Nhà máy rượu của Cư An đã được nâng cấp từ hạng ba lên hạng hai. Để tránh trùng tên với một nhà máy rượu khác, chuyên gia pha chế Ernst đã đề nghị đổi tên. Sau khi bàn bạc, cả nhóm quyết định chọn cái tên "Kim Điêu Vũ Linh". Ngoại trừ mẻ rượu đầu tiên, các mẻ sau này đều sử dụng tên mới này. Logo cũng được thay đổi thành một chiếc lông vũ vàng với phần cuống quấn quanh những hoa văn phức tạp. Cư An nhìn qua, cảm thấy ít nhất là về mặt hình ảnh, nhà máy rượu trông đã có vẻ lâu đời. Chẳng biết thế có được coi là "làm cũ" như giới đồ cổ trong nước hay không.
Buổi họp báo của nhà máy rượu được tổ chức tại một khách sạn lớn ở Los Angeles. Miles đã bao trọn một sân thượng lớn cùng một đại sảnh tiệc. Một ngày trước buổi họp báo, Cư An, Vương Phàm và Cora mới bay đến Los Angeles, tất nhiên là ở tại biệt thự ven biển của Cư An. Mike cũng đến gần cùng thời điểm với Cư An, còn Miles thì đã đến từ sớm để chuẩn bị cho sự kiện.
Đến ngày họp báo, Cư An và mọi người không thể đứng ngoài cuộc mà phải có mặt từ sớm. Vừa bước vào hiện trường, Cư An đã cảm thấy Miles thực sự rất biết cách dàn dựng. Một bên của sảnh tiệc rộng năm, sáu trăm mét vuông là lớp kính sát đất khổng lồ thông với sân thượng, phóng tầm mắt ra là có thể nhìn thấy đại dương bao la ngoài cửa sổ.
Về phần bài trí trong nhà, Cư An chỉ cần nhìn qua là biết ngay sự chuyên nghiệp. Một góc sảnh có ban nhạc nhỏ, một góc khác đặt quầy đồ ăn hình kim tự tháp. Tuy bữa tối chưa được bày ra nhưng các loại rượu vang của nhà máy đã được đặt vào vị trí.
Vương Phàm dẫn Cora đi trò chuyện cùng Mike và bạn gái của anh ta, còn Cư An thì đi dạo xung quanh. Chuyên gia pha chế Ernst thấy Cư An nhàn rỗi liền tiến lại gần chào hỏi: "An, lại đây nếm thử loại rượu vang chúng ta làm ra năm nay xem sao".
Cư An mỉm cười bước tới. Ernst đứng trước quầy trưng bày, mở một chai rượu, rót vào hai chiếc ly rồi đưa một chiếc cho Cư An.
Biết Cư An không rành uống rượu vang, Ernst hướng dẫn: "Khi cầm ly, hãy nắm vào phần chân ly để tránh nhiệt độ cơ thể làm hỏng hương vị rượu, sau đó xoay nhẹ như thế này để mùi vị của rượu được lan tỏa hoàn toàn". Nói xong, ông lão lắc nhẹ ly, Cư An cũng đành học theo dáng vẻ của ông ta mà lắc vài cái.
"Tiếp theo là ngửi mùi", ông lão đặt ly rượu xuống dưới mũi ngửi ngửi, làm ra vẻ say mê. Cư An học theo nhưng ngửi mãi chẳng thấy điểm nào đáng để say mê cả.
Toàn bộ quy trình hoàn tất mới đến bước uống thử. Sau khi uống một ngụm, Cư An bỗng muốn làm động tác súc miệng, nhưng cậu cố gắng kìm nén ý định đó, nuốt chửng vào bụng, rồi làm bộ nheo mắt gật đầu nhẹ, vẻ mặt đầy tận hưởng, thực chất thì chẳng nếm ra được cái gì.
Ông lão chỉ vào ly rượu nói với Cư An: "Nhìn vệt rượu này xem, có giống như tà váy của quý cô đang kéo lê, lưu luyến không rời không? Hãy nhìn vệt rượu của chúng ta đi, rất dài đấy".
Cư An nhìn vào ly, rượu chảy qua để lại những vết mờ nhạt. Ông lão này đúng là biết nói quá, cái này thì bát cháo ngô ăn xong cũng để lại vệt trên miệng bát chứ nói gì đến "lưu luyến không rời", toàn là do ông ta tự biên tự diễn cả. Cư An thầm chê bai trong lòng nhưng mặt ngoài không thể biểu lộ ra. Dù sao cũng là rượu nhà mình làm, Cư An vẫn có chút tâm lý bảo vệ "đứa con tinh thần" của mình, nên cứ gật đầu nghe Ernst nói, vẻ mặt đầy cung kính học hỏi.
