Li Na thổi lớp bọt trên miệng cốc rồi nhấp một ngụm trà: "Vốn dĩ định đi du lịch, nhưng người nhà cứ người này dẫn người kia theo, e là phần lớn thời gian sẽ dành cho việc mua sắm mất thôi".
Chuyện này ai trong lòng cũng rõ, đã cất công ra nước ngoài một chuyến thì kiểu gì cũng phải mang chút quà cáp về cho họ hàng thân thích, ai đi xa mà chẳng thế.
Ngô Minh nhìn về phía Cư An nói: "An Tử, mảnh đất nợ tôi phải đưa đây".
"Tôi nợ cậu mảnh đất nào?" Cư An cười hỏi.
"Vương Phàm đều có một mảnh đất làm nhà, sao tôi lại không có được?" Ngô Minh vừa cười vừa lắc lắc chén trà nóng trong tay, ý đe dọa vô cùng rõ ràng.
Vương Phàm nói với Ngô Minh: "Đâu phải cho không, anh em tôi cũng phải bỏ tiền ra đấy, quy đổi ra nhân dân tệ cũng mất hai ba vạn".
Cư An nói với Ngô Minh: "Cậu định an cư ở Montana à? Không vấn đề gì, chúng ta đi chọn chỗ ngay bây giờ, để cậu xây nhà".
Ngô Minh cười đáp: "Tôi chỉ thử xem cậu có nỡ không thôi, Montana xa quá. Tôi định làm hàng xóm với sư huynh Lưu Siêu, thế này thì chạy qua chạy lại giữa trong nước và Mỹ cũng tiện, chứ ở Montana còn phải chuyển chặng, phiền phức lắm".
Vương Phàm vốn đang muốn khu nhà mình náo nhiệt hơn, cậu vỗ vai Cư An rồi bảo Ngô Minh: "Sợ gì chứ, An Tử chậm nhất hai năm nữa là có máy bay riêng rồi. Người này suốt ngày ru rú trong trang trại, đến lúc đó cậu cứ mượn mà dùng, oai phải biết".
"Thôi bỏ đi, cái đãi ngộ đó tôi không hưởng nổi đâu, tiền dầu thôi chắc cũng bay sạch thu nhập cả tháng, không chơi. Với lại chúng tôi đã bàn với sư huynh Lưu rồi, nhờ anh ấy bắt đầu tìm nhà, không cần đắt quá, tầm hơn triệu đô là được rồi" Ngô Minh cười nói với Vương Phàm.
"Nghe cái giọng điệu này xem" Cư An cười chỉ vào Ngô Minh: "Hơn triệu đô mà còn bảo không đắt?".
"Cái này tôi còn phải vay nợ tận năm năm đấy. Li Na đang có bầu rồi, cầm thẻ xanh rồi chúng ta cũng sinh một "người Mỹ nhỏ" thôi" Ngô Minh cười nói, sau đó vỗ vai Tiền Phong: "Đây mới là người giàu này, trong nước người phất nhất chính là cậu ấy và Kỷ lão đại".
Tiền Phong cười: "Chỉ là nuôi ít cá, kiếm chút tiền lẻ thôi, có tính là gì đâu".
"Nuôi cá gì thế?" Vương Phàm hỏi, rồi quay sang vợ chồng Tiền Phong: "Tôi và An Tử cũng đang định nuôi cá đây, giờ quy mô đã mở ra rồi. Định nuôi ít ba ba với lươn để kiếm tiền tiêu vặt".
Li Na tiếp lời: "Chúng tôi nuôi cá quả. Nghe tin An Tử làm trang trại nên bọn tôi thấy không nên cứ ngồi lì trong văn phòng phí hoài ngày tháng nữa, bèn bán nhà, về quê của Tiền Phong thuê mấy chục mẫu đất hoang, đào ao khoan giếng nuôi cá quả. Thu nhập cũng khá. Tuy mệt một chút nhưng còn hơn đi làm thuê".
"Vẫn không bằng Kỷ lão đại, giờ cậu ấy bao thầu cả một vùng rừng núi, vừa nuôi bò vừa trồng cây. Nghe bảo năm ngoái riêng tiền bán cây đã được hơn một triệu, năm nay còn nhiều hơn nữa. Lúc trước hỏi Kỷ Khánh, đại khái năm nay có thể kiếm được con số này" Tiền Phong giơ tay phải làm ký hiệu số sáu rồi cười nói.
Vương Phàm nghe xong lắc đầu cười: "Hay thật, mọi người thi nhau chạy về quê cả rồi. Ở thành phố nhận lương tháng coi như là người nghèo, mà cá này có dễ nuôi không?".
Tiền Phong lắc đầu: "Làm mấy cái này ở nơi khác thực sự không dễ đâu. Người lạ đất lạ cậu làm thử xem? Chỉ riêng đám nông dân thôi cũng đủ khiến cậu khốn đốn. Vẫn là ở quê có nhiều mối quan hệ, từ tiểu học đến trung học, bạn bè tích lũy lại, bộ phận nào cũng có người, làm việc gì cũng tiện. Chỗ nuôi cá cũng ở trong làng quê tôi, chia bớt lợi nhuận cho dân làng là xong".
"Đàn bò của Kỷ lão đại nuôi bao nhiêu con rồi?" Cư An hỏi Tiền Phong.
Tiền Phong đáp: "Giờ đã hơn năm nghìn con rồi, làm cái kiểu thả rông trong rừng ấy, không chỉ nuôi bò mà còn trồng cả hồ đào này nọ, tóm lại là quy mô rất lớn. Giờ là Kỷ tổng rồi, còn giành được suất đại biểu nhân dân cấp thành phố, cũng coi như là nhân vật điển hình dẫn dắt bà con làm giàu".
"Ai da, mọi người đều khởi sắc cả rồi, chỉ có mình mình là vẫn đi làm thuê" Vương Kiếm Minh lắc đầu cười nói.
Vương Phàm liếc một cái: "Thôi đi ông. Nhà ông còn có bể bơi đấy, nhà tôi còn chẳng có thứ đó. Thế mà còn bảo mình đi làm thuê".
Doãn Kỳ che miệng cười: "Công ty của anh ấy cũng chỉ ở mức bình thường, anh ấy chiếm phần nhỏ, họ hàng nhà anh ấy chiếm phần lớn, một năm cũng chỉ thu nhập hơn hai mươi vạn".
Vương Kiếm Minh nói: "Ở nhà tôi chỉ là kẻ ăn bám, thu nhập còn chẳng cao bằng vợ". Câu nói khiến Doãn Kỳ lại cười rộ lên.
Cư An nhìn Doãn Kỳ hỏi: "Công ty của tự cô làm à?".
"Không phải, tôi chỉ làm mua hộ thôi, hàng hiệu bên này rẻ hơn, rẻ hơn trong nước quá nhiều, giúp người ta mua rồi gửi về trong nước, thỉnh thoảng cũng làm mấy thứ khác, tóm lại việc gì kiếm ra tiền thì làm" Doãn Kỳ cười nói: "Lần trước Diablo III phát hành, tôi cũng kiếm được một khoản nhỏ".
Nói đến đây, cửa phòng bao được đẩy ra, nhân viên phục vụ bắt đầu lên món, chẳng mấy chốc đã bày đầy một bàn, mọi người bắt đầu ăn uống, rượu cũng được khui ra. Tám người cụng ly liên hồi, mấy vị nữ giới cũng được coi là bậc nữ trung hào kiệt, không ai uống nước ngọt mà trực tiếp uống rượu trắng, dường như lại quay về thời đi học, một đám người quây quần quanh bàn náo nhiệt.
Mọi người uống cũng gần đủ, lúc này ông chủ quán đi vào. Ngô Minh kéo ghế cho ông ta, rót đầy ly rồi lại bắt đầu tán gẫu với ông chủ.
Cuối cùng cũng coi như ăn no uống say, Vương Phàm đứng dậy định ra quầy tính tiền, ông chủ nhất quyết không đồng ý. Phong cách người Trung Quốc lại thể hiện ra, hai người đẩy qua đẩy lại mất hai ba phút, Cư An mới nói với ông chủ: "Ông cứ giảm giá cho chút đi, ông mở nhà hàng cũng không dễ dàng gì, chúng tôi không thể ăn không được".
Lúc này ông chủ mới gật đầu, trực tiếp giảm giá 50% cho mấy người, coi như chỉ thu tiền vốn. Ông ta còn tiễn mấy người ra tận cửa, nhìn theo bóng lưng họ đi về phía khách sạn, còn vẫy tay gọi với theo: "Lần sau tới, nhất định phải ghé lại nhé".
Cư An nghe vậy thì vẫy tay lại với ông chủ rồi bật cười, mấy người bên cạnh cũng cười theo. Họ nhớ lại thời đi học, trường có một quán ăn do đồng hương của Kỷ lão đại mở, mỗi tháng Kỷ lão đại luôn dẫn cả phòng ký túc xá đến ăn một bữa cải thiện. Mỗi lần thấy ông chủ, Kỷ lão đại sẽ kéo ông chủ vào bàn, miệng gọi "đồng hương", rồi bắt đầu chuốc rượu ông chủ. Một bữa ăn xong ông chủ chết sống không chịu nhận tiền, ăn ba bốn bữa mới chịu nhận một lần. Mỗi lần không lấy tiền, Kỷ lão đại đều say khướt kéo ông chủ cũng đang nghiêng ngả, cảm thán với mấy anh em cùng phòng: "Đồng hương phương Bắc chúng ta đúng là sảng khoái, thật thà hơn người phương Nam các cậu nhiều". Nói khiến ông chủ mặt đỏ bừng, nắm chặt tay Kỷ lão đại: "Lần sau lại tới, lần này uống chưa đã".
Kỷ lão đại lúc này luôn tùy tiện chỉ vào hai đứa trong phòng ký túc xá mà nói: "Hai thằng nhóc này không đủ sảng khoái, uống rượu mà cứ đùn đẩy, lần sau nhất định phải chuốc cho chúng nó nằm bò ra mới thôi".
Cứ như vậy, ngoài năm thứ nhất Kỷ lão đại không biết ông chủ là đồng hương ra, ba năm còn lại tháng nào cũng phải đến cái quán "đồng hương" đó ăn một bữa. Đến gần tốt nghiệp, bữa đại tiệc cuối cùng đều tổ chức ở quán đó. Kỷ lão đại say khướt nắm tay ông chủ, khóc thành một đống, khiến ông chủ cũng say bí tỉ ngồi xổm trước cửa quán, hai người ôm nhau khóc rống, ai kéo cũng không ra.
Kỷ lão đại lau nước mắt nói: "Mấy năm nay là anh trai chăm sóc tôi, anh à, tôi có lỗi với anh quá, chia tay lần này không biết bao giờ mới được gặp lại anh nữa".
Ông chủ quán nghe xong liền nói: "Tôi cũng có lỗi với cậu, anh em ra ngoài đi làm không dễ dàng gì". Thế là hai người ôm đầu ngồi xổm trước cửa quán, người này an ủi người kia, người kia bảo người này bảo trọng, khiến người qua đường đều ngoái nhìn, cảnh tượng đó đúng là điển hình của "tình huynh đệ thắm thiết".
Cuối cùng mất mười mấy phút, ông chủ mới bị bà chủ lôi vào trong quán. Cư An và Tô Minh Vinh thì dìu Kỷ lão đại về ký túc xá, đặt Kỷ lão đại xuống, cả phòng cười đến nghiêng ngả. Mỗi lần họp lớp đông người, chuyện này chắc chắn sẽ được nhắc lại, mang đến cho mọi người vô vàn niềm vui.
Mấy người loạng choạng trở về khách sạn, ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Cư An cũng trở về phòng, lục trong tủ lạnh ra một chai nước ngọt rồi tu ừng ực. Tối nay ăn toàn món Tứ Xuyên cay xè, cộng thêm rượu nên hơi khô cổ.
Uống xong nước ngọt, Cư An ném chai vào thùng rác, khóa trái cửa phòng rồi chui vào trong không gian. Cậu đi ra ngoài sân hàng rào, nằm thoải mái trên bãi cỏ. Vừa nằm xuống không lâu, đã thấy một con ếch lớn nhảy tới, làn da xanh biếc, đôi mắt to tròn. Hửm? Sao trong không gian lại có ếch?
Cư An lật người, nghiêng đầu nhìn con ếch lớn, con vật này lớn gần bằng cái miệng bát, bảo là ếch bò cũng có người tin, hơn nữa da trên lưng còn xanh mướt, có ba vệt dài màu vàng nhạt, bụng trắng muốt. Cư An vươn tay đo trên lưng ếch, khoảng chừng hai mươi phân, một con ếch thật tốt! Cư An cảm thán một tiếng, rồi nghĩ xem liệu trang trại của mình có thể nuôi một ít không, cũng coi như một loại thủy sản nhỉ? Chỉ là không biết ăn thế nào.
Vừa nghĩ đến ăn, Cư An nhìn con ếch trước mắt lập tức hóa thành một đĩa ếch kho tộ thơm ngon, nghĩ đến mà nước miếng sắp chảy ra. Đúng lúc này một con ong vo ve bay qua, ong trong không gian thì khỏi phải nói, to bằng ngón tay út của Cư An. Cư An vừa nhìn qua, con ếch đã nhảy lên. Cư An chỉ thấy cái bụng trắng lóa mắt qua trước mặt, ếch lại rơi xuống bãi cỏ, nuốt chửng con ong vào miệng, cổ họng động đậy, rồi tiếp tục nằm trên bãi cỏ.
Cư An chộp lấy con ếch, lật người ngồi dậy, quan sát kỹ, thân hình mập mạp này đúng là nguyên liệu tuyệt vời. Cậu thả ếch ra rồi đi về phía ao, tìm kiếm kỹ lưỡng, lượn vài vòng chỉ thấy năm sáu cái đầu. Tất nhiên còn một đàn nòng nọc đang bơi trong ao.
Cậu sờ sờ đầu, lần trước dọn dẹp không sạch lắm, mấy con ếch ở trong không gian thời gian hơi lâu, con nào con nấy lớn quá. Không sao, vừa vặn thả vào trang trại, nòng nọc cũng có thể cho cá ăn, nuôi trồng toàn sinh thái, thức ăn chẳng phải có sẵn rồi sao, vấn đề đã được giải quyết!