Leonard hớn hở nói với Ju An: "Biển hoa! Cây dương xỉ rễ thô trong trang trại, không ngờ trong điều kiện tự nhiên lúc này lại nở hoa. Bây giờ khắp trang trại toàn là hoa màu xanh hoặc màu vàng, chúng ta đang sống giữa một đại dương hoa đấy!"
"Dương xỉ rễ thô mà cũng nở hoa được sao? Có ảnh không, gửi cho tôi xem với," Ju An kinh ngạc hỏi Leonard. Dana đang nằm trên giường nghe thấy tin nở hoa cũng ngồi bật dậy: "Trang trại nào nở hoa vậy?"
Ju An lấy tay che điện thoại, mỉm cười trả lời Dana: "Trang trại Hans, cây dương xỉ rễ thô mà Leonard nghiên cứu đã nở hoa. Màu xanh xen lẫn màu vàng, ông lão nói đẹp lắm! Tôi bảo ông ấy gửi ảnh qua đây."
"Anh có mang theo máy tính không?"
"Thứ này lúc nào mà chẳng kè kè bên người, cứ gửi vào email của tôi là được," Ju An cười đáp.
"Vậy tôi gửi cho anh ngay đây. Chỉ có vài tấm thôi, tay nghề chụp ảnh của tôi không tốt lắm, anh cứ xem tạm đi. Thực tế ở trang trại còn đẹp gấp đôi trong ảnh đấy. Bây giờ mấy người ở Kingman còn rủ nhau muốn tới đây chơi nữa! Chưa có sự đồng ý của anh nên chúng tôi chưa dám nhận lời!" Leonard vui vẻ trả lời từ đầu dây bên kia.
Ju An gật đầu cười: "Ừ! Không đồng ý là đúng rồi!" Chết tiệt, chẳng có việc gì mà lại chạy tới trang trại của người anh em để ngắm hoa à? Giẫm hỏng trang trại của cậu thì tính sao? Lỡ có mấy gã xả rác bừa bãi thì chẳng phải lại phải thuê người dọn dẹp sao. Đừng tưởng người Mỹ có ý thức cao lắm, cứ xem mấy sân vận động ở các thành phố lớn sau khi kết thúc trận đấu là biết, rác trên mặt đất tuyệt đối không thua kém gì trong nước, thậm chí còn nhiều hơn. Đừng thấy các khu dân cư lúc nào cũng sạch sẽ, đó là vì anh không giữ sạch sẽ thì sẽ có người khiếu nại. Không phải hàng xóm rảnh rỗi sinh nông nổi đi tìm chuyện, mà vì nhà anh bừa bãi sẽ ảnh hưởng đến giá trị bất động sản của cả khu. Khi đụng đến lợi ích cá nhân, người Mỹ không hề nể nang ai cả. Nếu là thị trấn nhỏ thì Ju An còn yên tâm, chứ với một thành phố lớn như Kingman, Ju An hơi thiếu lòng tin vào ý thức của người dân nơi đó.
Dana nghe nói có ảnh gửi tới, đã đứng dậy khỏi giường, lê đôi dép đi trong nhà mở hành lý, lấy máy tính xách tay đặt lên bàn. Nghe thấy Ju An nói "không đồng ý là đúng", cô quay sang hỏi: "Cái gì đúng cơ?"
"Một vài người ở Kingman muốn tới xem hoa ở trang trại, anh sợ họ giẫm hỏng nên bảo Leonard từ chối rồi," Ju An mỉm cười giải thích. Dana nghe xong liền quay đầu đi chỗ khác.
Ju An nói vào điện thoại: "Chuyện tới đây thôi, đang đợi ảnh của ông đây." Sau đó cậu nói tạm biệt với Leonard rồi cúp máy, bước tới sau ghế của Dana, vịn vào lưng ghế nhìn chằm chằm màn hình máy tính.
Tất nhiên ảnh không gửi tới nhanh như vậy, Dana đang xem tin tức. Hai người ghé đầu vào xem khoảng hai phút thì hộp thư báo có email mới. Dana mở ra, quả nhiên là của Leonard.
Nhìn thấy ảnh, cả Ju An và Dana đều trợn tròn mắt. Ban đầu Ju An cứ tưởng hoa lan xen lẫn hoa vàng hoặc là những mảng hoa vàng xen lẫn hoa lan. Ai ngờ trong ảnh, hoa vàng và hoa lan tách biệt nhau, những dải hoa lan rộng và hoa vàng hẹp tạo thành những dải hoa uốn lượn quanh co, đẹp không tả xiết. Những tấm ảnh bên dưới ngoài hoa ra thì vẫn là hoa, điểm xuyết thêm là hồ nhân tạo hoặc các công trình bằng gỗ của trang trại. Chỉ nhìn ảnh thôi cũng đủ cảm nhận được hơi thở mùa xuân tràn trề ập tới.
Dana lật từng tấm ảnh rồi nói: "Thật sự rất đẹp, còn đẹp hơn cả biển hoa oải hương ở Provence trong ảnh nữa."
