều rời đi, Cố Vân Cảnh nói:

"Điện hạ, thật ra bọn họ không phải là Tát Man pháp sư, mà là thủ hạ binh lính của Ích hoàng thúc. Tình hình gần đây rất căng thẳng, ta sợ Tiêu Tông sẽ ra tay với điện hạ, bởi vậy để những binh sĩ này hoá trang thành Tát Man pháp sư vào cung, phòng ngựa sự cố."

Tiêu Trạm sững sờ, sau đó tràn đầy cảm kích nói:

"Phò mã lúc nào cũng lo lắng bản vương an nguy, thực sự là làm ngươi nhọc lòng rồi."

Dần dần sau đó, vẻ mặt Cố Vân Cảnh nghiêm túc càng nghiêm trọng, nói:

"Điện hạ, kẻ địch chúng ta phải đối mặt không chỉ có Tiêu Tông và Tần Nhiếp, mà còn có Khang vương Tiêu Liên."

Tiêu Trạm nhất thời cảm thấy cực kỳ không thể tin - Tam hoàng đệ Tiêu Liên vẫn luôn luôn nghiêm ngặt giữ bổn phận đàng hoàng, làm sao có khả năng là kẻ thù của hắn? Tiêu Trạm vừa định hỏi Cố Vân Cảnh có phải có nhầm lẫn chỗ nào, nhưng nghĩ lại Phò mã tài trí vô song, chưa từng tính toán việc gì sơ suất.

"Phò mã, chuyện gì đang diễn ra?" Tiêu Trạm chỉ cảm thấy thời cuộc càng hỗn loạn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »