Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 497
Tổ đất và biệt thự

❊ ❊ ❊

Cưỡi ngựa dạo chơi một hồi, lúc Cư An quay về nông trường thì đã gần đến giờ ăn trưa. Dana và Cora đang thong dong ngồi dưới giàn hoa trước cửa ký túc xá, vừa uống cà phê vừa trò chuyện.

Hai người phụ nữ này cứ gặp nhau là dường như có chuyện nói không bao giờ dứt, cũng chẳng biết họ có gì mà tâm đắc đến thế. Miles thì đúng là biết cách tiêu khiển, gã đang túm lấy một con dê núi, hai tay ghì chặt lấy sừng nó, đang cố sức tranh đấu với con vật. Thấy Cư An cưỡi ngựa đi tới, gã liền hỏi: "Cậu đi đâu thế, điện thoại cũng không mang, làm hại tôi giờ chỉ còn biết chơi với dê!"

"Thấy cậu đang ngủ nên tôi không nỡ đánh thức, tôi cưỡi ngựa đi dạo một vòng, điện thoại để quên mất rồi." Cư An cười, nhảy xuống khỏi lưng ngựa, vươn tay vỗ vỗ vào mông con ngựa. Con ngựa Quarter màu nâu ngoan ngoãn chạy sang một bên gặm cỏ. Cư An thầm nghĩ, mang theo đám ong từ không gian ra mà không mang theo điện thoại chính là để phòng các người giở trò này đấy.

Cư An đi đến bên cạnh Miles, vươn tay vỗ vào đầu con dê. Con dê ngốc nghếch này tưởng Cư An lại muốn đọ sức với nó, liền dướn hai chân sau, dùng lực húc tới trước. Cảm nhận được sức mạnh truyền qua tay, Cư An biết ngay đây là dê đực, dê cái làm gì có sở thích húc đầu. Sức lực của Cư An thì một con dê núi sao địch lại được.

Con dê ngốc nỗ lực một hồi mà chẳng thấy hy vọng chiến thắng, Cư An liền nghiêng người buông tay ra, con dê lao về phía trước suýt chút nữa cắm mặt xuống đất. Nhìn con dê, Cư An cười nói với Miles: "Ai tìm cho cậu con dê để chơi thế?"

"Tôi ngủ dậy thấy cậu không có ở đây, đi dạo một vòng thì thấy nhân viên chăn nuôi đang lùa dê về ăn uống, tiện thể cho dê uống nước nên tôi chơi với nó một lúc. Ai ngờ lúc tôi đi nó cứ không chịu rời." Miles nhìn con dê, cười nói với Cư An. Sau đó gã còn vươn tay vỗ vỗ lưng nó: "An! Tặng con dê này cho tôi đi! Tôi thích nó quá."

"Cái gì?" Cư An ngẩn người: "Cậu lấy dê làm gì? Muốn ăn thì cứ bảo nông trường Montana giết cho một con."

Miles vừa vuốt ve đầu con dê vừa nói với Cư An: "Tôi nuôi làm thú cưng, đúng lúc có thể làm bạn với Independence!"

Nghe Miles nói vậy, Cư An thở dài: "Cậu muốn thì cứ dắt đi, rảnh rỗi không có việc gì làm lại lấy dê làm thú cưng. Tôi nói cho cậu biết, rùa mai mềm với dê núi thì kết cục tốt nhất là nằm trong bụng con người thôi! Chỉ có cậu mới đem chúng ra làm thú cưng."

"Nuôi thú cưng cũng phải xem duyên phận, ai bảo không ai nuôi dê núi? George W. Bush chẳng từng nuôi một con dê làm thú cưng đó sao?" Miles biện hộ với Cư An.

Cư An nghe xong gật đầu: "Chắc chính vì nuôi dê núi nên ông George W. Bush mới không thể làm tổng thống ba nhiệm kỳ đấy." Tất nhiên đây chỉ là lời nói đùa của Cư An, bây giờ làm sao có chuyện ai đó làm tổng thống ba nhiệm kỳ được. Nói xong, thấy Miles còn muốn tranh luận, Cư An cười ngăn lại: "Đến giờ ăn rồi, chúng ta đi xem đầu bếp chuẩn bị món gì, ăn xong tối về Montana." Cảnh biển hoa xem một chút là được rồi, chẳng lẽ còn nhìn cả mấy ngày sao.

Nói đoạn, Cư An dẫn Miles đi về phía nhà ăn trong trí nhớ. Vừa đi chưa được hai bước, Leonard đã từ trong phòng đi ra, nói với hai người: "Vừa định gọi hai cậu đi ăn thì hai cậu đã tới rồi."

"Hay là chúng ta đến chỗ đầu bếp ăn đi, bốn người lận, ông có xoay xở kịp không?" Cư An cười phẩy tay nói với Leonard.