Không biết là do Ernst nói đến mức nghiện hay là muốn đào tạo Cư An - ông chủ của mình thành một người yêu rượu vang, mà sau khi uống xong một ly, ông ta lại nói với Cư An: "Vừa rồi là loại rượu có sản lượng lớn nhất trong ba loại mang đến lần này, được pha trộn từ 20% nho Cabernet Sauvignon của chính nhà máy và nho Cabernet Sauvignon từ các vườn khác. Vị vào miệng mềm mại thanh nhã, cấu trúc tinh tế tĩnh lặng, màu sắc tím đậm, có hương vị quả mâm xôi nồng nàn".
"Ừm! Ừm!", Cư An khẽ gật đầu phụ họa theo lời Ernst, rồi uống cạn ly rượu trong tay. Nhân lúc Ernst quay người đi, cậu chép chép miệng muốn tìm chút hương vị mâm xôi, nhưng chép vài cái cũng chẳng thấy đâu, đành bỏ cuộc.
Lúc này Ernst lại rót thêm hai ly rượu, đưa một ly cho Cư An. Lần này Cư An đã có kinh nghiệm, xoay ba vòng bên trái, ừm, ba vòng bên phải để dành lần sau, lần này chỉ xoay ba vòng bên trái thôi, rồi đưa mũi vào ngửi và nhấp một ngụm.
"Đây là loại có sản lượng lớn thứ hai, hương vị lý chua đen kinh điển, vị rượu đậm đà mượt mà, phong phú nồng nàn. Ở hậu vị có thể cảm nhận được sức mạnh của nó, cậu hãy nếm kỹ xem, còn hơi thoang thoảng mùi tro núi lửa nữa đấy. Thế nào, cảm nhận được chưa?"
Cư An nuốt ngụm rượu trong miệng xuống, thật sự là chẳng cảm nhận được gì cả: "Cái này thì đúng là không cảm nhận được".
Ernst cười nói: "Cậu không hay uống nên mới thế, nếu thường xuyên uống thì sẽ cảm nhận được thôi. Sau này khi ngồi một mình có thể rót một ly thưởng thức từ từ, uống lâu rồi cậu sẽ phân biệt được. Bây giờ yêu cầu cậu uống ra được ngay thì hơi quá khó".
Mẹ kiếp! Ông đang muốn gây sự à? Biết rõ là tôi không nếm ra được mà còn hỏi? Có ai làm ông chủ như tôi mà bị nhân viên trêu chọc thế này không? Nếu không phải vì ông làm rượu giỏi, tôi đã đá ông đi quét nhà vệ sinh rồi. Nghĩ đến việc gã này quản lý nhà máy rượu xuất sắc như vậy, Cư An quyết định nể mặt những tờ "Benjamin Franklin" xanh biếc trên tay mà tha cho ông ta một mạng, miễn tội khi quân. Cư An thầm ra lệnh cho đám đao phủ trong lòng rút lui, tạm giữ lại cái đầu của ông ta để xem xét sau.
Ernst không hề hay biết mình vừa suýt nữa bị ông chủ "chém thành thịt băm" trong lòng. Cuối cùng, ông ta rót hai ly rượu vang, đưa một ly cho Cư An: "Đây là loại rượu được ủ hoàn toàn từ nho của vườn chúng ta. Tôi tự tin rằng không quá năm năm nữa, nhà máy của chúng ta sẽ được nâng lên hạng nhất. Đến lúc đó, chiếc vương miện California của nhà máy Robert Mondavi sẽ thuộc về chúng ta".
Cư An nhìn ly rượu trong tay, quả thực trông có vẻ đậm đặc hơn, toàn bộ thân rượu hiện màu đỏ hồng đậm, lắc nhẹ là vệt rượu đỏ nhạt sẽ bám trên thành ly.
Ernst đưa mũi lên ly rượu ngửi, lần này không uống ngay mà nói với Cư An: "Đây là loại rượu vang ngon nhất mà tôi từng pha chế trong đời. Ngoài hương vị Cabernet Sauvignon kinh điển, nó còn có hương gỗ tuyết tùng, một chút mùi tro núi lửa và thoang thoảng hơi thở của dòng suối thanh khiết. Cộng thêm tiềm năng lão hóa vô song, nó là độc nhất vô nhị và không gì sánh bằng".
Nghe ông lão khoe khoang về nhà máy của mình, Cư An tất nhiên là mày rạng rỡ. Cư An vốn đã biết số lượng sơ bộ của các loại rượu, loại thượng hạng nhất mỗi năm sản xuất khoảng 12.000 chai, loại kém hơn chút là 25.000 chai, loại thấp hơn nữa là hơn 50.000 chai. Còn những loại rượu bàn cấp thấp nhất, giá chỉ mười hai mươi đô la thì Cư An chẳng buồn quan tâm sản xuất bao nhiêu.
Lần này Cư An nếm kỹ một chút, quả nhiên thấy có chút khác biệt, đầu lưỡi dường như cảm nhận được hơi thở thanh khiết mà ông lão nói. Không biết là do ông lão gợi ý tâm lý hay sao mà vừa cảm nhận được một chút thì nó lại biến mất rất nhanh.
