Hai người trở về nhà ở Montana, cuộc sống bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Cư An bắt đầu đếm ngược thời gian, chờ đón Giáng sinh, sau đó là Tết Nguyên đán. Tất nhiên, tiếp theo chính là chờ đợi chiếc máy bay mà mình đã mong mỏi bấy lâu xuất hiện. Không thấy sao, đám bạn ở trong nước đều đang chờ để được trải nghiệm cảm giác "giải quyết nỗi buồn" trên không trung đấy thôi. Còn về việc chiêu mộ đội ngũ kỹ thuật bay thì vẫn chưa có manh mối gì rõ ràng, nhưng dù sao lưới cũng đã giăng ra rồi, việc tìm vài người lái máy bay cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Sau khi lượn một vòng quanh trang trại rồi trở về nhà, Cư An thay quần áo, cầm giấy bút đi vào phòng tập thể hình. Kể từ khi xây dựng xong đến giờ, anh mới chỉ bước chân vào đây được hai ba lần.
Hiện tại trong phòng ngoài hai chiếc máy chạy bộ và một chiếc xe đạp tập thể dục ra thì trống trơn chẳng có gì cả. Rạp chiếu phim gia đình thỉnh thoảng một hai tháng còn được dùng đến, chứ cái phòng tập này thì hoàn toàn bị bỏ hoang.
Theo dự định của Cư An, anh muốn cải tạo toàn bộ nơi này thành phòng mô hình. Ai ngờ khi vừa nói ý định này với vợ, liền bị cô phủ quyết ngay lập tức với lý do phá hỏng vẻ đẹp tổng thể của ngôi nhà. Hơn nữa, Diana còn khăng khăng nói rằng chính mình cũng muốn dùng phòng đó để chơi. Mẹ của Cư An nghe tin con trai muốn "đập phá" căn nhà đang ngon lành cũng kiên quyết đứng về phía con dâu, chỉ trích Cư An là kẻ phá gia chi tử.
Kể từ sau khi kết hôn, Cư An cảm thấy mẹ mình đứng đội hình có chút không ổn, lúc nào cũng đứng về phe Diana, khiến cho mỗi khi Cư An có vấn đề gì là thường xuyên rơi vào tình cảnh một chọi hai. Còn về việc kéo bố về phe mình ư? Cư An thậm chí còn chẳng buồn nghĩ đến. Bố anh chỉ cần mỗi ngày được ra ngoài chăn bò là cái gì cũng mặc kệ, rủi ro "phản bội" ngay phút chót là quá lớn. Cuối cùng, sau bao lời hay ý đẹp, Cư An mới giành giật được một nửa diện tích sử dụng từ miệng hai "con hổ" này.
Cư An đang định quy hoạch lại, đập thông phòng mô hình với phòng đọc sách của mình, sau đó mở một lối đi riêng cho phòng tập. Khối lượng công việc cũng không lớn lắm, thuê vài người làm một tuần là xong, chẳng qua chỉ là xây thêm một bức tường và đập bỏ một bức tường mà thôi. Dù sao nhà của anh cũng là kết cấu khung, tường không phải là tường chịu lực.
Viết viết vẽ vẽ trên giấy, làm bộ làm tịch suy tính hơn nửa tiếng đồng hồ, Cư An mới hài lòng với kế hoạch phòng mô hình của mình. Anh đặt tờ giấy lên bàn trong phòng đọc sách rồi đi ra ngoài. Sắp đến giờ ăn tối rồi, chính xác là giờ nấu bữa tối. Cư An quyết định ra ngoài tránh gió, trốn bớt việc nhà, dù sao hôm nay mẹ vợ cũng đang ở đây.
Vừa ra đến cửa, anh đã thấy chiếc bán tải của bố vợ đỗ ở cổng. Marcus cùng với Ni Ni, hai ông cháu đang bước xuống xe.
"Trận đấu có kịch tính không?" Cư An hỏi Ni Ni vừa bước xuống xe. Cô bé lúc này đang đội một chiếc mũ nhựa hình sừng bò kiểu Viking màu đỏ, trên gương mặt nhỏ nhắn còn vẽ vài vệt sơn màu.
Nghe thấy câu hỏi của bố, cô bé lập tức xua đôi bàn tay nhỏ bé thở dài: "Đội bóng thua rồi ạ! Con với ông ngoại đều không vui!"
Nhìn dáng vẻ ra dáng người lớn, dang hai tay ra thở ngắn than dài của cô bé, Cư An không nhịn được cười, quay sang nói với Marcus: "Bố! Đường đi có dễ không ạ?"
"Dễ đi!" Marcus xoa đầu Ni Ni, sau đó ngồi xổm xuống lau đi những vệt sơn trên mặt cô bé, rồi lấy chiếc mũ xuống: "Lát nữa đưa mũ cho em trai đội nhé, đừng nói với em là chúng ta đi xem bóng đá". Nói xong, ông lấy thêm hai chiếc mũ đỏ nữa từ trên xe xuống, dắt tay Ni Ni đi vào nhà.
Cư An nhìn bóng lưng hai ông cháu mà lắc đầu. Đi xem bóng đá mà cứ như đi làm kẻ trộm vậy. Khi đi xem không thể để Tiểu Trì và Tiểu Hổ biết, vì biết hai đứa nhỏ chắc chắn sẽ khóc lóc đòi đi theo. Hai đứa bé tí thế này, ai mà yên tâm để Marcus đưa đi xem bóng đá xa như vậy chứ, chỉ đành giấu giếm thôi.
Đến chuồng ngựa cưỡi Đậu Thảo lượn một vòng, đoán chừng bữa tối sắp xong, Cư An mới trở về nhà.
Vừa vào đến cửa, anh đã thấy hai "chiến binh Viking" nhỏ trong phòng khách đang cầm kiếm nhựa chém nhau chí chóe, tiếng hét "hê hê ha ha" vang dội, trận chiến vô cùng ác liệt.
"Cậu phải nằm xuống đất!" Tiểu Hổ đỡ lại chiếc mũ bị Tiểu Trì chém lệch, phàn nàn nói: "Vừa nãy tớ nằm rồi, bây giờ đến lượt cậu".
Tiểu Trì "hê hê ha ha" đáp lại: "Tớ là vô địch, không bao giờ chết!" Tiểu Trì bắt đầu giở trò vô lại, không chịu nằm xuống đất đóng vai kẻ bại trận.
Tiểu Hổ chỉnh lại mũ rồi lập tức phản công: "Thế thì tớ cũng vô địch!" Ngay lập tức, hai tên cướp biển nhỏ đang bật "hào quang vô địch" lại lao vào chém nhau. Vấn đề là thời gian hồi chiêu vô địch của hai tên cướp biển này mãi không thấy hết. Cư An nghiêng cổ đứng xem năm sáu phút mà cổ mình cũng thấy mỏi nhừ, vậy mà thời gian vô địch của hai đứa nhỏ vẫn chưa kết thúc.
Đang lúc xoa bóp cổ, Vương Phàm từ cửa sau đi vào. Hai đứa nhỏ phát hiện mục tiêu mới, hai bàn tay nhỏ bé vươn ra: "Ngươi là con rồng ác độc đã cướp mất công chúa, chúng ta phải cứu công chúa!" Hai tên cướp biển lập tức biến hình thành hiệp sĩ, cầm kiếm nhựa múa may hai cái. Chưa kịp chém đến "con rồng ác độc", con rồng đã nằm vật xuống, miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết: "A~~~~!"
Đúng là rồng ác! Lúc sắp chết còn không quên chia rẽ nội bộ: "Chỉ có một công chúa, hai dũng sĩ chia nhau thế nào đây!" Câu nói này quả là lợi hại, hai hiệp sĩ vừa nãy còn đầy nghĩa khí bắt đầu cãi nhau vì công chúa, cuối cùng biến thành chém giết lẫn nhau, chứng minh cho một câu nói cổ: "Hồng nhan họa thủy!"
Con rồng cuối cùng chạy trốn vào trong bếp, ló đầu vào hỏi: "Cần tôi giúp gì không?" Trong mắt Cư An, dáng vẻ này đúng chuẩn kẻ nịnh hót. Nếu muốn giúp thì lúc rửa rau nhặt rau sao không thấy mặt đâu, lại là kiểu người chỉ giỏi dùng miệng để sống.
Hai tên cướp biển nhỏ chơi đến tận lúc ăn cơm vẫn còn muốn chơi tiếp, cuối cùng bị mẹ của mỗi đứa trừng mắt nhìn một cái, lập tức khí thế biến mất tăm, ngoan ngoãn đội mũ ngồi vào bàn ăn.
Cư An ăn cơm xong, đi đến phòng sưu tập định lấy một món bảo bối ra lau chùi, bảo dưỡng một chút. Vương Phàm cũng đi theo vào.
Nhìn Cư An lấy một khẩu súng trường tự động xuống, tháo rời ra, anh quay đầu nhìn những khẩu súng treo trên tường, đưa tay ra sờ thử: "Nhà mới của Ngô Minh sắp hoàn thiện rồi, qua Giáng sinh bảo chúng ta qua tụ tập đấy!"
Cư An nghe vậy gật đầu, quay sang nói với Vương Phàm: "Biết rồi, đến lúc đó sẽ mang chút quà qua". Nhìn bàn tay đen đúa của Vương Phàm lại sắp chạm vào một khẩu súng khác, Cư An vội đứng dậy, vỗ tay Vương Phàm ra, lấy khăn da hươu lau lên khẩu súng mà Vương Phàm vừa chạm vào: "Tay toàn mồ hôi, đống này của tôi đều đã được bảo dưỡng kỹ rồi đấy!"
Vương Phàm bĩu môi, kéo một chiếc ghế cao ngồi xuống: "Bây giờ đạn khó mua đến mức đó, ngay cả đạn vỏ thép của Nga ngày xưa cũng được đưa lên kệ rồi, cậu bảo dưỡng thế này có tác dụng gì!"
Cư An lau lên khẩu súng khác mà Vương Phàm vừa chạm vào: "Tôi mới không mắc mưu của Obama đâu. Hắn ta chỉ muốn kiểm soát đạn dược, trên thị trường không còn đạn thì những người có súng cũng sẽ lười biếng, không bảo dưỡng thì chẳng mấy năm là mấy khẩu súng uy lực lớn trong nhà sẽ rỉ sét thành phế liệu hết. Tôi cứ bảo dưỡng thế này cho âm mưu của hắn phá sản".
"Thế mà cậu còn ủng hộ Obama làm tổng thống?"
"Tôi có ủng hộ Obama đâu, tôi chỉ ủng hộ Đảng Dân chủ thôi, chọn đại một phe mà đứng!" Cư An lấy khăn da hươu lau qua khẩu súng Vương Phàm vừa chạm, rồi ngồi xuống trước bàn bắt đầu lau súng.
Vương Phàm cầm lấy chiếc lò xo đã tháo rời trước mặt Cư An, dùng tay búng búng, nhìn chiếc lò xo lắc lư qua lại trên tay: "Cậu nói xem chúng ta nên tặng quà gì thì tốt nhỉ?"
Cư An không ngẩng đầu lên: "Tặng gì chẳng được, tôi quyết định tặng một chiếc máy pha cà phê, cậu có thể tặng một chiếc máy hút bụi, hoặc nồi cơm điện cũng được mà!"
Vương Phàm nhìn Cư An nói: "Bây giờ chỉ còn thiếu mỗi Tô Minh Vinh nữa thôi. Nếu Tô Minh Vinh cũng đến đây, chúng ta có thể tái ngộ ký túc xá ở Bắc Mỹ rồi".
Cư An đặt nòng súng trên tay xuống, nhìn Vương Phàm nói: "Dạo này Tô Minh Vinh làm gì rồi? Tôi không hay lên mạng nên lâu rồi không có tin tức của cậu ấy".
"Chắc cậu ấy cũng chẳng có hứng thú chạy sang đây đâu. Hiện tại đang là quản lý kỹ thuật của một công ty tư nhân niêm yết, lương năm nghe cậu ấy bảo cũng tạm ổn, Tô cũng nói là đủ dùng rồi" Vương Phàm cười nói với Cư An.
"Ừm!" Cư An lại cúi đầu xuống: "Cuộc sống của mình thoải mái là được rồi!"
"Tôi chỉ nghĩ hay là bảo cậu ấy đừng làm cho người khác nữa, hay là chúng ta cho cậu ấy làm đại lý thủy sản cũng được mà. Nhìn khí thế của Mike này, lợi nhuận của công ty thủy sản sau này sẽ không nhỏ đâu, như vậy vẫn tốt hơn là đi làm thuê cho người khác, nhìn sắc mặt người ta mà sống" Vương Phàm nói với Cư An.
