[NỘI DUNG]:
Anh chàng muốn làm quý ông giơ tay ra gỡ mãi, đến khi thang máy lên tới tầng phòng của Cư An, vẫn không gỡ được tay hắn ra. Nghe tiếng “ting”, tầng của Cư An đến rồi, anh chàng đó cười ngượng nói: “Bạn của cô khỏe thật đấy!”.
Lúc này hai người phụ nữ đã thở hồng hộc, không ngừng thở dốc. Anh chàng kia tiếp lời: “Hay để tôi đưa hai cô về phòng nhé?”.
“Không cần! Sắp đến rồi.” Mỹ nữ rắn cũng thở dốc trả lời. Vừa dứt lời, Cư An cảm thấy mình bị hai người lôi ra khỏi thang máy.
Đi thêm một đoạn, tiếng thở của hai người phụ nữ càng lớn hơn. Đến trước cửa phòng, nghe thấy Mỹ nữ rắn nói: “Thằng khốn này nặng thật đấy.” Nói xong, Cư An cảm thấy mình bị dựa vào tường.
Giọng người phụ nữ kia vang lên: “Móc túi thằng khốn này, lấy thẻ phòng ra.”
Chết tiệt, quên mất vụ này, thẻ phòng để trong không gian của tôi rồi. Cư An liền động ngón tay lấy thẻ phòng ra, nắm trong tay. Sau đó cảm thấy một bàn tay sờ soạng khắp túi mình, lục tung cả túi sau quần: “Fuck! Thằng khốn này để thẻ phòng ở đâu rồi?”.
Nói xong lại tiếp tục mò mẫm trên người Cư An. Cư An suýt bật cười, vặn vẹo người một chút. Người phụ nữ kia thấy thẻ phòng trên tay Cư An: “Đừng tìm nữa, trên tay thằng khốn này kìa!”. Lời chưa dứt, Cư An cảm thấy ai đó giật phăng thẻ phòng khỏi tay mình.
“Cạch” một tiếng, cửa phòng mở ra. Cư An bị kéo vào trong, cảm thấy hai người phụ nữ lôi mình đặt thẳng xuống thảm. Vừa đặt xuống, hai cô gái bắt đầu thở dốc. Rồi Cư An thấy có chân đạp vào mông mình một cái yếu ớt: “Đồ khốn, làm tao mệt chết đi được.”
“Serena, lấy cho tao chút đồ từ tủ lạnh đi, thằng khốn này nặng thật đấy.” Mỹ nữ rắn nói với người phụ nữ kia.
Serena nói với Mỹ nữ rắn Kayla: “Mày đúng là ngu, đến chuyện dụ đàn ông vào phòng cũng không biết! Còn phải ra ngoài bỏ thuốc, nguy hiểm lắm. Không phải đã bảo ngoài kia đừng bỏ thuốc sao? Mày quên tao nói bao nhiêu lần rồi hả? Mấy thằng đàn ông có vợ mà ra ngoài chơi, dễ dụ vào phòng lắm.”
“Tưởng tao không biết chắc? Thằng khốn này không chịu đưa tao về phòng. Mà nó là người gốc Hoa, chắc chắn mang theo nhiều tiền mặt. Lại còn đồng hồ Vacheron Constantin trên tay nữa.” Nói xong Kayla chỉ tay vào Cư An: “Ủa? Đồng hồ của nó đâu? Vừa nãy còn đeo trên tay cơ mà.” Nói rồi Kayla nhảy dựng lên, giơ tay nắm lấy cổ tay Cư An nhìn kỹ.
Serena lấy từ tủ lạnh một chai nước, đưa cho Mỹ nữ rắn Kayla đang ngồi xổm bên cạnh Cư An tìm đồng hồ: “Thật là Vacheron Constantin hả? Mày không nhìn nhầm chứ? Cổ tay nó chẳng có vết đeo đồng hồ, chắc ít khi đeo đồng hồ lắm.”
Kayla nhận chai nước uống một ngụm, rồi ngồi hẳn xuống bên cạnh Cư An: “Rõ ràng tao nhớ thằng khốn này đeo đồng hồ, sao tự nhiên biến mất?”. Rồi nghĩ một lúc, đột nhiên nói với Serena: “Hay là thằng đàn ông lúc nãy nhân cơ hội lấy mất?”.
“Không giống lắm. Thằng đàn ông đó nhìn hai đứa mình như muốn lột sạch bằng mắt, chắc không phải trộm.” Serena liếc Kayla một cái, lắc đầu.
