Cư An nhìn những cô gái bị nhốt trong lồng sắt. Một trong số họ trông thấy Cư An đang nhìn mình liền nở nụ cười, nụ cười ấy khiến Cư An cảm thấy nổi da gà. Không hiểu sao bị nhốt trong lồng mà họ còn vui vẻ hơn cả gã đang đứng tự do tự tại bên ngoài thế này. Cư An lịch sự mỉm cười đáp lại rồi tiếp tục rảo bước. Qua khỏi khu lồng sắt, gã quay đầu nói với Vương Phàm bên cạnh: "Thảo nào người Mỹ lại mạnh, cô nhìn xem, người ta rõ ràng ăn no mặc ấm mà còn tự nguyện chui vào lồng nhịn đói. Với cái tinh thần này, muốn xử lý Kim Jong-un đúng là chuyện nhỏ như con thỏ. Cô gái vừa rồi ở trong lồng còn cười tươi hơn cả tôi nữa."
Vương Phàm liếc nhìn Cư An, rồi nhấp một ngụm đồ uống trên tay: "Nếu cậu muốn trải nghiệm thử, lúc về tôi sẽ nhốt cậu vào lồng, rồi dùng cần cẩu treo thẳng xuống cái hồ sau nhà. Cứ cách một phút lại nhấc cậu lên một lần, thấy sao?"
Cư An làm bộ đá Vương Phàm một cái: "Chưa kịp nhốt tôi vào thì tôi đã thiến cậu trước rồi. Tâm tư đen tối thế này, đúng là thái giám mà." Gã ngẫm nghĩ một chút rồi nói tiếp với Vương Phàm: "Chẳng trách đặc vụ Mỹ lại lợi hại, dân thường còn ở trình độ này, huống chi là người đã qua huấn luyện đặc biệt. Cậu có cửa nào không, nhắn nhủ với bên phản gián trong nước một tiếng, sau này có bắt được gián điệp Mỹ thì đừng có dùng roi da hay nước ớt gì nữa. Mấy thứ đó chỉ dọa được dân lành trong nước thôi, dùng với dân Mỹ không ăn thua đâu. Lỡ dùng lên người gián điệp, bị đánh xong người ta lại thốt lên: 'Come on', roi da quất vào người mà người ta lại bảo: 'Mạnh chút nữa đi', thế thì mất mặt lắm."
Vương Phàm liếc Cư An một cái rồi nói: "Mẹ kiếp, cậu bớt xem phim kháng Nhật đi được không, toàn nói cái quái gì đâu không."
"Cậu mới là đứa xem phim kháng Nhật ấy, còn lôi cả Cora xem cùng." Cư An đáp lại, rồi dùng cùi chỏ huých Vương Phàm: "Nhìn hướng một giờ kìa." Cư An nhìn thấy một cô gái rất xinh đẹp, mặc trang phục hầu gái, cổ đeo một chiếc vòng da gắn đầy đinh tán sáng loáng. Phía trước là một chàng trai trẻ đẹp trai, mặc đồ thường ngày, tay cầm đồ uống, tay kia nắm sợi dây xích nối với vòng cổ của cô gái, dắt đi thong dong như dắt chó cưng, chậm rãi lướt qua hai người Cư An và Vương Phàm.
Vương Phàm quay đầu nhìn cô gái xinh đẹp, cô nàng vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên đi ngang qua hai người. Vương Phàm quay đầu lại: "Cô bạn gái này được huấn luyện kỹ thật. Tôi cứ tưởng Võ Tùng nhà cậu đã là lợi hại rồi, ai ngờ núi cao còn có núi cao hơn. Cái cách Võ Tùng trị vợ so với cặp đôi vừa rồi còn kém xa."
Cư An vứt vỏ đồ uống vào thùng rác: "Võ Tùng đó là bản năng, còn người ta là sáng tạo, cũng là do rảnh rỗi sinh nông nổi thôi, sao so được."
Hai người vừa đi vừa ngó nghiêng theo dòng người. Càng vào sâu, vóc dáng các cô gái càng đẹp, còn cánh đàn ông thì khỏi phải bàn, cơ bụng rõ nét, vóc dáng tổng thể nhỉnh hơn hẳn đám phụ nữ chơi trò BDSM kia. Không chỉ vóc dáng đẹp mà không khí cũng trở nên bạo liệt hơn.
Đứng trên vỉa hè, Cư An và Vương Phàm ngước nhìn lên một cái bục cao hơn một mét cách đó không xa. Trên đó dựng một giá gỗ hình chữ X, một người phụ nữ trần như nhộng đang bị trói trên đó, ngoài mấy hình xăm và khuyên mũi ra thì chẳng còn mảnh vải nào. Bên cạnh là một người phụ nữ ngoài ba mươi, mặc đồ da từ đầu đến chân, đội mũ cảnh sát, đang dùng roi da quất vào cô gái kia. Mỗi lần roi quất xuống, cô gái lại vặn vẹo người, nhìn biểu cảm thì cứ như đang hưởng thụ cực độ vậy. Cánh tay, ngực và đùi cô gái đã đỏ rực lên vì những vết roi. Sau khi đi qua cả một đoạn đường, hai người cũng đã quen mắt, nhìn quanh đám đông, ừm, hai người mình vẫn còn là người bình thường chán, có mấy gã còn trực tiếp cầm máy quay hay điện thoại ra ghi hình.
Cư An vừa định đi thì thấy hai đồng chí cảnh sát ở phía đối diện cũng đang nhìn về phía này, tay cầm đồ uống, nghiêng người trò chuyện, chắc là đến để bảo vệ an ninh cho buổi tụ tập.
Cư An hất hàm với Vương Phàm: "Nhìn hai cảnh sát kia kìa, cũng hóng hớt hào hứng chẳng kém gì chúng ta. Đúng là thiếu trách nhiệm, tận mắt thấy hiện trường phạm tội bạo lực mà không chịu lên ngăn cản. Thật khinh thường mấy gã cảnh sát thiếu chuyên nghiệp này."
Cư An cứ ngỡ thế là xong, coi như xem diễn kịch, ai ngờ đi chưa được bao lâu lại thấy có khách du lịch tham gia trải nghiệm. Một chàng trai người da trắng đi phía trước Cư An và Vương Phàm cũng bước vào trải nghiệm. Cư An và Vương Phàm thì không có cái gan đó.
Chàng trai da trắng đi đến bên cạnh một cô nàng da đen mặc đồ da nóng bỏng, cởi thắt lưng ra rồi nằm sấp lên một chiếc ghế dài, không chút liêm sỉ lộ ra cặp mông trắng bóc. Cô nàng da đen kéo quần chàng trai xuống thấp hơn, khiến cặp mông trắng nõn càng thêm chói mắt dưới ánh mặt trời, rồi vung chiếc vợt bóng bàn trong tay. Đúng vậy, chính là cái vợt đánh bóng bàn trong nước. Cư An đứng cách đó chỉ hơn hai mét, vợt là loại một mặt, một mặt dán cao su đỏ, một mặt là gỗ trơn, chẳng khác gì mấy cái vợt vỉa hè giá vài đồng mà Cư An hay dùng hồi nhỏ. Nhìn độ dày thì cũng chẳng phải loại Double Happiness (Song Hỷ) hàng hiệu mà người ta hay dùng.
Cô gái da đen dùng vợt vỗ vài cái, rồi giơ cao vợt lên, mạnh mẽ vung xuống. Cư An nghe thấy tiếng "bép" vang dội, tiếp theo là tiếng thở hắt ra của chàng trai đang nằm trên ghế.
Nghe mà Cư An thấy lạnh sống lưng, không khỏi nhớ lại cảnh hồi nhỏ mỗi khi phạm lỗi bị bố lôi ra "ăn đòn". Dù số lần không nhiều nhưng cũng là một ký ức đau thương. Cư An quay sang nhìn Vương Phàm, Vương Phàm bảo: "Mẹ kiếp, làm tôi nhớ lại lúc bị ông già ở nhà đánh đòn." Rồi gã lắc đầu: "Thế mà cứ than phiền bóng bàn không thắng nổi người Trung Quốc. Chúng ta cầm vợt là để chơi bóng, còn đám người này cầm vợt để chơi trò này. Nghe nói bóng bàn sắp cải cách, tốt nhất là đổi sang dùng để đánh người đi, trong nước chắc chắn không chơi lại người Mỹ đâu, chúng ta không có nền tảng quần chúng. Cậu nhìn người ta triển khai rầm rộ chưa kìa."
"Vợt không tốt, gỗ rất mỏng, nhìn qua là loại vợt đường phố giá không quá tám đồng hồi nhỏ." Cư An gật đầu phụ họa rồi nói thêm: "Tôi để ý kỹ rồi, tuyệt đối không phải là Double Happiness."
Vương Phàm nhìn kỹ hai cái rồi giơ ngón cái với Cư An: "Mắt nhìn tốt đấy! Đúng là không phải Double Happiness, thương hiệu nhỏ vô danh, độ dày ván gỗ cùng lắm là loại ép ba lớp, chưa đến năm lớp, lớp cao su dán ngược lại cũng chẳng ra sao." Hai người vừa đi vừa tán gẫu, để mặc gã da trắng kia nằm trên ghế tận hưởng chiếc vợt bóng bàn, phía sau vang lên những tiếng "bép bép" giòn giã của thịt va chạm với mặt vợt, kèm theo tiếng thở dốc nặng nề của gã da trắng.
Đi thêm vài bước nữa là đến khu vực hoành tráng hơn. Hai hàng giá chữ X, mỗi hàng mười cái, đặt đối diện nhau giữa đường. Trên mỗi giá là một người thật trần như nhộng, đa số là nữ, ít là nam, bị cố định bốn chân bốn hướng. Lần này công cụ không phải là roi da nữa, mà là từng thanh gỗ. Người hành hình vung tay có phong thái chẳng kém gì ông thầy giáo tiểu học năm mươi tuổi của Cư An hồi nhỏ. Thanh gỗ rơi xuống cao vút, không biết là âm thanh quá nhỏ hay do Cư An và Vương Phàm đứng quá xa mà không nghe thấy tiếng "ăn đòn", nhưng những vết hằn đỏ tươi trên mông thì vẫn vô cùng chấn động.
Thế nhưng những người chuyên nghiệp này còn giỏi hơn gã da trắng lúc nãy, mười mấy người không một ai phát ra tiếng kêu. Đúng là những đồng chí kiên cường! Ai từng bị đánh đòn hồi nhỏ đều biết, diện tích tiếp xúc càng lớn thì tiếng kêu càng vang, lực tác động trên mỗi đơn vị diện tích càng nhỏ, nghĩa là càng ít đau. Nếu hồi nhỏ phạm lỗi mà thầy giáo dùng vợt bóng bàn, chắc đám quỷ nhỏ bọn tôi đã lật tung cả trường lên rồi. Dù sao thì thước kẻ của thầy giáo Cư An hồi nhỏ cũng là cành liễu to bằng ngón tay, đã được bóc sạch vỏ. Cành liễu trắng hếu quất vào mông mới thực sự là tỉnh táo đầu óc, lúc mông còn đau thì tuyệt đối không dám phạm lỗi lần nữa.
Đợi đến khi một người trong số đó quay đầu lại, Cư An mới phát hiện ra không phải họ không muốn phát ra tiếng kêu, mà là trong miệng đang ngậm một quả bóng nhựa màu xanh lá cây lớn, trên bóng còn có mấy lỗ nhỏ, nước dãi trắng hếu chảy ra theo mấy cái lỗ đó, dưới ánh mặt trời trông cực kỳ chói mắt.
Cư An nhìn rồi nói: "Mẹ kiếp, tôi vừa khen họ xong, so với hồi tôi bảy tám tuổi thì còn kém xa. Thầy giáo quất gãy cả cành liễu mà tôi còn chẳng thèm khóc, huống chi là chảy nước dãi." Nếu không phải vì muốn giữ hình tượng, Cư An đã nhổ nước bọt xuống đất để bày tỏ sự khinh bỉ rồi.
Vương Phàm nghe vậy liền nói: "Nhét cái quả bóng đó vào miệng cậu, không đánh cậu cũng chảy nước dãi thôi. Hay là mua một cái về nhà mà chơi, lúc đó cậu sẽ biết ngay."
Cư An liếc Vương Phàm một cái: "Cậu dùng rồi à?" Nói xong gã lùi ra xa Vương Phàm hai bước: "Sau này đừng nói với ai là quen tôi. Loại có khuynh hướng tự ngược, rảnh rỗi ở nhà đeo cái thứ này chơi, sao lúc đi học không thấy cậu đeo trong ký túc xá? Ngại à?"
"Đeo cái đầu cậu ấy, tôi rảnh hơi đâu mà đeo thứ đó. Xem trên phim thấy thế, với lại trước kia vào một câu lạc bộ cũng thấy người ta chơi trò này nên biết chút ít. Cậu cứ há miệng ra vài phút xem có chảy nước dãi không." Vương Phàm đáp.
"Rảnh rỗi tôi há miệng làm gì, tôi có phải cá voi đâu mà há miệng bơi một vòng là ăn được thức ăn." Cư An nói xong nhìn đồng hồ trên tay: "Không còn sớm nữa, chúng ta nhanh về thôi. Xem đi xem lại cũng chẳng có gì mới mẻ, ngoài đánh mông thì cũng chỉ là nhốt lồng."
Vương Phàm gật đầu phụ họa: "Ừm, không có ghế cọp hay nước ớt thì đúng là không đã lắm. Hôm nay coi như chúng ta đã lĩnh hội được thế nào là văn hóa đa dạng của người Mỹ." Nói xong gã nhìn quanh đám đông.
Cư An gật đầu. Chuyện này mà ở trong nước, thì không chỉ cảnh sát, mà báo chí cũng sẽ có một đống người nhảy ra chỉ trích hành vi này. Đừng nói là giữa ban ngày ban mặt tụt quần đánh mông, cậu vừa tụt quần xuống là mấy chú cảnh sát đã bước tới mời cậu về đồn uống trà, tiện thể tặng cho cậu một cái tội làm mất mỹ quan công cộng rồi.
Quả nhiên quốc tình khác nhau, quốc gia nhập cư cái gì cũng có. Cứ trần như nhộng đứng giữa đường thế này, già trẻ lớn bé cũng chẳng thèm che đậy, cứ lắc lư qua lại, đúng là có chút chướng mắt.