Cư An nghe vậy lại đặt linh kiện trong tay xuống: "Tô lão nhị nói thế nào? Nếu cậu ấy muốn thì tôi không có vấn đề gì cả, dù sao sau này có làm đại lý thì cho ai mà chẳng là cho".
"Cậu ấy không có hứng thú, bảo là bản thân không biết làm kinh doanh, cuộc sống hiện tại là tốt rồi" Vương Phàm lắc đầu nói với Cư An: "Mỗi tháng nhận chút lương đó, còn phải trả nợ tiền nhà, con cái ốm đau quấy khóc thì còn dư dả được bao nhiêu nữa!"
"Mỗi người mỗi chí hướng mà, cậu cũng không thể mong ai cũng có ham muốn kiểm soát giống cậu. Cậu ấy bảo lương khá thì cứ cho là khá đi, tự cậu ấy thấy cuộc sống tốt là được, cậu cứ lo hão làm gì!" Cư An nhìn Vương Phàm cười nói.
Vương Phàm lắc đầu nói: "Lần trước nói chuyện với cậu ấy, chưa được năm sáu câu tôi đã phải tìm chủ đề để nói rồi, cảm thấy có chút khoảng cách, cảm thấy khoảng cách giữa chúng ta và cậu ấy hơi xa".
Cư An nghe xong lời Vương Phàm liền cười nói: "Tôi cứ tưởng cậu nói chuyện với tôi, suốt ngày chỉ toàn tìm chuyện để nói chứ! Thế này cũng là có khoảng cách à?"
Thực ra Cư An cũng có thể hiểu được, bạn học sau khi đi làm thì liên lạc ít dần, tùy theo vòng tròn cuộc sống khác nhau mà luôn nảy sinh những khoảng cách, tâm lý của mỗi người cũng trở nên phức tạp hơn. Đây là điều mà ai cũng phải trải qua trong đời, giống như mức lương của anh ngày trước, cũng chẳng muốn suốt ngày tám chuyện với bạn học. Mọi người cứ hỏi: "Tháng này cậu lương bao nhiêu?", người ta toàn sáu bảy ngàn, mình có hai ngàn thì nói ra xấu hổ biết bao.
Từ điểm này mà nói, Cư An cũng là một kẻ tục nhân, khi vẻ vang thì muốn khoe khoang, lúc sa cơ thì chỉ muốn tìm chỗ không người mà trốn. Cư An từng nếm trải cảm giác đó nên có thể thấu hiểu. Vương Phàm sinh ra đã ngậm thìa vàng nên không có trải nghiệm này. Trong suy nghĩ của cậu ta, vì là anh em nên giúp đỡ thì cứ nhận lấy thôi, người khác muốn có cơ hội này anh em còn chẳng cho ấy chứ. Nhưng lòng người nếu đơn giản như vậy thì thế gian đã chẳng có nhiều tranh chấp đến thế.
"Thôi đi! Cậu cũng đừng xoắn xuýt nữa, cũng đừng ép buộc Tô lão nhị chuyện đại lý gì đó. Sau này thủy sản tìm đại lý, cậu cứ nhắc khéo một chút, nếu cậu ấy muốn thì tự nhiên sẽ mở lời, còn không nhắc thì cậu cũng đừng cố nài nỉ, như vậy thì giữ thể diện cho nhau hơn. Cậu muốn anh em trong ký túc xá đều sống tốt, nhưng chuyện này chúng ta không thể cưỡng cầu. Đại ca Kỷ mua bò có thể mở lời với tôi, cậu bảo mở công ty du lịch để Ngô Minh vào, Ngô Minh cũng không nói hai lời. Cậu đã đánh tiếng tức là đã cho cơ hội rồi, có nắm bắt được hay không là do mỗi người, cậu cũng đâu phải là đấng cứu thế!" Cư An nói với Vương Phàm.
Vương Phàm thở dài: "Haizz! Ký túc xá chúng ta toàn ra những người lòng tự trọng cao, lúc trước cậu cũng tính là một trong số đó đấy!"
Cư An lắc đầu cười, tự nhiên sờ vào chuỗi hạt trên cổ, sau đó buông tay xuống, tiếp tục bận rộn với công việc trên tay.