"Đất đai bên phía hắn toàn là đồi núi nhấp nhô, hơn nữa nguồn nước cũng rất hiếm. Ngoại trừ khu vực gần hồ Mead ra, nếu muốn dẫn nước từ hồ Mead đến hơn ba trăm nghìn mẫu đất thì chỉ riêng chi phí dẫn nước thôi đã là một con số khổng lồ rồi." Rand giải thích với Cư An: "Đừng nói là hắn không có nhiều tiền đến vậy, dù có thật thì hắn cũng chẳng dám đầu tư. Giá trị sản xuất của đất đai nhìn chung lợi nhuận tương đối thấp, huống hồ đó còn là đất hoang. Đầu tư một khoản tiền lớn vào đó, sợ rằng mấy chục năm cũng chưa chắc thu hồi được vốn. Hơn nữa, nếu gặp phải biến động giá cả gia súc hay nông sản thì đó chính là đòn chí mạng đối với một trang trại mới xây dựng trên đất hoang."
Cư An nghe Rand nói xong liền hiểu ra, hóa ra gã kia đòi tám triệu đã là quá cao rồi sao? Cậu quay sang hỏi Rand: "Vậy anh thấy mảnh đất đó đáng giá bao nhiêu?"
"Nhiều nhất là bảy triệu lẻ một chút. Nếu tiếp tục kỳ kèo thì có thể giảm thêm được nữa. Người thừa kế kia là một tên phá gia chi tử, ở Kingman ai mà không biết? Ngoài ăn chơi trác táng ra thì chẳng làm được trò trống gì. Mảnh đất đó do cha của ông nội hắn mua lại, cứ để hoang mãi vì muốn trồng trọt gì đó thì chi phí đầu tư quá lớn."
Cư An cũng chẳng quan tâm hắn là phá gia chi tử hay gì, bảy triệu lẻ một chút chắc cũng chẳng chênh lệch là bao so với mức giá đàm phán với Gillon. Dù sao tám triệu mà Cư An đưa ra cũng chỉ là giá khởi điểm. Nghĩ đến việc con số mình ước tính chỉ chênh lệch vài trăm nghìn so với Rand, một gã cao bồi già lớn lên tại Kingman, Cư An bỗng cảm thấy đắc ý. Xem ra kỹ năng mặc cả của mình đã tiến bộ rồi! Cậu mải mê tự khen ngợi bản thân mà quên mất rằng, tính theo tỷ lệ phần trăm thì mức giá cậu đưa ra đã cao hơn 10%. Một món hàng mà cao hơn 10%? Cũng may là Cư An tự khen trong lòng, nếu để Miles hay Vương Phàm biết được, chắc chắn họ sẽ cười rụng răng. Điểm này cũng làm nổi bật tính cách của Cư An, cậu không phải là người làm kinh doanh thực thụ.
Lúc này Leonard nói với Cư An: "Chậm nhất là tháng sáu, tháng bảy phải bắt đầu quy mô nuôi bò sữa lớn rồi, cậu phải đảm bảo nguồn vốn đấy. Ước chừng ít nhất phải có ba mươi nghìn con bò sữa, số lượng cao bồi cũng phải tăng lên đáng kể. Hiện tại các khu định cư cho cao bồi cũng đã bắt đầu xây dựng rồi. Dù sao thì cậu cũng phải đảm bảo nguồn vốn từ ba mươi đến bốn mươi triệu USD."
Cư An nghe xong sững sờ: "Cần nhiều thế sao?" Bây giờ trong túi Cư An chẳng còn bao nhiêu tiền. Một là khoản tiền Mike yêu cầu để mở rộng quy mô công ty chăn nuôi là hai ba mươi triệu, rồi lại thêm ba bốn mươi triệu từ phía Leonard này, cộng thêm việc công ty sinh học cần xây một tòa nhà văn phòng hai ba tầng, dự tính cũng tốn ba bốn triệu. Đến tháng tám, tháng chín lại còn phải đầu tư vào nhà máy sản xuất sản phẩm từ sữa nữa. Cư An lập tức cảm thấy túi mình trống rỗng.
Nghĩ đi nghĩ lại, nhà máy sản xuất sản phẩm từ sữa còn mấy tháng nữa mới cần, đến lúc đó ít nhất một nửa tiền bán thịt bò cả năm cũng đã về túi rồi, nghĩ vậy cậu mới thấy dễ chịu hơn một chút. Tuy nhiên, nếu tính kỹ thì chỉ riêng hai khoản đầu tư này đã là bảy mươi triệu, thêm cả tiền mua trang trại nữa là tám mươi triệu. Mấy khoản này chi ra, tài khoản chắc chỉ còn lại một hai mươi triệu tiền dự phòng.
Nhìn qua thì thu nhập một năm vài trăm triệu USD, nhưng cứ rải tiền ra như rắc hạt tiêu thế này thì chẳng mấy chốc mà cạn.
"Haizz!" Cư An thở dài nói: "Sự nghiệp mới khởi đầu, chỗ nào cũng cần tiền." Sau đó, thấy Rand và Leonard đang nhìn mình chằm chằm, cậu liền nói: "Được rồi, nguồn vốn tôi sẽ đảm bảo cho các anh." Cùng lắm thì mấy tháng tới không chạy đôn chạy đáo nữa, cứ chui rúc ở Montana chờ tiền chảy vào túi, đợi túi tiền rủng rỉnh rồi mới ra ngoài tung tăng.
Nếu tư tưởng này mà để Mike biết, chắc chắn anh ta sẽ lại bắt Cư An học một khóa đầu tư. Với viễn cảnh tốt đẹp như vậy mà không nghĩ đến chuyện vay ngân hàng, nếu Mike mà có được không gian của Cư An, chỉ trong vòng ba bốn năm là có thể lọt vào top mười địa chủ giàu nhất nước Mỹ, không đứng nhất nhì thì cũng top năm. Đâu có như Cư An, thiếu đất mới nhớ ra đi mua, có bao nhiêu tiền làm bấy nhiêu việc.
Trải nghiệm sống của mỗi người khác nhau, thiên phú cũng khác nhau. Trong thâm tâm Cư An vẫn không muốn nợ tiền người khác, dù là ngân hàng hay cá nhân, cứ cảm thấy không nợ nần gì thì người mới nhẹ nhõm.
Có được sự đảm bảo của Cư An, Leonard mỉm cười gật đầu: "Vậy thì tôi yên tâm rồi. Jennifer đã đến xem mấy lần rồi, cô ấy khen dương xỉ rễ thô giàu dinh dưỡng, bảo là đào lên có thể cho người ăn được."
Cho người ăn? Jennifer này định biến trang trại của cậu thành nông trại à? Cậu không đời nào đồng ý! Hơn nữa, nói dương xỉ rễ thô cho người ăn thì quá phóng đại. Tại sao ư? Chỉ riêng cái vị của nó thôi đã đủ chán rồi, ăn vào có vị chát, chẳng khác nào ăn lá cây, ai mà thích thứ này chứ.
Nghĩ đến đây, cậu vội xua tay với Leonard: "Cho người ăn gì chứ! Cứ nuôi bò đi, tôi thấy cái đó là tốt nhất." Nói xong, cậu nhìn thấy phía xa có mấy cao bồi đang lùa một đàn dê đi về phía này. Những cao bồi này lùa đàn dê chầm chậm tiến về phía mấy người họ.
Lúc này Cư An mới phát hiện những con dê này chỉ được phép ăn ở rìa thực vật. Không cần nghĩ cũng biết các cao bồi lùa dê đến đây là để mở rộng diện tích dương xỉ rễ thô cho trang trại.
Nghĩ đến những con dê tội nghiệp này, vốn dĩ định nuôi trong trang trại, ai ngờ bò sữa vừa đến là phải nhường đường ngay. Đồng cỏ mà chúng vất vả khai khẩn ra lại không có chỗ cho chính mình. Nghĩ đến dê, Cư An lại nhớ đến thịt lừa của mình, thịt lừa này cũng không còn nữa rồi. Nếu mua được mảnh đất đồi gần đây, e rằng dù có mọc đầy dương xỉ rễ thô cũng chẳng có chỗ cho dê, nhà máy bò sữa mà phát triển tốt thì có khi lại phải nhường chỗ cho bò nữa.
Nhớ đến con rắn vua vừa nhìn thấy, Cư An nói với Leonard: "Vừa nãy tôi còn gặp con rắn vua thả nuôi từ năm ngoái, hôm nay trông nó lớn thật đấy."
Leonard nghe xong mỉm cười bảo: "Con rắn vua gần trại của chúng ta tôi cũng thấy vài lần rồi, nhưng lũ rắn con của chúng thì hơi xui xẻo!"
"Rắn con thì có gì mà xui xẻo? Chẳng lẽ cao bồi lại giết rắn?" Cư An hỏi Rand và Leonard.
Rand lắc đầu: "Cao bồi không giết rắn, nhưng lũ đại bàng gần đây thường đến trang trại săn mồi. Có khi là cừu non, nhưng chúng có vẻ đặc biệt thích ăn rắn con. Tôi đã tận mắt thấy mấy lần đại bàng quắp rắn con bay đi ngay trước mắt."
Mẹ kiếp! Cư An thầm chửi một tiếng, sao mình lại quên mất mấy tên phá gia chi tử này chứ. Động vật nuôi trong không gian luôn có chất lượng thịt ngon hơn động vật bên ngoài, chắc con rắn vua này cũng di truyền đặc điểm đó. Con lớn không đối phó được thì ăn con nhỏ, cứ thế mà lũ rắn con gặp họa, đúng là xui xẻo vì thịt quá ngon.
Cứ thế này thì không được! Cư An xoay chuyển ý nghĩ, phải mang mấy đứa con của Đại Kim và Tiểu Kim qua đây. Không mang qua thì rắn con bị ăn sạch hết, cậu lấy gì để đối phó với rắn đuôi chuông, quan trọng nhất là lũ chuột đồng cứ chạy lung tung khắp nơi.
Nghĩ một lát, cậu nói với Leonard: "Lần này về tôi sẽ mang mấy con đại bàng vàng qua, chính là con của Đại Kim và Tiểu Kim, để chúng làm tổ ở gần đây. Xem lũ đại bàng kia còn dám ăn rắn vua của trang trại nữa không."
"Tôi cũng đang định đề nghị chuyện này với cậu. Rắn đuôi chuông thì còn là chuyện nhỏ, lũ chuột đồng mới đáng ghét. Chúng ăn rễ dương xỉ rễ thô, hơn nữa cứ gặm sạch chẳng chừa lại gì, ăn xong trên mặt đất chỉ còn trơ lại lá. Thường một lần ăn là sạch cả một mảng. Rắn con chỉ cần lớn hơn một chút là có thể ăn chuột đồng rồi, chỉ cần không còn sự đe dọa từ đại bàng, chắc hai ba năm nữa trang trại chúng ta sẽ không còn thấy bóng dáng chuột đồng đâu. Hiện tại gần ký túc xá có nuôi một con rắn vua, nửa đêm không còn nghe tiếng sột soạt như trước nữa." Leonard giải thích với Cư An.
Cư An gật đầu: "Vậy đợi lần tới anh về, tôi sẽ đeo mũ che mắt cho mấy con đại bàng con, lúc đó anh mang chúng qua." Leonard đến đây đều lái xe, còn Cư An thì đi máy bay. Đừng nhìn cái máy bay này ra vẻ, chứ mỗi lần hạ cánh là tốn tiền cả đấy.
Nếu quanh trang trại Hans có mấy con đại bàng con, lũ đại bàng khác chắc sẽ phải tìm chỗ khác mà đi. Với cái tính ngang tàng của Đại Kim và Tiểu Kim, chúng sẽ không để bất kỳ loài chim săn mồi nào lại gần lãnh thổ của mình.
Khác với Đại Kim và Tiểu Kim, mẹ của những con đại bàng con này đều là đại bàng vàng hoang dã. Những con đại bàng con này sẽ không xuất hiện cảnh tượng như Đại Kim và Tiểu Kim hồi nhỏ nhìn thấy đại bàng đuôi đỏ mà không dám xông lên. Có thể nói những con đại bàng con này di truyền thể chất của cha và sự hoang dã của mẹ, hơn nữa khi ở bên trang trại Cư An chưa bao giờ thiếu thức ăn, nên mấy lứa đại bàng con đều khỏe mạnh. Vóc dáng chúng lớn nhanh như thổi, đã có hai lứa rời tổ rồi. Lần này Cư An định khi về sẽ chuyển một nhóm trong hai lứa này đến trang trại Hans.
Leonard nghe Cư An nói xong liền gật đầu: "Vậy một tuần nữa tôi sẽ về Montana một chuyến, lúc đó sẽ mang đại bàng vàng qua. Vừa hay bây giờ trang trại cũng sẽ giết dê, nội tạng vừa hay không cần phải vứt đi."
"Bản vẽ thiết kế của công ty sinh học đã xong chưa? Rốt cuộc khi nào thì khởi công?" Cư An nghĩ ngợi rồi hỏi Leonard.
Leonard suy nghĩ một chút rồi nói với Cư An: "Chắc là chưa xong đâu, nếu có thì chắc chắn sẽ gửi ngay cho cậu." Nhìn gương mặt Cư An, Leonard cười trêu chọc: "Đừng lo, khoản đầu tư mười triệu năm nay là đủ dùng rồi."
Nghe nói công ty sinh học năm nay không cần mình phải rút tiền túi nữa, Cư An cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn Cư An, Leonard cười hỏi: "Tài chính của công ty đang căng thẳng à?" Rand nghe nói tài chính công ty căng thẳng cũng nhìn Cư An với vẻ lo lắng.
Cư An mỉm cười với Leonard và Rand nói: "Không có, hiện tại thấy vẫn đủ dùng. Chỉ là tôi còn hơn mười triệu tiền dự phòng, so với hai năm trước thì căng thẳng hơn nhiều."
Nghe nói công ty còn nhiều tiền như vậy mà Cư An còn tỏ vẻ lo lắng, Leonard lắc đầu, không nói gì nữa, trực tiếp thở dài một tiếng thay cho câu trả lời.
Ba người đang nói chuyện, mấy cao bồi lùa dê đi tới. Người cao bồi trên lưng ngựa chào hỏi ba người: "Chào Rand, chào giáo sư Leonard." Sau đó nhìn Cư An mà không gọi được tên.
Cư An thầm nghĩ: Lại là người mới. Rand giới thiệu sơ qua với các cao bồi: "Đây là ông chủ của chúng ta, An!"
"Chào mọi người." Cư An mỉm cười gật đầu với mấy cao bồi.
"Boss!" Mấy cao bồi đồng thanh chào Cư An, rồi lùa dê tiếp tục đi dọc theo ranh giới thực vật về phía trước. (Còn tiếp)