Leonard nghe vậy liền cười giải thích với Cư An: "Bây giờ đầu bếp không còn quản việc nấu ăn nữa, hiện tại chỉ chuyên trách thức ăn cho lũ chó chăn cừu ở nông trường thôi, không làm cho nhân viên nữa. Nhân viên đều tự nấu ăn, cậu qua đó cũng chẳng ăn được gì đâu, trừ khi cậu thích ăn thức ăn cho chó. Gọi cả Dana và Cora vào đi, tôi đã làm xong bít tết và sườn cừu rồi." Nói xong, ông giơ tay vẫy vẫy Cư An.

Ăn thức ăn cho chó? Nếu người Trung Quốc nói với người khác như thế thì mười phần là đang chửi người ta, nhưng ở chỗ người Mỹ thì không có ý đó, rất nhiều đứa trẻ Mỹ hồi nhỏ đều từng ăn thử thức ăn cho chó. Cư An gọi với về phía Dana và Cora đang ở giàn hoa cách đó không xa, hai người phụ nữ đứng dậy đi về phía phòng của Leonard.

Bước vào ký túc xá của ông lão, quả nhiên trong sảnh bên cạnh một cái bàn nhỏ đã đặt sẵn năm chiếc ghế. Trên bàn bày mấy cái đĩa, bên trong đã chia sẵn sườn cừu, khoai tây luộc và vài bông súp lơ xanh, lại còn có hai lát cà rốt cắt chéo. Giữa bàn đặt một bát lớn salad hoa quả. Cư An nhìn qua thì thấy đó là món thập cẩm hoa quả rưới kem lên trên. Salad làm từ hoa quả thì Cư An còn ăn được chút, chứ làm từ rau củ thì bình thường cậu không đụng đến.

Mọi người ngồi xuống và bắt đầu dùng bữa. Ông lão ở nông trường đã lâu, tay nghề nướng sườn cừu này là luyện ra từ đám nhân viên chăn nuôi, nhìn thì cháy vàng, ăn vào thịt sườn tươi ngon mọng nước, cũng coi như là đúng vị.

Ăn cơm xong, Cư An lau miệng mới nhớ ra chuyện chính. Cậu với tư cách là ông chủ nông trường, dù sao cũng phải quan tâm đến cấp dưới, liền hỏi Leonard: "Tình hình vết thương của nhân viên đó sao rồi? Bác sĩ nói thế nào?"

Leonard đẩy cái đĩa trước mặt ra: "Độc châm đã được bác sĩ lấy ra rồi, không có gì nghiêm trọng, bốn năm ngày nữa là có thể đi làm lại."

Chậc! Cư An thầm cảm thán trong lòng, người Mỹ này đúng là không biết cách thể hiện, mặt sưng như cái đầu heo thế kia, nhân lúc ông chủ là mình ở đây, dù sao cũng phải cố mà đi làm để thể hiện tinh thần cao thượng "bị thương nhẹ không rời vị trí chiến đấu" chứ. Thế mà bị ong đốt mấy cái đã vội vàng nằm viện rồi về nhà nghỉ ngơi an tâm dưỡng sức rồi.

Leonard tất nhiên không đoán được trong đầu Cư An đang nghĩ gì, tiếp tục nói với Cư An: "Tôi đã gọi điện tìm công ty diệt côn trùng, chiều nay họ sẽ tới tìm tổ của lũ ong sát thủ rồi tiêu diệt nó."

"Tổ ong có thể to cỡ nào?" Miles nghe nói chiều nay phải dỡ tổ ong thì tỏ ra rất hứng thú.

Leonard suy nghĩ một chút rồi nói với Miles: "Dựa theo số lượng mà hai nhân viên mô tả, nếu họ không nói quá thì tổ ong gần đó đã không nhỏ hơn cái bàn này đâu." Nói xong, ông vỗ vỗ lên mặt bàn.

Đúng là người làm nghiên cứu nông nghiệp, đoán cũng gần đúng thật. Nhưng đám người công ty diệt côn trùng chiều nay chắc là sẽ đi công cốc rồi. Ở Mỹ có kiểu người chuyên giúp người khác diệt chuột, diệt mối hoặc những thứ tương tự, thường thì hai ba người tập hợp lại là thành một công ty nhỏ. Họ chuyên làm việc này, thậm chí đám người này còn có một hiệp hội riêng, nghe nói ngày nào cũng họp để trao đổi phương pháp diệt côn trùng, còn làm ra cả một tờ tạp chí học thuật. Điều này thể hiện đầy đủ cái phẩm chất "chuyên môn hóa đến mức nhảm nhí" của người Mỹ.

"To thế cơ à?" Miles nghe xong liền nói với Cư An: "Vậy chiều nay chúng ta cũng đi theo xem thử nhé?"

Xem cái gì mà xem! Giờ chỉ còn cái tổ ong trống không treo ở đó thôi, nếu thích ăn mật ong thì còn thu hoạch được chút, ngoài đám ong chết đầy đất ra thì chẳng còn gì cả.

"Người ta là công ty diệt côn trùng chuyên nghiệp, không phải công ty đi xem diệt côn trùng, họ đều mặc đồ bảo hộ cả đấy. Cậu đi theo xem cái gì, cẩn thận bị đốt thành bộ dạng như nhân viên sáng nay bây giờ." Cư An dọa Miles.

Leonard lúc này cười chen vào: "Chúng ta cũng có mấy bộ đồ bảo hộ, đến lúc đó hai cậu có thể mặc vào rồi đi xem, cảm nhận cảnh tượng tổ ong sát thủ vỡ tổ!"

Được rồi! Thế này thì không trốn được nữa, đành phải gật đầu nói với Miles: "Vậy chiều nay chúng ta đi xem." Nói xong, cậu quay sang hỏi Dana và Cora: "Hai người có muốn đi xem cùng không?"

Dana vội vàng xua tay với Cư An: "Các anh đi đi, tôi và Cora còn phải bàn chuyện nhà hàng, không có thời gian đi nghịch ngợm với các anh đâu." Cư An liếc nhìn Cora đối diện, Cora nghe Dana nói vậy cũng gật đầu theo.

"Thật ra đi xem một chút cũng tốt, chờ họ dỡ tổ ong xuống, lúc đó nếm thử mật ong tươi, đảm bảo các cô sẽ vui vẻ. Hơn nữa mật ong rất có hiệu quả trong việc dưỡng da, mà lại còn là mật ong ong sát thủ hoang dã nữa." Leonard nói với Dana và Cora.

Hai người phụ nữ vừa nghe đến có thể dưỡng nhan, lập tức phấn chấn hẳn lên, vứt chuyện bàn bạc nhà hàng ra sau đầu.

Nhắc đến mật ong! Trong đầu Cư An chợt lóe lên một ý nghĩ, mình sai lầm rồi, không nên để đám "tiểu oanh tạc cơ" Trung Quốc ở ngoài hoang dã. Mình nên tìm cái cớ đưa đám "tiểu oanh tạc cơ" về nông trường nuôi, như vậy mật ong trong không gian cũng có nguồn gốc xuất xứ, đến lúc bán buôn gì đó cũng dễ nói. Nghĩ đến đây, cậu quay đầu hỏi Leonard: "Nông trường có thùng nuôi ong không?"

"Có thì có, nhưng hình như trong kho có bốn năm cái đã lâu không dùng đến, giờ cũng không biết còn dùng được không." Leonard nhìn Cư An một cái rồi hỏi: "Cậu lấy thùng ong làm gì?"

"Ong ở trong thùng thì thoải mái biết bao, lại không cần phải tự xây tổ. Tôi lấy mấy cái thùng ong đi dụ ong, đến lúc đó một thời gian sau chúng ta cứ đến thu hoạch mật là được." Cư An bịa chuyện nói với Leonard: "Tổ ong ngoài hoang dã chỉ là cái tổ đất, thùng ong thì tương đương với khu chung cư cao cấp. Ong chắc là thích tổ đất hơn hay khu chung cư cao cấp hơn chứ nhỉ? Chưa kể tổ đất còn bị chúng ta dỡ mất rồi! Dám đốt người của nông trường chúng ta, sau này cứ để chúng sản xuất mật ong cả đời đi, dù sao cũng phải bù lại tiền viện phí cho nhân viên chứ."

Leonard nghe Cư An nói vậy suýt chút nữa phun cả ngụm cà phê vừa uống ra, lắc đầu nói với Cư An: "Dùng thùng ong mà có thể khiến ong vào ở? Đó không phải là cậu đặt cái thùng ong là có thể lấy trộm ong của người khác sao? Theo như cậu nói là khu chung cư cao cấp, vậy thùng ong trống chẳng phải thành biệt thự đơn lập rồi sao? Ong thông minh chắc chắn sẽ tranh nhau chiếm trước? Cậu cũng quá mơ mộng hão huyền rồi."

"An, nếu cậu muốn mang thùng ong đi thì tự mình mang đi, tôi không mất mặt thế đâu, lần đầu tiên nghe nói dùng thùng ong để dụ ong hoang đấy." Miles rất đồng ý với lời của Leonard, kiên quyết đứng về phía ông lão, nhìn Cư An với vẻ khinh bỉ.

Cậu đây chỉ cần bôi chút mật ong không gian lên thùng, mấy đợt "tiểu oanh tạc cơ" thả ra chỉ cần ngửi thấy mùi là chắc chắn quay về. Đến lúc đó các người mới ngây người ra cho xem. Cậu đây bây giờ chính là phải cố gắng giả vờ ngây thơ, giả càng giống thì hiệu quả may mắn về sau càng lớn.

Cư An giả vờ giả vịt nói với Miles: "Dù sao thùng ong để trong nông trường cũng là để không, cứ coi như mang ra ngoài hoang dã vứt đi, nhỡ đâu có con ong chúa nào không biết nhìn người lại thích ở thùng ong thì sao?"

Dana nhìn Cư An cười nói: "Anh muốn mang đi thì cứ mang đi, đến lúc đó tôi giúp anh đặt thùng ong, ngựa của tôi cũng có thể giúp anh chở hai cái."

Cư An giơ ngón tay cái với Dana: "Đúng là hổ phụ sinh hổ tử, ra trận thì vợ chồng đồng lòng."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:465
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »