Hai người trở về biệt thự ven biển của Cư An nghỉ lại một đêm. Sáng sớm hôm sau, Cư An quyết định lái xe đến nông trường Hans ở Kingman để thăm hỏi nhân viên, tiện thể xem tiến độ nông trường mới của mình ra sao. Tất nhiên, việc quan trọng nhất là phải thả đám vua rắn (King Snake) trong không gian của mình ra. Cứ nhốt mãi trong đó, lỡ chúng lớn thành trăn khổng lồ thì đúng là rắc rối to, đến lúc đó muốn thả ra chắc chỉ còn nước mang sang tận rừng rậm Amazon.
Ra khỏi phòng, Cư An đến trước cửa phòng Vương Phàm gõ gõ: "Vương Phàm! Vương Phàm! Dậy đi". Gọi hai tiếng không thấy ai trả lời, Cư An vặn thử tay nắm cửa, thấy không khóa liền đẩy vào. Nhìn bên trong trống không, anh xoay người đi xuống lầu.
Xuống đến nơi, Audrey đang chuẩn bị bữa sáng. Cư An hỏi: "Vương Phàm đi đâu từ sáng sớm thế, sao trong phòng không thấy người?".
Audrey mỉm cười đáp: "Sáng sớm Vương tiên sinh đã mặc đồ bơi đi bơi rồi". Nói xong cô liếc nhìn đồng hồ rồi tiếp lời: "Anh ấy chơi dưới biển cũng được gần nửa tiếng rồi ạ".
"Ồ". Cư An nghe vậy liền đi thẳng ra bãi biển. Vừa ra khỏi cửa, anh đã thấy Vương Phàm đang chơi đùa cùng một con cá hổ kình (Orca) nhỏ ở phía xa.
Đợi Cư An ra đến bãi cát, anh lớn tiếng gọi: "Đừng nghịch nữa, con trai ông đều biết đi mua nước tương giúp cha rồi mà còn chơi trò té nước với cá hổ kình à? Ông ba tuổi đấy à? Mau lên ăn cơm đi, ăn xong ông muốn đi đâu thì đi, tôi phải tới nông trường ở Kingman đây".
Nghe Cư An nói vậy, Vương Phàm vỗ vỗ vào cái đầu to của con cá hổ kình nhỏ rồi bơi vào bờ. Đến chỗ nước nông, anh vừa bước lên vừa lau nước biển trên người: "Tôi cũng chẳng có việc gì, chi bằng đi cùng ông luôn. Con cá hổ kình này thông minh không thể tả, còn khôn hơn cả chó nữa".
"Muốn đi cùng thì nhanh nhẹn lên, lúc lái xe hai người thay nhau cầm lái, đường dài hơn năm tiếng cơ". Cư An không hề phàn nàn chuyện Vương Phàm đi theo, có thêm một tài xế miễn phí cũng tốt, ít nhất thì anh không cần phải buồn chán lái xe một mình suốt mấy tiếng đồng hồ, dọc đường có người tán gẫu cũng vui. Anh nói thêm: "Tranh thủ lúc nắng chưa gắt, chúng ta ăn sáng xong là lên đường luôn".
Vương Phàm cầm lấy chiếc khăn tắm trên ghế bãi biển, đi theo Cư An về phía nhà: "Được thôi, tôi đi tắm qua rồi xuống ăn cơm".
Bữa sáng hôm nay không được phong phú lắm, không có bánh bao hay sủi cảo áp chảo, càng đừng nói đến cháo thịt nạc trứng bắc thảo. Chỉ đơn giản là hai lát bánh mì nướng, hai quả trứng ốp la và vài lát thịt nguội lớn. Đây là loại thịt nguội mà Cư An đặc biệt dặn dò, bánh mì mà không kẹp thịt thì anh luôn cảm thấy không no, bụng đói rất nhanh. Ba lát thịt nguội cắt ra dày gần một centimet, cộng thêm chút rau xà lách, cuối cùng cũng lấp đầy cái bụng đói của Cư An và Vương Phàm.
Ăn xong, hai người đặt dụng cụ ăn xuống, quyết định xuất phát ngay để tranh thủ thời tiết đẹp.
Lên xe, Vương Phàm giành lấy vị trí lái xe, Cư An ngồi ghế phụ, thắt dây an toàn rồi nói: "Đừng vội ra khỏi Los Angeles, đi thẳng một đoạn rồi rẽ phải, ở đó có tiệm thú cưng. Tôi định mua vài con vua rắn mang đi, để chúng ăn lũ rắn lục hay thằn lằn gì đó, đỡ cho đám đó cứ nghênh ngang trên địa bàn của tôi như mấy thiếu gia nhà giàu". Mua vài con làm bình phong thôi, cũng chẳng biết có tác dụng thực tế không, còn đám vua rắn trong không gian thì Cư An không lo, từ trước tới giờ chưa thấy con mãnh thú nào anh thả vào mà không biết săn mồi cả.
"Vua rắn? Mua thứ đó làm gì, thuê vài người chuyên bắt rắn là được mà". Vương Phàm quay đầu nói: "Cứ nhìn thấy rắn là sống lưng tôi lại lạnh toát, nhìn chúng trườn thật là rùng mình". Nói xong anh quay mặt đi khởi động xe.
Điều Vương Phàm nói là các công ty diệt côn trùng thường thấy ở Mỹ, chuyên bắt mối hoặc các loài động vật hoang dã chạy vào nhà dân. Tuy nhiên, sau khi bắt được họ thường thả chúng về tự nhiên. Nếu họ bắt được rắn rồi mang đi làm thịt nhậu thì Cư An chẳng ý kiến gì, nhưng thả về thì ai biết được đám rắn chuông đó nghĩ gì? Lỡ chúng là lũ rắn "luyến nhà" thì sao? Anh bỏ tiền thuê người bắt đi, vài ngày sau chúng lại bò về, thế chẳng phải là "mất cả chì lẫn chài" sao.
Cư An liếc Vương Phàm một cái: "Nói nhảm ít thôi, vua rắn có rất nhiều người nuôi làm thú cưng. Nếu ông sợ thì cứ ở lại Los Angeles mà hiếu thảo với cha ông đi".
"Thôi đi, cha tôi bận lắm, hơn nữa tôi cũng chẳng có gì để nói với đám người đó. Ông muốn mua vua rắn thì cứ mua, ông là ông chủ, ông quyết định là được. Hôm nay tôi chỉ là tài xế thôi". Vương Phàm vỗ vô lăng cười nói.
Hai anh em vừa trò chuyện vừa lái xe đến tiệm thú cưng. Đến nơi, họ chọn năm sáu con vua rắn màu sắc sặc sỡ có kích thước tương đương với đám trong không gian. Lần này chọn khá nhanh, dù sao đám rắn này cũng chỉ là vật che mắt, còn việc thả ra ngoài tự nhiên có sống nổi hay không thì Cư An không quan tâm. Trong đất có nhiều thằn lằn, chuột và cả rắn lục như vậy mà còn bị chết đói thì chỉ có thể nói là đám phế vật đó đáng chết, thật không bõ công anh bỏ tiền ra mua.
Cư An ôm hộp nhựa lớn màu trắng bán trong suốt vừa bước ra khỏi cửa hàng cùng Vương Phàm thì thấy trên phố có người đang diễu hành. Vương Phàm nhìn đám người giơ biểu ngữ và hô vang khẩu hiệu, nói: "Mẹ kiếp! Lại diễn trò gì thế này?".
Đến Mỹ thì điều thấy nhiều nhất chính là diễu hành. Đám người Mỹ này rảnh rỗi sinh nông nổi, hở chút là giơ bảng hiệu biểu tình cái này cái nọ. Nếu bạn là người hay đi dạo phố hoặc đi du lịch mà đứng trước Nhà Trắng, chắc ngày nào cũng thấy người biểu tình, riết rồi cũng thành quen.
Cư An huých cùi chỏ vào Vương Phàm phía trước: "Nhìn cái gì mà nhìn, diễu hành có gì hay ho đâu, mau qua bên kia mở cửa xe cho tôi, tôi đang ôm đồ đây này".
Bị Cư An thúc một cái, Vương Phàm cười cười, bĩu môi về phía trước: "Nhìn mấy người diễu hành mặc đồ kìa, đúng là quái đản. Một cô gái xinh đẹp thế kia mà lại nhuộm đỏ phần đũng quần, đây là tình huống gì? Phản đối việc mình là phụ nữ à?". Nói xong, anh đi về phía chiếc xe đang đỗ bên đường, mở cửa xe, Cư An đặt đồ vào ghế sau rồi cố định lại, Vương Phàm thì vòng qua ghế lái.
Cư An vừa đóng cửa sau, một cô gái da trắng tóc vàng mặc quần yếm trắng đi tới bên cạnh anh. Cư An liếc mắt một cái đã thấy phần đũng quần yếm trắng của cô gái nhuộm một mảng đỏ tươi. Quả thực có chút chướng mắt. Chưa đợi Cư An kịp suy nghĩ xem đây là phản đối cái gì, cô gái đã đưa cho anh một tờ truyền đơn: "Xin hãy ủng hộ chúng tôi, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của trẻ em". Nói xong cô gái mỉm cười với Cư An rồi lại tiếp tục đi phát tờ rơi cho người khác.
Cư An cầm tờ truyền đơn, trên đó in hình một đứa trẻ đáng yêu ngồi trong xe đẩy đang giơ ngón tay giữa. Lên xe, Cư An chăm chú đọc kỹ nội dung. Mẹ kiếp! Hóa ra là chuyện này. Nói trắng ra là bé trai vừa mới sinh không lâu thì bệnh viện sẽ cắt một nhát vào "của quý" của đứa trẻ, tức là làm phẫu thuật cắt bao quy đầu. Tất nhiên, một số chuyên gia nói rằng điều này có lợi cho đứa trẻ, tránh việc nước tiểu đọng lại, có lợi cho sức khỏe của bé trai.