"Biển hoa oải hương ở Provence thì anh chưa xem, nhưng anh đồng ý với em, biển hoa ở trang trại Hans của chúng ta đúng là cực kỳ đẹp!" Ju An đặt hai tay lên vai Dana cảm thán.
Hai người xem đi xem lại những bức ảnh Leonard gửi. Ju An thấy Dana vẫn đang lật ảnh liền cười nói: "Đợi khi nào chúng ta về thì ghé qua xem là được, giờ đừng xem nữa, nghỉ ngơi sớm đi! Ngày mai chúng ta còn phải đi thăm mấy điểm tham quan khác nữa."
Nghe Ju An nói vậy, Dana mới tắt ảnh, gập máy tính lại rồi cùng Ju An lên giường nghỉ ngơi.
Chơi ở Tô Châu thêm hai ngày nữa, Ju An và Dana mới tạm biệt Hạ Tước và Mục Tâm Di. Hai ngày nay Dana cứ mong ngóng được tới trang trại Hans, nhưng thời gian trở về đã hẹn với Cora và Miles vẫn chưa tới, hai vợ chồng không thể tự ý chuồn về Mỹ trước được.
Đến khách sạn ở Thượng Hải, Dana nhìn thấy Cora liền cho xem ảnh trong máy tính. Cora cũng rất thích, quyết định cả nhóm chưa vội về Montana mà cùng nhau tới xem biển hoa trong ảnh trước. Tất nhiên Miles rảnh rỗi cũng theo chân đi cùng.
Đang chuẩn bị ngày mai tới trang trại Hans, thì tối đó sau khi Ju An tắm xong, định cùng Dana "vận động" trên giường thì điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng đổ chuông.
Một tay cầm điện thoại, một tay thò vào trong áo choàng tắm của vợ: "Alo! Gurun, chắc chắn là tìm được trang trại mới rồi đúng không?"
"Tìm được một khu, đều trên hai mươi vạn mẫu Anh. Có hai khu ở xa hơn, một ở Parker, một ở Walsenburg, còn một khu nằm ngay phía trên trang trại Hans của cậu kéo dài tới hồ Mead, tổng cộng mười bảy vạn mẫu Anh, thấy sao?"
Ju An suy nghĩ một chút rồi nói với Gurun: "Khu này không tệ. Leonard nói khu trang trại nhỏ ở giữa cũng đang rao bán, mua xong có thể nối liền với trang trại Hans, chỗ này được đấy!"
"Khu trang trại nhỏ đó tôi đã nắm trong tay rồi, biết ngay là cậu sẽ thích chỗ này mà," Gurun cười nói.
Ju An sững sờ: "Tốc độ của ông nhanh thật đấy, tôi mới đi có hai ngày mà ông đã ra tay rồi."
"Chuyển tay mấy chục ngàn đô kiếm lời hơn hai mươi ngàn, thương vụ này tôi vẫn sẵn lòng làm. Dù không làm được thì sau này xây nhà ở cũng được, gần trang trại của cậu, không khí lại tốt, dù sao tôi cũng không lỗ," Gurun cười đáp từ đầu dây bên kia.
"Giá cắt cổ là tôi không trả đâu nhé. Hơn nữa tôi biết hiện giờ trong tay ông toàn là đất hoang tư nhân, giá phải thấp hơn nhiều so với giá đất ở trang trại Hans, đừng hòng trông chờ bán được với giá trung bình của trang trại Hans," Ju An cười nói vào điện thoại.
"Chỗ khác tôi không quan tâm, khu trang trại tôi mua trong tay sẽ bán cho cậu theo giá thị trường," Gurun cười đáp.
Ju An nghe ông lão này nói bán giá thị trường thì cũng có thể cân nhắc. Tất nhiên điều kiện tiên quyết là phải lấy được mảnh đất tới hồ Mead, không có mảnh đất đó thì với Ju An, khu đất này có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Anh em thân thiết cũng phải sòng phẳng, tình cảm là tình cảm, kinh doanh là kinh doanh: "Mười bảy vạn mẫu Anh đó định bán bao nhiêu?"
"Mười triệu đô la, đó là giá chào bán của người ta hiện tại!" Gurun nói với Ju An.
"Mười triệu đô? Sao ông ta không đi cướp đi, cao hơn tám vạn là tôi không lấy," Ju An nói vào điện thoại. Đừng thấy mười bảy vạn mẫu Anh này có vẻ ghê gớm hơn trang trại Hans, nhưng trang trại Hans toàn là đất bằng, còn phía tới hồ Mead rất nhiều nơi là những ngọn đồi nhỏ nhấp nhô. Lấy giá của khu đất này so với trang trại Hans thì không thể so sánh được. Phần tinh hoa nhất ở dải đất này đã nằm trong tay Ju An rồi, lấy được thì tốt, mất cũng chẳng tiếc, Ju An tất nhiên phải ép giá tới cùng.
Gurun cười nói: "Tôi cũng thấy giá ông ta đưa ra thật vô lý, nhưng người ta thấy trang trại Hans hiện giờ làm ăn tốt nên mới nảy sinh ý định nâng giá."