Nhìn kỹ ba loại rượu trên quầy trưng bày, loại ngon nhất in logo nhà máy đen trắng lớn cùng hình ảnh thu nhỏ của kiến trúc nhà máy. Loại đắt thứ hai thì nhãn rượu vẫn là đen trắng nhưng có thêm hình ảnh vườn nho. Loại cuối cùng là loại có màu sắc. Nhãn rượu trong nhà máy cũng đều do người anh em đồng hao của cậu thiết kế.
Nhìn chuyên gia pha chế Ernst đang nhấp một ngụm rượu, tay cầm ly, lặng lẽ thưởng thức như thể đang hút thuốc phiện, khuôn mặt nở nụ cười, đôi mắt nheo lại, Cư An quyết định nhân lúc gã này chưa tỉnh táo, phải chuồn nhanh ra sân thượng, tránh việc lại bị gã tóm lấy để phổ cập kiến thức rượu vang.
Cố gắng tránh mặt Ernst, Cư An tìm một chỗ ngồi trên sân thượng cùng với Mike.
Cư An hỏi Mike: "Không phải bảo là có mời một người đại diện sao? Rốt cuộc là mời ai thế?". Lần trước Miles có nhắc qua, lúc đó cậu không để ý lắm.
Mike giải thích với Cư An: "Bridget Moynahan".
Bridget Moynahan? Cư An nghe xong liền gãi đầu, mình hoàn toàn chưa nghe tên người này bao giờ. Có vẻ không mấy nổi tiếng nhỉ? Nghĩ lại thì những ngôi sao hạng A đều tốn rất nhiều tiền, nhỡ đâu doanh thu cả năm của nhà máy không đủ trả phí xuất hiện cho người ta ấy chứ. Thôi thì nhà máy nhỏ cứ âm thầm kiếm tiền là được rồi. Nghĩ đến đây, cậu gật đầu một cái: "Ồ".
Nhìn biểu cảm của Cư An, Mike biết ngay cậu không biết người phụ nữ này là ai, liền giải thích: "Người đại diện không phải chọn bừa đâu, phải phù hợp với khí chất của rượu chúng ta. Chọn Justin Bieber thì đúng là nổi tiếng thật đấy, nhưng mấy người nghe nhạc của cậu ta lại đi uống rượu vang chứ?".
Mike cười với Cư An rồi tiếp tục: "Bridget Moynahan phù hợp với hình tượng trí tuệ, ngoại hình mạnh mẽ mà vẫn gợi cảm quyến rũ. Về mặt hình ảnh thì rất hợp, hơn nữa cô ấy từng là mỹ nhân gợi cảm của Hollywood, sinh năm 70, hiện tại là giai đoạn vàng son trong sự nghiệp của cánh đàn ông chúng ta".
"Có lý, có lý", Cư An liên tục gật đầu tán thành. Cái này cũng giống như bán xe sang vậy, bạn không thể thuê một nhóm nhạc nữ thanh xuân để quảng cáo cho Rolls-Royce được. Đã là Mike nói tốt thì chắc chắn là tốt rồi.
Hai người trò chuyện một lúc thì trời dần tối. Phóng tầm mắt từ sân thượng ra, cả Los Angeles chìm trong ánh đèn rực rỡ. Mặt trời lặn, thời điểm diễn ra buổi họp báo cũng đã đến. Cư An và Mike đi đến cửa sảnh để đón tiếp các vị khách mời.
Người quen biết nhiều nhất tất nhiên là Mike và Miles. Vừa bắt tay khách, họ vừa giới thiệu Cư An và Vương Phàm. Cư An cố nặn ra nụ cười, liên tục xã giao: "Rất vui được biết ngài", "Cảm ơn đã đến dự", "Thật là vinh dự cho chúng tôi"... những câu khách sáo được cậu tung ra như bán buôn, cứ thấy người là tặng ngay.
Trong số các vị khách đến, người khiến Cư An chú ý nhất là một chuyên gia pha chế người Hoa tên là Vương Chấn Thiêm. Người này đã đưa rượu vang Mỹ thâm nhập thành công vào thị trường Trung Quốc từ rất lâu, sớm hơn nhiều so với Vương Phàm.
Vị chuyên gia người Hoa này vừa đi qua, Miles liền thì thầm với Cư An: "Người này pha chế rượu rất kỳ lạ, một loại rượu mà lại dùng cả thùng thép không gỉ, xi măng và thùng gỗ sồi để lên men. Thị trường trong nước họ làm còn xuất sắc hơn chúng ta, nhưng chúng ta mới vào Trung Quốc được vài năm, còn họ thì đã thâm nhập từ lâu rồi".
Chuyện này Cư An cũng không để tâm lắm, nhà máy rượu của mình cứ phát triển từ từ là được, không cần phải làm theo kiểu "Đại nhảy vọt". Vừa nghĩ đến đây, Mike huých tay Cư An một cái. Cư An ngước mắt lên thì thấy một cô gái cực kỳ xinh đẹp đang khoác tay một ông lão đi tới.