Thứ này có người ủng hộ thì tất nhiên cũng có người phản đối, đây mới là hiện tượng bình thường, chẳng phải là hai mặt của một vấn đề sao. Đám người mặc đồ trắng nhuộm đỏ đũng quần này ra đây phản đối chính là vì lý do đó. Nguyên nhân là tuy trẻ nhỏ không hiểu chuyện nhưng cũng có quyền lợi, bạn tùy tiện cắt một nhát vào "của quý" của đứa trẻ, bạn có biết đứa trẻ có nguyện ý hay không? Vì vậy, khẩu hiệu của đám người diễu hành này là: Đừng động vào "của quý" của con trai tôi.
Con trai của Cư An là Tiểu Trì và con trai của Vương Phàm là Tiểu Hổ đều đã bị cắt một nhát như vậy. Trong mắt Cư An thì việc này cũng có lợi, có ích cho sức khỏe của trẻ nhỏ.
Cư An đọc xong liền đưa tờ truyền đơn cho Vương Phàm. Vương Phàm nhận lấy liếc qua một cái rồi đặt tờ rơi lên bảng điều khiển, khởi động xe. Lúc này trên đường vẫn còn người giơ biểu ngữ đi lại, theo nguyên tắc xe nhường đường cho người đi bộ, Vương Phàm chỉ đành đợi đám người đó đi qua.
Đợi cũng chán, Cư An và Vương Phàm liền thò đầu ra xem. Đám người diễu hành cũng không đông, lác đác khoảng hai ba trăm người, thong thả đi trên một bên đường. Hai người Cư An khá xui xẻo, đúng lúc đám diễu hành chọn đúng bên đường của họ. Còn về biểu ngữ, băng rôn thì đây là chiêu bài cũ rích rồi, thậm chí có người lười biếng còn lấy cả bìa các tông viết mấy chữ lên rồi đi biểu tình. Phải nói là chi phí diễu hành ở Mỹ thấp thật, nhìn xem, chẳng có chút thẩm mỹ nào cả. Nhớ hồi trong nước biểu tình vụ đánh bom đại sứ quán, người ta còn phải tốn mấy chục đồng mua vải trắng làm băng rôn đấy.
Đợi chưa đầy hai phút đã có cảnh sát lái xe tuần tra tới. Cảnh sát cũng không nói gì, chỉ đuổi đám người này lên vỉa hè rồi cứ thế lái xe chậm rãi theo sau. Anh diễu hành, tôi làm nhiệm vụ, nước sông không phạm nước giếng, một khung cảnh vô cùng hài hòa.
Khi đám người diễu hành đã lên vỉa hè, Vương Phàm đánh lái rời khỏi chỗ đỗ xe tạm thời, rồi bấm định vị, nhìn đường đến Kingman, lái xe xuôi theo lộ trình.
Cũng may Cư An sống ở vùng ngoại ô, trên đường gặp vài đoạn tắc nghẽn đều được hai người lách qua. Nhìn biển xe cộ vô tận qua gương chiếu hậu, Cư An cảm thán: "May mà tôi không làm việc ở Los Angeles, nếu mà sống ở đây thì đừng hòng nhận được tiền thưởng chuyên cần hàng tháng, tắc đường kinh khủng".
"Sống ở thành phố lớn thì phải có giác ngộ về việc tắc đường. Thủ đô cũng thường xuyên tắc, Giang Nam thì đỡ hơn chút". Vương Phàm cười nói với Cư An, vừa nói vừa thò đầu nhìn đường, đi đường tắt ngõ nhỏ chẳng phải là để tránh tắc đường hay sao.
Vương Phàm liếc nhìn hộp nhựa lớn ở ghế sau: "Ông cũng không mua thức ăn gì, cứ thế mang đến nông trường Hans, rắn đói thì làm thế nào?".
Cư An nhìn ghế sau: "Đói thì tốt, đến nông trường là có thể bắt đầu làm việc. Bây giờ chúng đều cùng kích thước, ai cũng không ăn được ai, vẫn an toàn". Dù sao Cư An cũng không biết vua rắn có ăn thịt đồng loại hay không, hiện tại trong hộp đều cùng một kích cỡ, muốn ăn cũng không ăn nổi.
Vương Phàm nhìn Cư An: "Đầu óc ông đúng là lắm mưu hèn kế bẩn, lại nghĩ ra được kế độc là thả vua rắn ăn rắn chuông".
"Tôi cũng nghe nói thôi, nghe bảo loài này thích ăn rắn nhất, hơn nữa còn miễn dịch với nọc độc của rắn chuông. Vốn dĩ tôi định mang vài đứa con của Đại Kim và Tiểu Kim qua, nhưng bọn nhỏ còn bé quá nên đành tạm dùng phương pháp này". Cư An cười giải thích.