Cư An nằm sấp trên thảm, mặt áp sát thảm, cố nhịn cười. Vừa nằm vừa nghe hai người phụ nữ thở dốc nói chuyện.
Khoảng vài phút sau, hai người phụ nữ chắc đã nghỉ đủ, đứng dậy bắt đầu quan sát xung quanh.
Kayla nhìn một vòng, rồi tập trung vào cái túi nhỏ đặt ở đầu giường của Cư An. Cô ta bước qua lật tung lên, bên trong chỉ có vài bộ quần áo thay, rất nhanh đã bị Kayla moi hết. Cuối cùng Kayla còn lật cả đáy túi lên, vẫn không có gì.
Lúc này Serena đi đến bên ghế sofa, thấy cuốn tập san Gulfstream của Cư An đang mở trên bàn. Cô ta lật bìa xem, rồi lật vài trang, nói với Kayla: “Tao tin thằng khốn này đeo Vacheron Constantin rồi. Nó đến đây để mua Gulfstream.”
Nghe Serena nói thế, Kayla lại gần, hai người cùng xem. Kayla nói với Serena: “Thằng khốn này giàu thật, lại mua Gulfstream G650.” Nói xong nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Chết tiệt, thằng khốn giàu thế mà trên người không mang một xu tiền mặt, đến một cái thẻ ngân hàng cũng không có.” Nói xong bước đến bên Cư An, giơ tay sờ soạng người hắn lần nữa. Lần này sờ kỹ hơn, suýt chút nữa còn lục cả quần trong. May là sờ vài cái Kayla bỏ cuộc, nếu sờ thêm nữa, cơ thể Cư An sẽ có phản ứng.
Serena nói với Kayla: “Kéo nó lên giường, trói lại, dội chút nước lạnh cho tỉnh, hỏi xem nó giấu tiền ở đâu.”
Kayla lúc này có vẻ do dự: “Mua nổi G650 ít nhất cũng là triệu phú. Loại người này chúng ta không dám đắc tội đâu. Tao nghĩ thôi bỏ đi.”
“Không cần nhiều tiền, hỏi nó vài chục nghìn đô là được. Ông triệu phú chắc không phiền đâu. Lúc đó chúng ta lột sạch nó, rồi chụp tấm ảnh. Nếu nó không đồng ý, gửi ảnh cho vợ nó. Yên tâm, chúng ta không lấy nhiều, vài chục nghìn đô là được. Với đám này, vài chục nghìn đô chỉ là tiền tiêu vặt một đêm giải trí, có là gì đâu. Hơn nữa, chúng ta còn có cái để nắm nó.” Serena khuyên Kayla.
Cư An vùi đầu xuống thảm, nghiêng đầu lén nhìn hai người phụ nữ. Nói thật, người phụ nữ kia cũng khá xinh. Tóc đen nhánh, khuôn mặt hơi dài, dáng người cao ráo, ngang tầm với Cư An. Mặc chiếc váy trắng viền lông, chân đi ủng trắng, nhất là đôi chân thẳng tắp, da thịt lộ ra trắng muốt, ăn mặc kiểu con gái nhà lành. Nếu gặp ngoài đường, chắc chắn ai cũng phải ngoái nhìn.
Lúc này Kayla đã bị Serena thuyết phục. Hai người quay lại phía Cư An. Cư An vội nhắm mắt tiếp tục giả chết. Cảm thấy bị hai người phụ nữ kéo lê một đoạn ném lên giường, rồi bày ra tư thế chân tay dang rộng.
Hai người phụ nữ mỗi người một bên, cầm tay Cư An, dùng dải ruy băng trên người trói hai tay hắn vào khung đầu giường. Buộc xong còn kéo thử xem có chặt không. Rồi một bát nước lạnh dội thẳng lên đầu Cư An.
Đang mùa đông, nước lạnh khiến Cư An không thể giả chết tiếp. Hắn lắc đầu, không thèm nhìn xung quanh, chỉ thấy cánh tay mình bị trói vào đầu giường. Tay trái dải ruy băng xanh, tay phải dải ruy băng cam. Cảnh tượng này giống hệt mấy bộ phim hành động trong nhà mà hồi đại học bọn hắn thường lén xem trong ký túc xá. Chỉ khác là hồi đó trên giường là gái, còn lần này là chính hắn.
Cư An giật tay thử, cảm nhận lực, rồi lẩm bẩm: “Hai con nhỏ này trói chắc phết đấy.” Quay đầu định nhìn hai người phụ nữ, Cư An liền sững sờ. Hai người phụ nữ đang cởi quần áo. Hắn há hốc mồm nhìn vài giây, thấy hai cô đã cởi đến chỉ còn nội y. Cơ thể Cư An lập tức phản ứng.
Kayla cởi xong, thấy cái lều của Cư An, kéo nhẹ quần lót ren đen của mình: “Có vẻ anh thích rồi đấy. Tôi và bạn tôi có xinh không?”.
Cư An nhún vai: “Tôi lại không bất lực. Thấy hai cô gái đẹp mặc nội y, cơ thể tất nhiên có phản ứng. Thôi, thấy hai cô bỏ công sức thế này, nói đi, rốt cuộc muốn gì?”
Nghe Cư An nói vậy, hai người phụ nữ nhìn nhau. Hai cô mặc nội y bò từ chân giường lên phía Cư An, mỗi người nằm nghiêng một bên. Serena còn vuốt mặt Cư An: “Thế này nhé, chúng tôi không biết anh giấu tiền ở đâu. Anh đưa chúng tôi ba mươi nghìn đô la là được, chúng tôi sẽ đi. Đến sáng mai nhân viên phục vụ sẽ phát hiện ra anh. Hoặc chúng tôi sẽ đi xa rồi gọi điện báo dịch vụ phòng giúp anh.”
Cư An nghe xong nói: “Tôi chỉ có thể ký séc. Vấn đề là tôi ký cho các cô, các cô dám đi rút sao? Hay các cô nghĩ trên người tôi có ba mươi nghìn đô la tiền mặt?”
“Đó không phải việc anh phải lo. Anh chỉ cần đồng ý là được. Nhưng nếu anh ký séc, tôi lấy năm mươi nghìn. Lát nữa chúng tôi sẽ cùng chụp ảnh với anh, coi như không uổng tiền.” Serena nói xong, giơ tay nhẹ nhàng xoa lên chỗ đang nhô lên của Cư An.
Cư An vừa khóc dở vừa cười: “Hai cô không phải đang cướp sao? Sao lại đổi nghề bán dâm rồi?” Rồi nghĩ một lúc, hắn trêu đùa: “À quên, dù gì cũng là phạm pháp. Tội bán dâm còn nhẹ hơn cướp một chút. Nhưng mà! Hai cô bán năm mươi nghìn đô la có hơi đắt không? Hai người cộng lại, một nghìn đô ba ngày thì còn tạm được!”
Lời chưa dứt, chỗ hiểu của hắn bị Serena tát một cái đau điếng. Cư An lập tức co người lại. Mẹ kiếp, đau vãi!
Bị đòn hiểm, Cư An nào còn tâm trạng trêu hai con đàn bà chuyển từ cướp sang bắt cóc này nữa. Lửa giận bốc lên, trong nháy mắt, hắn ra vào không gian, tay đã thoát khỏi dải ruy băng trói trên đầu giường, tiện tay lấy khẩu súng lục Vua Rắn trong không gian. Hai chân đạp một cái, hất cả Serena và Kayla xuống giường.
Hai người phụ nữ bị Cư An đạp xuống đất, còn đang mơ màng. Serena vừa định chửi “Fuck” chưa dứt lời, đã thấy khẩu súng lục Vua Rắn sáng loáng trong tay Cư An đang ngồi trên giường, liền nuốt nốt nửa câu sau vào bụng. Hai người trợn mắt nhìn khẩu súng trong tay Cư An, không nói nên lời.
“Ồ!” Cư An kéo dài giọng trêu chọc hai người phụ nữ: “Hóa ra tôi có súng đây này!”
Serena ngẩng đầu nhìn Cư An ngồi trên giường hỏi: “Anh cởi dây thế nào? Tôi nhớ tôi buộc rất nhiều vòng, rất chắc mà.”
“Cô biết buộc không đấy? Nếu thực sự không biết thì ra nông trại tìm một cao bồi học đi. Buộc cái thứ gì vậy!” CưAn bĩu môi nói với Serena. Lẽ nào Cư An phải nói với người khác rằng mình có không gian, cho dù có trói cả người bằng dây thừng chặt cứng, hắn chỉ cần vào không gian là những thứ không muốn mang vào đều ở lại bên ngoài sao?