Ju An bĩu môi: "Thực vật ở trang trại Hans là do tôi tự tạo ra, đó là thứ có bản quyền, liên quan quái gì tới ông ta. Cứ nói thế đi, hơn tám vạn một xu tôi cũng không trả, bán hay không tùy." Để trong tay ông thì là đất hoang, vào tay tôi mới có tác dụng thật, nhưng ông không thể dùng giá trị trang trại của tôi để đo lường giá trị đất hoang của ông được, trang trại của tôi sao có thể so sánh với chỗ ông! Hơn nữa không bán sớm không bán muộn, cứ thấy trang trại Hans của tôi làm ăn tốt mới đem bán, chắc chắn là ôm mộng bán cho tôi rồi, chứ không thì ai cần cái loại đất hoang này làm gì?
Nói thật, ở Mỹ những trang trại nhỏ có núi có nước chừng mười hai mươi mẫu Anh cũng chỉ khoảng năm sáu chục ngàn đô thôi. Ngoài việc địa thế hơi hẻo lánh ra thì phong cảnh đúng là không chê vào đâu được, hơn nữa thuế đất một năm cũng chỉ hơn một trăm đô. Tất nhiên nếu ông xây biệt thự lớn thì lại là chuyện khác, còn nhà ở bình thường thì đều rất rẻ. Đất hoang thì nhiều vô kể, người Mỹ ai mà đi mua đất hoang! Đến Mỹ bạn mới cảm nhận được thế nào là đất rộng người thưa. Tài nguyên của Mỹ không ít, nhưng khai thác rất ít, cái gì cũng ưu tiên dùng đồ của người khác trước, điểm này chắc là nước Úc cũng học theo Mỹ rồi.
"Được rồi! Tôi sẽ đi ép giá với ông ta, hạn mức của cậu là tám mươi ngàn đô đúng không?" Gurun hỏi Ju An.
Ju An gật đầu qua điện thoại: "Tám mươi ngàn đô, nhiều hơn thì tôi đi mua chỗ nào bằng phẳng hơn." Thực ra mà nói đồi núi không ảnh hưởng nhiều tới việc chăn thả, nhưng Ju An thích nhất là đất bằng, như vậy mới thoải mái phóng ngựa tự do chứ, phải không?
"Đúng rồi! Khu đất đó chắc là bao gồm hai ngọn núi nhỏ đúng không?" Ju An lúc này mới nhớ ra, bao gồm hai ngọn núi nhỏ thì rất tốt. Ở Mỹ, núi non ở đây thường là nơi dấu chân người ít lui tới, cây thông, cây phong bên trong ít nhất cũng hai năm tuổi rồi, mình không phải muốn xây vườn tược sao, gỗ lấy từ mấy ngọn núi này là đúng bài. Tất nhiên, là đất của mình thì Ju An không thể chặt trụi lủi ngọn núi, chặt cây cách quãng rồi phải trồng bổ sung, đây đều là tài sản của mình cả, không thể lơ là.
"Không chỉ hai ngọn núi nhỏ đâu, nói cụ thể là có bốn đỉnh núi," Gurun nói với Ju An.
Ju An nghe vậy gật đầu: "Ừ! Như vậy mới đáng giá tám vạn chứ! Được rồi! Cứ giá đó đi, thành thì tốt! Không thành thì vài hôm nữa chúng tôi tới xem hai chỗ khác mà ông nói. Tôi đang ở Trung Quốc, ngày mai sẽ bay về Mỹ."
"Trung Quốc?" Gurun suy nghĩ một chút mới hiểu Ju An đang ở đó là ban đêm, vội nói: "Xin lỗi, làm phiền cậu nghỉ ngơi rồi, tôi cứ tưởng cậu đang ở Mỹ."
"Không sao, tôi cũng chưa ngủ," nói chuyện với Gurun vài câu rồi Ju An cúp máy.
Dana nhìn Ju An hỏi: "Anh lại định mua đất à? Mười bảy vạn mẫu Anh?"
"Vùng đất đồi núi gần trang trại Hans ấy mà. Haiz, toàn mua mấy mảnh đất rách, không còn cách nào khác, chồng em tham rẻ mà! Đừng nói chuyện đất đai nữa làm mất hứng, chúng ta tiếp tục nào!" Nói xong, Ju An tắt đèn đầu giường.
Sáng sớm hôm sau, nhóm người Ju An lên máy bay. Lúc đi hai bàn tay trắng, lúc về lại mang theo mấy túi lớn. Dana mua không ít quà cho bọn trẻ, Cora cũng vậy. Điều khiến Ju An kinh ngạc là Serena, cô nàng đồng tính này lại mang theo cả một thùng quà, trong đó đa số là những món đồ chơi đặc sắc tự mua cho bản thân.
Ban đầu Ju An cho rằng những cô nàng đồng tính có xu hướng nam tính nên sẽ xuề xòa, thậm chí mọc cả râu, xem quà mới hiểu, dù có là đồng tính thì cô ấy vẫn là một người phụ nữ.