Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 3045 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 187

❊ ❊ ❊

187.

Tiêu Mộ Tuyết lúc này mới nhớ ra một vấn đề quan trọng, nàng rời khỏi ôm ấp, vội hỏi:

"Mẫu hậu tình huống thế nào? Sư mẫu với Hề Nhược muội muội có nắm chắc chữa trị khỏi cho bà không?"

Cố Vân Cảnh vỗ nhè nhẹ trên vai Tiêu Mộ Tuyết, xoa xoa sợi tóc của nàng, suy nghĩ một chút rồi nói:

"Sư mẫu cũng không thể giải trừ loại độc đó, chỉ có thể tận lực áp chế không cho độc tố lan tràn mà thôi."

"Vậy các ngươi có điều tra được manh mối gì không?"

"Thật sự có rất nhiều vấn đề đằng sau việc này. Vây cánh Chiêu vương còn chưa diệt trừ xong, chúng ta đã phải lâm vào sóng gió phong ba kỳ lạ thâm trầm hơn, nguy hiểm hơn." Ánh mắt Cố Vân Cảnh phức tạp, giọng điệu nghiêm nghị: "Có người vu oan hãm hại Lệ quý phi, châm ngòi mâu thuẫn giữa Chiêu vương và An vương."

Tiêu Mộ Tuyết cũng nhận thức được tình hình trong Hoàng Thành, khi Cố Vân Cảnh nói những lời này, cái tên đầu tiên lóe lên trong đầu nàng là Tiêu Dương. Bởi vì ngoại trừ Tiêu Tông, cũng chỉ có Đoan vương Tiêu Dương muốn giành ngôi với An vương Tiêu Trạm.

"Tiêu Dương?" Tiêu Mộ Tuyết buộc miệng nói.

"Không phải." Cố Vân Cảnh khẽ lắc đầu. "Ta e rằng việc này có quan hệ với Khang vương. Ảnh vệ ta phái đi theo dõi Chiêu Vương Phủ đã phát hiện ra một bí mật lớn. Có người cũng theo dõi Chiêu vương như chúng ta. Ảnh vệ lần theo dấu vết, phát hiện bọn họ đến từ Khang Vương Phủ."

Cố Vân Cảnh không cần nói thêm nữa, Tiêu Mộ Tuyết đã biết đó là gì, nàng cũng rất nghi hoặc:

"Một người không ôm chí lớn như Khang vương sao nghĩ ra được kế sách này? Chẳng lẽ những hèn yếu của hắn ngày trước đều là giả vờ? Hắn luôn luôn cúi mình trong suốt thời gian qua là để chờ đợi thời cơ?"

"Điều này vẫn chưa rõ ràng. Dù sao, Khang vương cũng là hoàng tử, ta có thể hiểu được lòng mơ ước ngai vàng của hắn. Nhưng bây giờ có một câu hỏi khó hơn đang chờ chúng ta tìm hiểu, đó là điều tra những thế lực sau lưng Khang vương. Một người muốn trở thành hoàng đế, bên cạnh sẽ không thể thiếu các loại người đa mưu túc trí.... Tuyết Nhi còn nhớ Hoàng Phủ Vân không?" Cố Vân Cảnh nói.

Sau khi thành hôn không được bao lâu, vì điều tra vụ án Đào Sách, Tiêu Mộ Tuyết và Cố Vân Cảnh đi Vong Ưu Cốc. Nàng biết được Hoàng Phủ Vân có liên hệ với xuân tâm động chính tại nơi đó. Tiêu Mộ Tuyết đáp:

"Tất nhiên còn nhớ."

"Sư mẫu nói loại độc mẫu hậu trúng phải có quan hệ mật thiết với Hoàng Phủ Vân." Cố Vân Cảnh nói.

"Vạn Xuân Lâu bị nổ, Khúc Phi Khanh trốn thoát, bọn họ là cùng một giuộc, Hoàng Phủ Vân như thế nào lại mạo hiểm ở trong Hoàng Thành?" Tiêu Mộ Tuyết đưa ra nghi vấn của mình.

"Tất nhiên là có bí mật. Ta cảm thấy giữa hắn và Khang vương có quan hệ gì đó. Thậm chí ta còn hoài nghi người đứng sau Khang vương là Hoàng Phủ Vân." Cố Vân Cảnh nói. "Nếu quả thật là như vậy thì Khang vương và Vạn Xuân Lâu chỉ sợ cũng có liên quan nhất định."

Cố Vân Cảnh càng nghĩ càng cảm thấy kinh khủng.

"Như vậy, phải phái người theo dõi Khang Vương Phủ?"

"Rồi." Cố Vân Cảnh quay đầu nhìn xem đồ ăn trên bàn còn y nguyên, cười nói: "Tuyết Nhi còn chưa ăn gì sao, có đói không? Hôm nay ta thật bận rộn, hiện tại cũng đói bụng, nàng ăn cùng ta nhé."

Chỉ cần có Phò mã, Tiêu Mộ Tuyết có khẩu vị liền. Nàng gật đầu ngay lập tức. Sau đó hai người ăn cơm. Ngươi gắp thức ăn cho ta, ta múc canh cho ngươi, hình ảnh ấm áp lãng mạn.

Đang ăn cơm được nửa phần, có hạ nhân đến báo:

"Thế tử, Ích vương phái người tới nói muốn gặp ngài."

Cố Vân Cảnh biết đây là Ích vương cho người đưa binh phù tới. Nàng lau miệng, sau đó kề bên tai Tiêu Mộ Tuyết nói mấy câu rồi để hạ nhân dẫn khách đến thư phòng.

Thư phòng đã lên đèn chiếu sáng không gian nguyên bản đen kịt. Người Ích vương phái đến cung kính hành lễ đối với Phò mã, sau đó nhanh chóng lấy ra binh phù giao cho Cố Vân Cảnh:

"Ta nhận được vương gia mệnh lệnh, giao vật này cho Phò mã ạ. Vương gia đã bị theo dõi, không tiện ra mặt, bởi vậy cho ta toàn quyền chịu trách nhiệm liên hệ với ngài."

"Thay ta cảm ơn vương gia." Cố Vân Cảnh quý trọng cất binh phù vào tay áo.

"Vương gia nói ngài không cần phải cảm ơn và có một câu cho ta chuyển tiếp cho ngài: Có binh phù trong tay, cứ yên tâm mà mạnh dạn điều binh khiển tướng."

"Binh mã các ngươi hiện tại ở đâu? Tình hình đang căng thẳng, ta đã có được binh phù, ta cần bố trí ngay bây giờ."

"Nhân mã ở tại biệt trang ngoại ô Hoàng Thành ạ."

"Biệt trang? Loại biệt trang gì chứa được mấy vạn người sử dụng mà không bị phát hiện?" Cố Vân Cảnh tò mò.

"Vương gia năm đó khi còn là hoàng tử đã âm thầm xây dựng một tòa biệt trang chiếm diện tích quy mô rất lớn trong Hoàng Thành, không ai biết được. Sau này bệ hạ đăng cơ, vương gia đi Ích Châu, biệt trang bỏ không. Hôm nay được dịp lấy ra dùng ạ. Nhân mã chúng ta chia thành mười nhóm đi vào, không ai phát hiện được."

"Vậy đi biệt trang."

Khi Cố Vân Cảnh đến biệt trang, trợn tròn mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »