Chiếc máy bay hạ cánh an toàn xuống Savannah. Cư An vừa bước xuống khỏi phi cơ thì thấy một người đàn ông da trắng khoảng bốn mươi tuổi đang đứng cách đó không xa, dường như đang vẫy tay về phía mình. Trông anh ta khá bắt mắt, lông mày rậm mắt to, giống như phiên bản Mỹ của Chu Thời Mậu vậy.
Cư An vừa đặt chân xuống mặt đất sân bay, người đang vẫy tay kia lập tức tiến lại gần: "Ông Cư phải không? Tôi là Fleming!". Nói xong, anh ta đưa tay ra với Cư An.
Chẳng cần nói gì thêm, chỉ nghe giọng nói này, Cư An đã nhận ra ngay đó chính là Fleming trong điện thoại. Cái chất giọng này thực sự không chê vào đâu được, nghe chẳng khác nào người dẫn chương trình truyền hình: "Tôi chính là An! Cảm ơn anh đã đến đón tôi!". Cư An bắt tay Fleming rồi cười nói.
Fleming làm một động tác mời: "Mời ông đi theo tôi". Nói rồi, anh ra hiệu cho Cư An đi về phía một chiếc Cadillac màu đen đỗ gần đó.
Cư An vừa đi vừa quan sát đám đông đang hướng về phía cửa ra, trong lòng thầm nghĩ: Đãi ngộ này đúng là không còn gì để chê, trực tiếp lái xe vào tận sân bay đón người. Nhìn những ánh mắt xung quanh, anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Đây là lần đầu tiên anh được hưởng đặc quyền như vậy, ừm! Sau này nếu máy bay để ở sân bay, có khi mình cũng được hưởng đãi ngộ thế này mãi.
Lên xe, Fleming hỏi Cư An: "Ông Cư định đến khách sạn trước hay muốn đi xem máy bay ngay?".
"Đi xem máy bay trước đã, lát nữa vào khách sạn sau cũng được", Cư An cười đáp: "Cứ gọi tên tôi là An là được rồi!".
Fleming ấn một nút phía trước ghế ngồi, một ô cửa sổ nhỏ lập tức hiện ra. Fleming nói với tài xế đang ngồi phía trước: "Đến công ty trước, vị khách này muốn xem máy bay trước!". Sau đó, anh đóng ô cửa nhỏ lại.
Trên đường đi, Fleming giới thiệu với Cư An về tiến độ của chiếc máy bay này cũng như những vinh dự mà dòng Gulfstream G650 đạt được. Nghe Fleming giới thiệu, Cư An mới biết hóa ra Fleming là quản lý giải pháp khách hàng, đồng thời cũng là người quản lý dự án cho chiếc máy bay này. Từ khi đặt hàng, người này sẽ luôn đồng hành cùng khách cho đến khi máy bay xuất xưởng. Hơn nữa, không chỉ mình Fleming mà là cả một nhóm chuyên trách, sau khi khách đặt hàng, nhóm này sẽ bắt đầu được thành lập để giúp khách hàng có được chiếc máy bay ưng ý nhất.
Xe rời khỏi sân bay chưa được bao lâu đã tới công ty Gulfstream. Cảm giác không hề hào nhoáng như Cư An tưởng tượng, trông nó giống một nhà máy bình thường trong nước hơn. Những phân xưởng vuông vức, bãi đỗ xe chật kín, điểm duy nhất gây ấn tượng là đường băng dài bên trong công ty. Tham quan các công ty của người Mỹ luôn thấy thiếu chút khí thế, không có vẻ bá đạo như các tập đoàn lớn trong nước.
Tại cổng, tài xế xuất trình giấy tờ với bảo vệ rồi lái xe vào bên trong nhà máy. Xe dừng lại trước cửa phân xưởng, Cư An bước xuống xe, ngước mắt lên là thấy ngay một chiếc máy bay. Thân máy bay được sơn màu xanh lá, phần đầu máy bay có vài chỗ sơn màu trắng như thể vừa được dặm lại.
Nghe tiếng ầm ầm vang lên, Cư An quay đầu lại thì thấy một chiếc máy bay khác đang hạ cánh dưới ánh hoàng hôn. Anh thầm nghĩ, bảo sao thấy đến nhà máy nhanh thế, hóa ra sân bay nằm ngay cạnh nhà máy, một số đường băng còn thông với nhau.
Fleming dẫn Cư An vào trong nhà máy rồi nói: "Chính là chiếc này đây. Khách hàng trước đó đã đặt cấu hình cao cấp nhất, nhưng vì lý do đặc biệt nên không thể nhận máy bay, vì vậy công ty quyết định tìm khách hàng mới cho nó".
Cư An đứng cạnh máy bay quan sát một chút, thân máy bay toàn một màu xanh lá nên chẳng nhìn ra được gì mấy. Anh hỏi Fleming: "Chúng ta có thể vào trong xem thử không?".
"Được chứ!". Nói xong, Fleming trao đổi với một công nhân gần đó. Chẳng bao lâu sau, một chiếc thang đã được xe đẩy tới. Fleming làm động tác mời, Cư An bước lên máy bay trước. Ngay khi vừa vào trong, Cư An thấy y hệt như những gì mình đã xem trên ảnh, khoang bụng máy bay trống rỗng, chưa lắp đặt bất cứ thứ gì, thậm chí còn nhìn thấy cả khung thân máy bay sáng loáng.
Nhìn quanh hai vòng cũng không thấy dấu vết gì của chủ cũ. Cư An lại chạy vào buồng lái xem thử, bảng điều khiển đã lắp đặt hoàn chỉnh, chỉ còn ghế phi công là chưa gắn vào.
Nghĩ bụng dù sao mình cũng không hiểu rõ lắm, thấy mọi thứ có vẻ ổn, anh quay sang nói với Fleming: "Tôi không có ý kiến gì nữa. Chiếc máy bay này tôi lấy!". Đã không có vấn đề gì thì chốt luôn cho xong, đỡ đêm dài lắm mộng. Nhận được máy bay nhanh thế này còn gì không hài lòng nữa? Nghĩ đến việc một đại gia Hong Kong đặt hàng từ năm kia mà đến giờ vẫn phải chờ thêm hai năm nữa mới lấy được máy bay, mình thế này là hời được bao nhiêu thời gian rồi.
"Vậy ông không xem kỹ lại máy bay của mình thêm lần nữa sao?", Fleming cười hỏi.
Cư An nghe vậy liền cười lớn rồi xua tay với Fleming: "Đợi khi nào lắp đặt xong tôi có khối thời gian để xem, giờ cần làm gì tiếp theo?".
"Tiếp theo là thay đổi hợp đồng, ghi tên ông vào hợp đồng chiếc máy bay này, sau đó là một số vấn đề về chi phí", Fleming đáp.
Cư An gật đầu: "Chuyện đó không thành vấn đề".
Nghe Cư An nói vậy, Fleming mỉm cười: "Vậy mời ông đi theo tôi, chúng ta tới văn phòng để thảo luận thêm". Nói đoạn, anh ra hiệu cho Cư An xuống máy bay.
Đến cửa, Cư An ngoái nhìn chiếc máy bay của mình một cái, khóe miệng nở nụ cười rồi chui vào xe.
Theo Fleming đến văn phòng, Cư An ký hợp đồng, chuyển đổi hợp đồng cũ sang tên mình. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng, ký xong liền vung ra một tấm chi phiếu. Giao dịch với cổ đông của Wells Fargo tất nhiên rất đơn giản, chỉ trong nháy mắt đã xác nhận xong xuôi. Giờ đây, chiếc máy bay trong nhà máy đã chính thức thuộc về Cư An.
Cư An tưởng rằng đưa tiền xong là xong việc, không phải nghe nói có một đại gia Nga nào đó đã đặt cấu hình cao cấp rồi sao. Nhưng Cư An chưa kịp đắc ý bao lâu thì thấy Fleming quay lại, cười nói với anh: "Đi thôi, chúng ta đi xem thử ông thích nội thất máy bay như thế nào".
Theo Fleming đến một vách ngăn lớn, bên trong có năm sáu người đang ngồi. Họ lần lượt giới thiệu bản thân với Cư An, lúc này anh mới hiểu ra những người này đều là nhân viên phục vụ cho chiếc máy bay này, trong đó có cả nhà thiết kế nội thất đang trực tiếp mô phỏng các phương án nội thất trên máy tính.
"Tủ ở bên cạnh đừng dùng loại vân gỗ sáng màu này, tôi không thích lắm, màu vân gỗ phải đậm hơn một chút. Thảm cũng đừng chọn màu quá nhạt", Cư An chỉ vào màn hình nói với nhà thiết kế: "Ngoài ra, màu ghế cũng đừng là màu trắng tinh, màu đen còn hơn là màu trắng".
Nhìn nhà thiết kế liên tục điều chỉnh nội thất, sau khi chỉnh xong, Cư An gật đầu: "Ừm, màu sắc thế này mới tạm được, anh thấy sao?". Nói xong, anh tự cười mình một chút rồi bảo nhà thiết kế: "Cố gắng làm cho màu sắc trầm ổn một chút".
Nhìn màn hình một lát, anh lại hỏi: "Còn dải màu lớn bên cạnh cửa sổ này có thể thay đổi không?".
Fleming cười nói: "Hoàn toàn không vấn đề gì, ông thích màu gì?".
"Màu đậm hơn một chút", Cư An đáp. Đợi nhà thiết kế điều chỉnh xong, Cư An lại thấy tông màu cả không gian có vẻ hơi tối, anh chép miệng bảo Fleming: "Có phải hơi tối quá không?". Rồi quay sang hỏi nhà thiết kế: "Anh thấy sao?".
"Đúng là nếu làm thế thì không gian tổng thể có hơi tối thật", nhà thiết kế nhìn rồi nói với Cư An, sau đó gợi ý: "Dải màu bên cửa sổ giữ màu trắng thì tốt hơn".
Cư An gật đầu: "Vậy anh thấy sao cho ổn thì làm. Màu sắc cứ trầm ổn một chút là được, thú thật là tôi không giỏi khoản phối màu lắm". Nói xong, anh mỉm cười với nhà thiết kế nội thất.
Nhà thiết kế điều chỉnh lại toàn bộ hình ảnh, Cư An lập tức thấy ổn hơn nhiều. Ghế sofa không còn là màu đen mà chuyển sang màu xám nhạt, thảm trải sàn thay bằng loại có vân đậm nhạt xen kẽ, trông rất thoải mái.
Đúng là đồ do nhà thiết kế chuyên nghiệp làm ra vẫn dễ chịu hơn, Cư An gật đầu liên tục: "Cái này được đấy! Nếu thêm chút cảm giác thời thượng nữa thì càng tốt".
Nói xong, Cư An lại nhớ đến thiết kế sơn hình cá voi sát thủ của mình, bèn bảo Fleming: "Ngoài ra, lớp sơn bên ngoài thân máy bay tôi không muốn loại vạch kẻ màu trắng này, tôi đang nghĩ hay là dùng hình dáng của cá voi sát thủ để làm lớp sơn thân máy bay, anh thấy sao?".
Fleming cười nói: "Chuyện này không thành vấn đề! Bây giờ không cần vội, mấy ngày tới ông còn phải chọn thêm vài phụ kiện nữa, đến lúc đó nhà thiết kế nội thất của chúng tôi sẽ đưa ra một phương án hoàn chỉnh để ông lựa chọn. Giờ cũng muộn rồi, tôi đã chuẩn bị sẵn một số tài liệu về nội thất, ông có thể tranh thủ xem qua".
Cư An nhìn ra ngoài cửa sổ, ừm, trời cũng đã muộn, hơn nữa người Mỹ rất quý thời gian, tiền làm thêm giờ các thứ rất đắt đỏ, nhất là ở những công ty công nghệ cao này, nên anh gật đầu: "Cũng được!".
Ra khỏi công ty, Fleming đưa anh tới một khách sạn sang trọng, tiền phòng do công ty Gulfstream chi trả. Trước khi đi, anh còn đưa cho Cư An một cuốn sách in màu khổ lớn và rất dày. Tiễn Fleming xong, Cư An một mình ôm cuốn sách nặng trịch ra xem.
Bên trong toàn là hình ảnh, đủ loại nội thất trên máy bay, riêng thảm trải sàn thôi đã chiếm tới sáu bảy trang. Xem một lúc, Cư An thấy hơi nhức đầu. Nào là vòi nước, mặt bàn thao tác chưa nói tới, riêng mấy cái ấm đun nước thôi cũng có đến vài loại cho anh chọn, khiến Cư An cảm thấy làm "thượng đế" cũng vừa đau khổ vừa vui sướng.
Cứ lật xem như vậy cho đến khi bụng réo lên. Cư An mới nhớ ra mình chưa ăn tối. Anh khép tài liệu lại, xoa xoa đôi mắt hơi mỏi, quyết định xuống dưới kiếm chút gì ăn, rồi uống chút rượu, coi như ăn mừng nhỏ vì đã sở hữu được chiếc máy bay của riêng mình.
Ra đến cửa, anh khóa phòng rồi gọi điện về nhà báo bình an cho Dana, bảo rằng mình còn phải ở lại đây hai ngày nữa, đợi quyết định xong những việc lớn sẽ về ngay.
Nghe những lời dặn dò của Dana qua điện thoại, Cư An không ngừng gật đầu "ừ ừ" đáp lời.
Bước vào thang máy, anh nhấn tầng có nhà hàng, lên đến nơi, ăn tạm chút gì rồi tiến vào quầy bar của khách sạn, định uống chút rượu rồi lên lầu ngủ.
Nghiêng người cầm ly rượu, Cư An quan sát xung quanh, chưa uống được mấy ngụm đã cạn ly. Đang định gọi bartender rót thêm một ly nữa thì một người phụ nữ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Cư An quay đầu nhìn, mái tóc vàng gợn sóng xõa ngang vai, đôi mắt xanh biếc rất đẹp, ngũ quan cũng vô cùng tinh tế. Cô nàng ăn mặc không quá phóng túng, một bộ đồ công sở màu nhạt với chân váy dài ngang gối.
Vừa định quay mặt đi để tiếp tục thưởng thức ly rượu mới, anh đã nghe người phụ nữ bên cạnh nói: "Có thể mời tôi một ly không?".