Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 2875 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 106

❊ ❊ ❊

106. Lời khai

Lữ Lâm: "Nói ra thật xấu hổ, cũng trách lão phu quản giáo vô phương, mới khiến cho tên khốn này quấy nhiễu làm ra nhiều chuyện như vậy."

Cố Vân Cảnh mỉm cười, "Đã như thế, vậy ngài hãy dẫn hung thủ tới thẩm vấn một phen."

Không lâu sau, một thanh niên mặt mũi đầy máu bầm tím, toàn thân chồng chất vết thương bị áp giải tới. Lữ Lâm khinh bỉ nhìn hắn, sau đó mặt không biểu tình đối Đại Lý Tự khanh nói:

"Đây là hung thủ, tên gọi Trần Hạo, chủ thẩm đại nhân hỏi đi."

Đại Lý Tự khanh: "Trần Hạo, bản quan hỏi ngươi, tại thọ yến Chiêu Vương Phi, là ngươi hạ dược vào trong rượu cho Lữ Trọng, để hắn mạo phạm Chiêu Vương Phi?"

Trần Hạo quỳ dưới đất, run rẩy nói:

"Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng, tiểu nhân nhất thời hồ đồ mới ra hạ sách này."

Đại Lý Tự khanh vỗ kinh đường mộc, "Ngươi đã làm chuyện ác như thế, còn vọng tưởng tha mạng? Còn không mau khai ra?"

Trần Hạo ấp a ấp úng:

"Ta, ta bởi vì làm việc không đạt, bị công tử mắng, trừ nửa tháng tiền lương. Sau đó... Sau đó, ta tức không chịu nổi, nhất thời trộm đi hiệu thuốc phụ cận mua xuân dược, sau đó cho công tử ăn vào."

Đại Lý Tự khanh biết hồ sơ có ghi, hắn nhớ được hiện trường, cảm thấy lời lẽ của Trần Hạo không đúng. Chiêu Vương Phủ kiểm tra nghiêm ngặt rượu và thức ăn xong mới được bưng lên, mà phải là đã bưng lên Chiêu Vương Phi mới đi mời rượu, trong quá trình này Trần Hạo không hề có cơ hội tiếp xúc đến rượu.

Đại Lý Tự khanh: "Theo bản quan biết, ngươi không hề có cơ hội tiếp xúc đến rượu của Chiêu Vương Phủ, thử hỏi ngươi như thế nào cho Lữ Trọng trúng xuân dược?"

Lữ Lâm đã biết Đại Lý Tự khanh khẳng định hỏi như vậy nên đã chuẩn bị.

Trần Hạo: "Xuân dược này cách nửa canh giờ sau mới phát tác. Trước đó ta đã hạ vào rượu công tử uống, khi hắn đến Chiêu Vương Phủ dược hiệu cũng vừa phát tác. Đúng lúc Chiêu Vương Phi mời rượu, công tử tự nhiên mà làm vậy."

Cố Vân Cảnh âm thầm kinh ngạc. Lời giải thích này không phải hư cấu, nàng đúng là dùng phương pháp này để Lữ Trọng vào tù. Nàng bất động thanh sắc nhìn Lữ Lâm. Xem ra mình vẫn là nghi ngờ năng lực của hắn, nhanh như vậy đã suy đoán ra nhiều đầu mối như thế. Dù kinh ngạc nhưng đồng thời, Cố Vân Cảnh cảm thấy có chút may mắn. Nếu mặc cho Lữ Lâm tra tiếp, nàng thật sự có khả năng bị tra ra. Lữ Lâm kịp thời ngưng tay thì tốt, chỉ là khiến nàng trăm mối không có cách giải là vì sao hắn không tiếp tục? Mà ngược lại tìm kẻ chết thay?

Đại Lý Tự khanh không thể tin nói:

"Nghĩ không ra ngươi chỉ là một hạ nhân, lại có tâm cơ thâm trầm như vậy? Chỉ bằng vào một bên lời ngươi nói cũng không thể tin, ngươi đi đâu tiệm thuốc nào? Truyền chủ tiệm thuốc đó đến đối chất!"

Tất cả đều đã được Lữ Lâm an bài. Hắn cũng đã chuẩn bị chủ tiệm thuốc đi lên đối chất. Trần Hạo nói tên tiệm thuốc, Đại Lý Tự khanh sai người gọi chủ tiệm thuốc đến tra hỏi. Rất nhanh, chủ tiệm thuốc lòng như lửa đốt đi theo nha sai tới Đại Lý Tự. Người này đã nhận thù lao từ Lữ Lâm, và lí do đưa ra cũng hợp với Trần Hạo.

Án đã đến đây, rất nhiều người đều coi Lữ Trọng đúng là bị oan. Đào Thận thì biểu thị thật sâu hoài nghi, nói:

"Đại Lý Tự và Phò Mã tra xét lâu như vậy đều không tiến triển. Ninh Quốc Công tùy tiện tra cái có thể tra ra tất cả, bản hầu xác thực bội phục tài trí của Quốc công gia.... Bất quá, các vị chẳng lẽ không cảm thấy Ninh Quốc Công tra án không khỏi quá xuôi gió xuôi nước sao? Trần Hạo là hạ nhân Lữ phủ, quan hệ của bản thân hắn và Lữ Trọng đã rất vi diệu, vậy lời lẽ của hắn không có cái gì có thể tin đi? Có lẽ hắn bị ai đó sai khiến, mang ô dùm Lữ Trọng cũng không chừng."

"Võ An Hầu ông có ý gì?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »