Vẫn là các bạn nữ đáng tin cậy hơn: "Này Cư An, máy bay của cậu có chạy được trên đường cái không? Cuối năm nay mình cưới, hay là dùng máy bay của cậu làm xe hoa, chạy một vòng trên đường cái nhé?". Tin nhắn vừa hiện lên, một loạt biểu tượng đổ mồ hôi hột lập tức xuất hiện.
"Vẫn là Lôi Văn lợi hại! Chiêu này mà cũng nghĩ ra được, trực tiếp biến nó thành xe hơi cao cấp luôn. Nếu mà chạy trên đường thật, chắc cánh máy bay quẹt trúng cột điện ven đường mất!"
"Không chỉ cột điện không chịu nổi đâu, cánh máy bay cũng bị quẹt rụng luôn ấy chứ. Biết đâu chừng Lôi Văn cưới xong, máy bay của Cư An biến thành tên lửa! Muốn về Mỹ thì phải dựng đứng máy bay lên mới chui lên trời được."
"Không sao, đến lúc đó bảo Lôi Văn bớt tiền thuê xe đi thuê một cái cần cẩu là được. Mình từng thấy cần cẩu cao mấy tầng lầu rồi, dựng đứng máy bay lên hoàn toàn không thành vấn đề!"
"Thôi đi! Mấy người các cậu chẳng đáng tin chút nào. An Tử là muốn mọi người khen ngợi để thỏa mãn cái tâm hồn闷骚 (mê hoặc ngấm ngầm) của cậu ta thôi, sao các cậu chẳng ai biết ý thế?" Cư An nhìn lại thì ra là Vương Phàm đã online.
"Này, không phải cậu đang chầu chực ở San Francisco để đón khách sao? Giờ này không tranh thủ lúc không có Kora mà làm chút chuyện mờ ám à?" Cư An đáp trả.
"Tôi là người đàn ông nghiêm túc. Máy bay của cậu lấy hàng được rồi à? Nhanh thế!"
"Không phải, một gã đại gia người Nga không biết đắc tội với 'Thần tượng P' kiểu gì, giờ bị tóm vào trong rồi. Gilan báo mình qua hốt hàng có sẵn. Nếu xem ưng ý thì khoảng hai ba tháng nữa máy bay về tay mình!"
Chữ còn chưa gõ xong, điện thoại của cậu đã reo lên. Cầm máy từ bên cạnh laptop lên xem, là một số lạ. Cư An vui vẻ hẳn lên, nghe máy rồi nói: "Tôi là An đây!".
"Chào ông Cư! Tôi là Fleming, quản lý khách hàng của công ty Gulfstream." Một giọng nam trung đầy từ tính vang lên trong điện thoại.
Cư An lập tức cười nói: "Chào ông! Chào ông! Cứ gọi tôi là An thôi".
"Nghe nói ông rất hứng thú với một chiếc G650 đã hoàn thiện hơn một nửa của Gulfstream chúng tôi và muốn đẩy nhanh tiến độ đơn hàng. Tôi là quản lý kinh doanh phụ trách chiếc máy bay này. Tài liệu khái quát về máy bay đã gửi vào hòm thư của ông rồi, nếu ông thấy phù hợp thì có thể liên hệ với tôi, hoặc khi nào ông rảnh có thể đến công ty Gulfstream chúng tôi để xem trực tiếp." Fleming cười nói bên kia đầu dây.
"Được! Tôi xem ngay đây, tôi đang ngồi trước máy tính." Cư An cười nói vào điện thoại. Nghiêng đầu kẹp điện thoại vào vai, Cư An mở hòm thư điện tử, trên cùng chính là tài liệu Gulfstream gửi đến.
Cậu tiện tay bấm vào xem. Một bảng biểu thể hiện tiến độ hoàn thành cùng vài tấm ảnh. Cư An bấm vào xem, đó là hình ảnh chiếc máy bay nằm trong xưởng, toàn thân vẫn còn màu xanh lá, trông như động cơ đã lắp xong xuôi, nhìn ngoại hình thì đã là một chiếc máy bay hoàn chỉnh. Còn có vài tấm ảnh bên trong, buồng lái đầy rẫy các loại đồng hồ đo mà Cư An cũng chẳng hiểu rõ lắm. Chỉ có khoang hành khách là trống không.
"Tôi đã thấy thư của ông rồi, tôi thấy khá ổn. Tôi muốn đến xem trực tiếp, chắc là không có vấn đề gì đâu." Cư An xem vài tấm ảnh rồi nói với Fleming.
Fleming nghe xong liền nói với Cư An: "Vậy khi nào ông rảnh có thể đến công ty Gulfstream chúng tôi để xem".
Cư An nghĩ một lát rồi trả lời: "Vậy ngày kia đi, ngày kia tôi khá rảnh, lúc đó sẽ đến Gulfstream xem máy bay".
"Được! Bây giờ tôi là quản lý phụ trách của ông, nếu có vấn đề gì có thể liên hệ trực tiếp với tôi. Lúc nào ông tới thì gọi cho chúng tôi, tôi sẽ ra đón ông." Fleming nói với Cư An.
"Ừ! Tôi biết rồi, đợi đặt vé máy bay xong tôi sẽ gọi cho ông." Trò chuyện thêm vài câu với Fleming, Cư An mới cúp máy.
Cậu tiện tay gửi mấy tấm ảnh vào nhóm chat: "Anh em, mình đã đặt sơ bộ rồi, ngày kia đi xem máy bay!".
"Vãi! Nhà máy sản xuất máy bay mà cũng vào xem tùy tiện được à? Cẩn thận nó tóm cậu vì tội làm gián điệp đấy, bọn Mỹ thích bắt gián điệp nước ngoài lắm."
"Cậu nói gì thế, cậu mua Maybach cũng là đặt làm riêng, có quản lý khách hàng theo sát từ lúc cậu đặt đơn, chọn phụ kiện gì cũng bàn bạc với cậu, huống chi Cư An đây là mua máy bay tư nhân. Gián điệp! Cậu đánh giá cao An Tử quá rồi. Cứ cho cậu ta mang lều vào ở trong nhà máy hai tháng, chắc cậu hỏi cơm căng tin ngon không thì cậu ta biết, chứ máy bay chế tạo thế nào thì chắc cậu ta nhìn cũng chẳng hiểu nổi đâu!" Kỷ Khánh đại ca lúc này mới lên tiếng.
Cư An nhìn thấy liền nói ngay: "Vãi, đại ca, quả nhiên anh đã giàu rồi. Đặt cả Maybach cơ à".
Kỷ Khánh gửi một biểu tượng mặt cười rồi nói: "Cũng không thể để cậu chiếm hết spotlight được. Mình đặt ba tháng rồi, thêm một thời gian nữa là xe về cảng. Thấy cậu ra vẻ khoe khoang nên mình vào góp vui chút thôi!".
"Mẹ kiếp, hai thằng nuôi bò các cậu cũng ngầu quá mức rồi, một đứa mua máy bay, một đứa mua Maybach. Đệch! Có còn để cho bọn đi làm thuê như tụi mình sống không? Mua cái nhà còn phải trả góp, năm sau chắc mình cũng về quê nuôi bò!"
Kỷ Khánh cười ha ha: "Nếu cậu nuôi loại bò khác thì đúng là không dễ dàng đâu. Quảng cáo chút nhé! Bò của mình hiện tại đều là giống bò đen bị loại thải từ trang trại của An Tử, cực kỳ dễ nuôi, chẳng bệnh tật gì. Cậu muốn nuôi thì bảo An Tử loại thải cho một đợt, mình nuôi thấy rất ổn, chủ yếu là ít bệnh, dễ chăm sóc".
Cư An vội nói: "Bò đen hết rồi, giờ trong trang trại của mình không còn con nào đâu. Số còn lại không được phép xuất khẩu, các cậu muốn nuôi thì hỏi mua của đại ca Kỷ đi". Đùa sao, trang trại của cậu hơn hai năm nay làm gì còn bò đen. Tuy bò đen ít bệnh thật, nhưng chất lượng thịt cũng chỉ nhỉnh hơn bò thường một chút, giờ Cư An đã chẳng thèm để mắt đến giá thịt bò đen nữa rồi. Hơn nữa, số bò đen bán cho đại ca Kỷ đều tính là đời thứ hai, thứ ba sau này, lúc vận chuyển qua đó vẫn còn là mấy con bê nửa lớn.
"Vậy đành để các cậu đợi vậy. Bò mình thả rông trong núi vẫn chưa đạt ngưỡng bão hòa. Này An Tử, kiếm thêm cho mình ít chó chăn bò nữa đi, chỗ mình hơi thiếu, chó ta với chó Collie không thông minh bằng chó của cậu đâu." Đại ca Kỷ gõ một dòng tin nhắn.
"Này Kỷ Khánh, cậu cũng quá đáng vừa thôi, đến cả con chó cũng phải vận chuyển từ Mỹ về, mà đã trả tiền cho Cư An chưa đấy?" Một người bạn học xen vào.
"Mình với An Tử ngủ chung phòng bốn năm, đừng nói là xin vài con chó, đến cả bò đen này cũng được giảm giá đấy? Cậu nói có đúng không An Tử!"
"Vãi! Đừng nói bậy, làm như ký túc xá chúng ta là ổ gay không bằng." Vương Phàm gửi một biểu tượng mặt cười.
Cư An đáp: "Dạo này chó thực sự không còn nhiều. Vương Phàm biết là mình mới mua thêm mấy trang trại, đều cần dùng chó chăn bò, giờ thực sự không dư con nào. Chẳng phải cậu có vài con sao, không nhân giống được à?".
"Nhân giống cũng không đủ dùng, bị bố vợ mình bắt mất hai con bảo là đem tặng người ta, sau đó lại tặng bạn bè vài con! Toàn người không đắc tội nổi. Cậu biết mình còn nuôi thêm ít cừu mà. Mà mình cần chó chăn bò của cậu không phải để chăn bò, là để phòng trộm! Mẹ nó, dạo trước có kẻ bỏ độc vào đàn bò của mình, làm chết năm sáu con bò đen. Bỏ độc xong lũ khốn đó còn dám mò đến hỏi mua thịt bò chết, cuối cùng bị chó chăn bò cắn chặt không buông. Cậu bảo xem, có đáng giận không chứ!"
"Thịt bò này không được bán ra thị trường đâu, ăn chết người là rắc rối to đấy!"
Kỷ Khánh đáp: "Nhận thức của mình chưa thấp đến thế đâu, đều đào hố chôn sâu cả rồi. Mấy tên trộm bò lúc đầu còn không thừa nhận, còn muốn giở trò lưu manh với mình, mình lên cho mấy cước mới khai ra. Mình tống vào đồn cảnh sát, hóa ra còn có một đám đồng bọn, định đến bao vây nhà mình để đe dọa. Cuối cùng bị bà con làng xóm hàng trăm người bao vây, tóm gọn hết tống vào đồn. Mẹ kiếp, dám bắt nạt lên đầu mình, mấy con bò chết mình tính giá mười mấy vạn, ba tên bỏ độc mỗi tên mười lăm năm, số còn lại không tên nào dưới hai năm. Đệch! Nhắc đến là mình lại tức!"
"Vãi! Vẫn là đại ca Kỷ sống oai phong thật!" Cư An lập tức gửi một biểu tượng ngón tay cái: "Cuộc sống của anh đúng là ngông cuồng, thảo nào mà danh tiếng không được tốt lắm nhỉ".
Kỷ Khánh lại gõ: "Cái này không tính là ngông cuồng được, dân phong chỗ mình rất hung hãn. Cậu mà nhún nhường, bây giờ nó dám bỏ độc thì chẳng bao lâu nữa nó dám cướp trắng trợn. Nếu không tống được mấy món đồ này vào tù ngồi mười mấy năm thì mình còn lăn lộn kiểu gì nữa? Đóng cửa trang trại về nhà nuôi con cho rồi. Ngày nào cũng phải tiếp người này người nọ, một tháng hai mươi mấy ngày đêm nào cũng say mèm, cậu tưởng dễ dàng lắm sao".
Cư An nghĩ một lát, trong lòng thầm gật đầu. Nếu mình mà ở quê lăn lộn, dù có nhiều bạn học, nhưng với tính cách thích ru rú trong nhà của mình thì chắc rắc rối còn nhiều hơn Kỷ Khánh. Bạn bè không qua lại thì tình cảm chẳng nhạt dần sao? Có câu nói rất hay: chưa làm việc thì trước hết phải làm người. Cứ ru rú ở nhà, người này mời không đi, người kia gọi cũng thờ ơ, thì đầu tiên là bị gắn cái mác coi thường người khác, làm sao mà yên ổn sống cuộc sống ẩn dật được, gia sản có lớn đến đâu cũng bị phá sạch thôi.
"Cậu là người lái Maybach rồi còn than vãn cái gì, bọn lái xe mười mấy vạn như tụi mình chỉ có nước lấy đầu đập vào tường thôi. Chia sẻ với anh em chút đi, đại ca Kỷ tiết lộ cuộc sống đại gia cho tụi mình mở mang tầm mắt xem nào. An Tử thì mình không hỏi đâu, một tên trạch nam, không đổi tay trái thì đổi tay phải, hỏi cũng bằng thừa."
"Suốt ngày bận tối mắt tối mũi, cuộc sống đại gia cái gì. Nhiều lúc mình thấy còn chẳng thoải mái bằng đi làm thuê, ít ra còn có ngày nghỉ lễ. Giờ thì bận rộn quanh năm, haizz! Mình lại hơi ngưỡng mộ cuộc sống của An Tử, suốt ngày chẳng quản việc gì, mặc kệ tất cả muốn làm gì thì làm. Chỗ mình đây muốn buông tay cũng chẳng dám, ai biết được sẽ xảy ra chuyện quái quỷ gì."
"Ý nghĩ này của đại ca Kỷ mình có thể hiểu được. Một đại gia mình từng đọc trên báo, tối nào cũng về nhà rất muộn, vợ tưởng nuôi bồ nhí. Ai ngờ một hôm đi theo xem thử, gã đại gia tối nào cũng ngồi co ro trên ghế đá công viên! Hỏi ra mới biết công việc công ty bận rộn, về nhà vợ lại càm ràm. Đại ca à, anh phải kiên cường lên, nếu thực sự không trụ nổi nữa thì viết tên em lên con Maybach đi, chuyện này không được quên đâu đấy."
"Cút ngay! Nếu mình không trụ nổi nữa thì kéo cậu đi cùng!"
"Đừng kéo em, em còn già trẻ lớn bé phải lo đây!"
Cư An nhìn đám người ồn ào vui vẻ, chính cậu cũng bật cười trước màn hình laptop. Sau đó nhìn các bạn học từ trong nước nói sang nước ngoài, từ rau củ nói sang nhà cửa, Cư An thỉnh thoảng chen vào vài câu cũng thấy rất ấm cúng.
Đến khi Cư An offline thì đã gần trưa, mẹ đã bày biện đồ ăn lên bàn. Ăn cơm xong, Cư An gọi điện đặt vé máy bay đi Savannah, bang Georgia, rồi gọi điện thông báo cho Fleming. Mọi việc đi công ty Gulfstream đã được ấn định.
Tái bút: Hôm nay ba chương! Chương cuối sẽ đăng muộn, khoảng tám giờ tối.