Đàn sói rời khỏi không gian, liếc nhìn lão già không xa, rồi vây quanh lấy Cư An. Cư An lần lượt xoa đầu chúng, vuốt dọc theo cổ xuống tận sống lưng, cảm giác quyến luyến không rời. Tranh thủ lúc đàn sói đang bận bịu từ biệt Cư An, lão sư tử tranh thủ thời gian gặm nhấm đùi bò. Tiếng xương bị nhai rắc rắc, Cư An nghe thấy vô cùng rõ ràng.
Cư An không thể nào vây quanh bởi tất cả bầy sói, những con sói đứng vòng ngoài chen chúc một lúc liền bỏ cuộc. Vừa hay chúng nhìn thấy một lão già ở không xa đang ăn, mà trông món đó giống hệt cái đùi bò mình mới chơi đùa lúc nãy. Đám sói lập tức kết bè kết phái tiến về phía đó, định phát huy tinh thần phim xã hội đen Hồng Kông, lấy đông hiếp yếu. Cư An chưa từng thấy cảnh sói không gian đi săn bao giờ, lúc này liền ngồi xuống, chuẩn bị thưởng thức một màn kịch hay. Cư An vừa ngồi xuống, đàn sói bên cạnh cũng ngồi theo, chằm chằm nhìn mấy con sói đang dàn trận. Điểm thiếu sót duy nhất là Cư An không mang theo ghế nhỏ, mặt đất lồi lõm rất cấn mông, ngồi bệt dưới đất ôm chân, lát nữa lúc hò reo cổ vũ sợ rằng không đủ hơi sức.
Về khoản bắt nạt kẻ khác, đám sói này xem chừng rất có kinh nghiệm. Trong đó năm con chia làm hai nhóm tản ra hai bên, ba con ở giữa ngồi xuống đánh lạc hướng lão già đang mải ăn. Chẳng mấy chốc, trong số những con đang ngồi, có hai con nằm ườn ra, thỉnh thoảng còn ngáp ngắn ngáp dài. Con duy nhất vẫn ngồi thì cứ ngó nghiêng tứ phía, không biết trong đêm tối đen như mực này có phong cảnh gì đáng để thưởng thức, nhìn đôi mắt trên mặt sói khép hờ.
Được chừng một phút, năm con sói "đầu gấu" còn lại đã áp sát phía sau lão sư tử. Ba con làm nhiệm vụ đánh lạc hướng đã nhe nanh múa vuốt, vẻ mặt gian xảo tiến về phía lão già đang ăn, chúng bước đi nhẹ nhàng, nhún nhảy những bước chân nhỏ, nếu biết nói tiếng người, chắc chắn chúng sẽ gào lên một khúc dân ca.
Ba con sói vừa động đậy, lão sư tử liền nhận ra nguy hiểm. Nó vứt đùi bò, lập tức cắm đầu chạy thục mạng, vừa chạy vừa gầm lên. Tốc độ của sư tử rất nhanh, nhưng lại không có sức bền, chạy hết tốc lực chừng một hai trăm mét là cùng. Chỉ trong nháy mắt, lão sư tử đã đuối sức, còn sói thì khác, chúng có thể duy trì tốc độ tương đương trong suốt hai mươi dặm, đó mới chỉ là sói thường.
Thời tiết tối đen thật không thích hợp để xem kịch, chớp mắt cái đã chẳng thấy gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng sư tử gầm ở phía xa. Cư An đang cảm thấy tiếc nuối thì phát hiện lão sư tử lại bị mấy con sói dồn ngược trở lại, dồn về phía cái đùi bò. Tám con sói vây quanh lão sư tử ở giữa, đứng quan sát rồi gầm gừ thấp giọng vào lão già. Thể hình của bầy sói chỉ nhỏ hơn con sư tử này một chút, nhưng cái đầu và bộ râu dưới cằm khiến trông chúng to hơn hẳn, ít nhất là nhìn từ chính diện, đầu sói vẫn to một cách kỳ lạ.
Sư tử cố gắng vài lần muốn phá vỡ vòng vây nhưng đều thất bại, cuối cùng nó làm một hành động khiến Cư An sững sờ: nó nằm bệt xuống tiếp tục gặm đùi bò, hoàn toàn coi mấy con sói xung quanh như không khí. Nhìn con sư tử này kiên trì gặm miếng thịt trên đùi bò, Cư An không khỏi thán phục. Đúng là "ngưu nhân", à không, "ngưu sư"! Nó khiến Cư An liên tưởng đến câu: "Mặc cho ngươi mạnh mẽ, gió mát thổi qua đồi", đây đúng là cái tính cách "hai trăm rưỡi" phát tác. Dù có chết cũng phải làm một con quỷ ăn no.
Lão sư tử làm vậy khiến mấy con sói "đầu gấu" cũng bó tay, không biết nên diễn tiếp thế nào. Theo lẽ thường, con mồi phải giãy giụa, sau đó mấy con sói vật lộn với con mồi rồi mới giết chết nó. Đằng này lại chẳng theo kịch bản gì cả, đàn sói nhất thời lúng túng, không biết nên làm gì tiếp theo. Tám con sói vây quanh con sư tử đang ăn uống thỏa thuê, cúi đầu nhìn nó mà không quyết định được gì.
Cư An thấy buồn cười, bộ phim đấu sĩ hay ho thế này lại bị con sư tử đóng vai phụ biến thành một màn hài kịch nhảm nhí.
Cuối cùng, trong tám con sói dường như có một con địa vị cao hơn tiến lên, ngửi ngửi cổ sư tử. Lão sư tử vẫn mặc kệ, thế là bầy sói xung quanh đều xúm lại ngửi. Một lát sau, một con sói bất ngờ liếm lên đầu sư tử, lão sư tử lúc này lại vươn lưỡi liếm lại đầu con sói.
Mẹ kiếp! Thế này thì hay rồi, đúng là "rùa nhìn hạt đậu xanh", hợp cạ nhau rồi. Đám "đầu gấu" và "kẻ cô độc" lại nảy sinh tình bạn, thật là hết nói nổi.
Kịch cũng chẳng còn gì để xem, Cư An đứng dậy khỏi mặt đất, vỗ vào đầu con sói đầu đàn: "Đi đi, đi về phía đó, cứ đi thẳng đừng quay đầu lại, sau này hãy tự chăm sóc tốt cho bản thân". Nói xong, anh chỉ tay về phía khu rừng đen kịt cách đó vài trăm mét.
Sói đầu đàn hiểu ý Cư An, gầm nhẹ một tiếng rồi dẫn đầu đi về phía khu rừng. Sói đầu đàn vừa động, cả đàn sói cũng nối đuôi theo sau.
Cư An nhìn từng con sói lướt qua bên cạnh, lòng có chút chua xót. Đến khi đàn sói đã đi được hơn mười mét, lão sư tử ngậm một khúc xương bò cũng đi ngang qua cạnh Cư An, trông có vẻ muốn đi theo đàn sói.
Cư An lập tức bật cười: "Mày đấy, đi theo đàn sói làm gì, mày đâu phải người một nhà". Lời còn chưa dứt, một trong tám con sói vừa vây quanh sư tử lúc nãy liền gầm nhẹ với nó một tiếng. Lão sư tử bước chân nhanh hơn, ba bước hai bước đã đuổi kịp con sói đó, bóng dáng một lớn một nhỏ dần dần biến mất trong màn đêm.
Cảnh tượng này khiến Cư An nhớ đến nhà "kẻ trộm trứng" trong đàn sói ở nhà mình, dựa vào đàn sói mà cả nhà lớn nhỏ đều bụng béo lông mượt, sống tốt hơn cáo thường nhiều. Cáo không phải động vật sống bầy đàn mà còn biết đi theo "ké", huống chi là sư tử - loài động vật sống bầy đàn. Sư tử đơn độc rất khó sống sót, sư tử cái cần đàn, sư tử đực cần liên minh. Ai, hy vọng lão sư tử này có thể được đàn sói chăm sóc, kiếm được miếng ăn để già đi cũng coi như viên mãn đối với một con sư tử đực.
Nhìn khu rừng đen kịt một lúc, Cư An lên xe, lái theo con đường cũ. Đi được gần nửa đường, Cư An nghe thấy một tiếng súng nổ, tiếng "đùng" vang lên vô cùng rõ ràng trong đêm tĩnh mịch. Cư An vội vàng cầm điện thoại trên xe lên, gọi mấy lần đều đang bận, cuối cùng cũng thông, anh nói với Kakaka: "Tôi nghe thấy một tiếng súng, rất rõ, ở ngay gần đây".
"Biết rồi, họ phát hiện vài kẻ săn trộm, những người còn lại đang chạy tới đó, tôi cũng qua ngay, anh không cần đến đâu, cứ quay về đi," Kakaka nói với Cư An.
"Tôi cứ qua xem sao, dù sao tôi cũng đang ở gần đây," Cư An nói xong liền cúp máy, tránh để Kakaka nói thêm gì nữa. Cư An xoay vô lăng quay đầu, lái về hướng phát ra tiếng súng.
Đi được một đoạn, anh thấy vài đốm sáng xuất hiện phía xa. Cư An nhìn qua, tổng cộng có ba chiếc xe đang chạy về phía mình. Cư An lập tức lao tới, càng lúc càng gần. Xe dẫn đầu thấy có xe lao tới liền lách sang bên cạnh. Cư An biết chắc đây là xe của bọn săn trộm, lập tức đạp mạnh chân ga đuổi theo.
Một xe chạy trước, ba xe đuổi theo sau. Đuổi một hồi, Cư An bắt đầu thấy nóng máu, chẳng lẽ cứ thế này đi vòng quanh với nó cả đêm sao? Dựa vào chiếc xe cọc cạch đến cả điều hòa cũng chẳng ra hồn của mình, Cư An nhấn ga lao thẳng vào đuôi xe phía trước. Xe trước khựng lại, cái thùng xe còn tồi tàn hơn cả xe Cư An bị đâm móp một mảng.
Cư An thấy vẫn chưa dừng lại, liền đâm tiếp một cú nữa. Không hiểu sao trong đầu anh bỗng nảy ra tình tiết trong phim, đâm vài cái lại thấy nghiện. Chiếc xe cũ này thật sự rất bền, đâm mấy cú mà cái cản trước dựng đứng lên vẫn không hề hấn gì, hai đèn pha vẫn sáng choang. Cư An hết lần này đến lần khác nhấn ga đâm vào xe trước, chiếc Mitsubishi tồi tàn phía trước cuối cùng không chịu nổi nữa, đành dừng lại.
Thấy xe trước dừng lại, hai chiếc xe của khu bảo tồn chạy tới bên cạnh. Sáu gã da đen nhảy xuống, mở cửa xe Mitsubishi, lôi người ra rồi đấm đá túi bụi vào mặt, miệng còn lầm bầm một tràng tiếng địa phương.
Cư An vốn đang đầy một bụng lửa giận, xuống xe đi tới trước đầu xe nhìn cái cản trước đã bị lệch vào trong. Anh thử sờ vào mới nhận ra phía trước là thép chữ U, còn có một thanh tam giác nhỏ chống đỡ nối với khung gầm, bảo sao mà khỏe thế. Cơn giận lại bùng lên, anh muốn tới đá bọn săn trộm vài cái, chửi vài câu: "Cho lũ chó đẻ các người dám vào đất của ông đây ăn trộm".
Đến khi Cư An lại gần chiếc Mitsubishi nhìn, ôi chao, tổng cộng có ba kẻ săn trộm, bị mấy gã da đen đánh cho mặt mũi sưng vù như đầu heo. Ba khuôn mặt đen xì không nhìn rõ vết bầm tím, nhưng đôi mắt sưng húp, máu mũi chảy ròng ròng, cùng với hàm răng trắng bị nhuộm đỏ trong cái miệng sưng như hai miếng xúc xích đủ cho thấy, trong chớp mắt này, ba gã đã bị "dọn dẹp" một trận tơi bời.
Một trong số các nhân viên bảo vệ đang dùng tiếng địa phương nói chuyện với ba kẻ săn trộm đang quỳ dưới đất. Người khác đi ra sau chiếc Mitsubishi, mở cửa chui vào, nhìn một lúc rồi nói: "Ba tấm da báo, còn có một cái đầu sư tử, bị chặt ngang cổ, bờm của con sư tử đực trưởng thành này rất đẹp".
Cư An nghển cổ nhìn vào trong, đúng là một con sư tử lớn, bờm dày và rậm, lại còn có màu đen, vô cùng đẹp. Khi còn sống chắc hẳn là một con sư tử đực trưởng thành oai phong lẫm liệt. Nhưng giờ đầu bị chặt lìa, trông chẳng ra làm sao, miệng há hốc, lưỡi thè ra ngoài như kẻ treo cổ.
Đang xem thì Kakaka dẫn một nhóm người tới. Không nói lời nào, anh ta lao thẳng tới kẻ gần nhất trong ba tên đang nằm dưới đất, nhấc chân đá một cú khiến gã đó ngã nghiêng sang một bên.
"Con sư tử lớn này thật đáng tiếc," Cư An lắc đầu nói.
Gã da đen vào trước giải thích với Cư An: "Đây không phải sư tử trong đàn của chúng ta, chắc là từ nơi khác tới, hoặc là con sư tử đực đi lạc, hơn nữa mặt nó dài quá, hơi xấu".
Nghe gã da đen lầm bầm một hồi, Cư An cũng chẳng thấy con sư tử này mặt dài ở chỗ nào. Lúc này Kakaka cũng ghé đầu vào, đèn pin công suất lớn chiếu vào xe rồi nói: "Không phải sư tử trong đàn của chúng ta, nhưng con báo này thì khó nói".
Gã da đen trên xe nhìn kỹ tấm da báo: "Con báo này là của chúng ta, là Kalu," nói xong chỉ vào hoa văn trên da báo.
Mẹ kiếp! Thành da rồi mà anh cũng biết là con báo nào? Cư An không bình tĩnh nổi nữa, hóa ra chỉ có mỗi mình là không có nhãn lực này.