Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 402
Sợ đến ngây người

❊ ❊ ❊

Cư An mỉm cười với Kakoka rồi lắc đầu, sau đó đi về phía chiếc ghế sofa trong đại sảnh ngồi xuống. Anh ra hiệu cho Kakoka ngồi theo rồi hỏi: "Hiện tại khu bảo tồn mọi thứ vẫn ổn định chứ? Còn cần bổ sung thêm gì không? Có thì cứ nói với tôi". Chuyến này tới đây, anh muốn giải quyết cho dứt khoát, ra dáng một người lãnh đạo, "từ quần chúng mà ra, về lại với quần chúng". Dù sao ở châu Phi này, anh cũng nên làm chút việc thiện, mặc dù khu bảo tồn này cứ ngốn tiền từ túi anh mà chẳng mang lại lợi nhuận gì, nhất là đám chuyên gia nghiên cứu động vật này.

Kakoka lắc đầu đáp: "Hiện tại mọi thứ đã tốt hơn nhiều rồi. Năm nay đã chi hơn một triệu, nhiều hơn cả hai năm trước cộng lại. Mấy vị như Makar đều rất vui, xe phục vụ nghiên cứu cũng đã thay mới, những nơi gần khu dân cư cũng đã giăng lưới chắn. Về đời sống thì không có gì thiếu thốn, anh có thể hỏi mấy vị như Makar xem bên nghiên cứu còn thiếu gì không".

Cư An gật đầu, không nói gì thêm, thấy ổn là được rồi. Còn về chuyện nghiên cứu ư? Đám người này dù anh có đổ bao nhiêu tiền vào, họ cũng chẳng bao giờ thấy đủ. Chưa kể, tiền nhiều thì họ chẳng biết tuyển thêm người, mua thêm thiết bị sao? Tóm lại, việc này cứ giao cho Miles. Đối với đám nhà động vật học chỉ biết tiêu tiền này, Cư An thực sự không có chiêu gì cả. Nếu không nhờ có viên ngọc, thì với bản lĩnh thực sự của mình, đừng nói là so với Miles, ngay cả so với Vương Phàm hay Ngô Minh, anh đều kém một bậc. Tính cách anh là thế, dùng một từ đang thịnh hành để hình dung thì Cư An là một "trạch nam", không biết cách giao thiệp, kết nối. Cậu bạn Miles thì mắt nhìn người tinh tường hơn nhiều.

Trò chuyện với Cư An một lúc, Kakoka đứng dậy rời đi, tiếp tục bận rộn với công việc của mình. Trong căn nhà rộng lớn chỉ còn lại Cư An, à quên, còn thêm hai bà cô da đen nấu ăn nữa. Cư An chẳng biết nói gì với hai người họ, chẳng lẽ lại bảo "củ cải hôm nay mua tươi thật đấy"? Thế nên, đợi Kakoka đi chưa được bao lâu, Cư An xoay người bước vào phòng mình.

Đóng cửa phòng lại, Cư An bước vào không gian. Đưa mắt nhìn quanh, hiện tại đám linh dương và hươu tội nghiệp chỉ còn lác đác hai ba chục con. Ngựa vằn và linh dương đầu bò to xác đều đã biến thành phân sói. Riêng đám hà mã thì không giảm bớt, chúng vẫn nằm lì giữa hồ nước, không lên bờ thì bầy sói cũng đành chịu.

Bước qua cổng rào, Cư An ngồi xuống cạnh bầy sói. Thấy anh ngồi xuống, lũ sói lần lượt tiến lại cọ vào người anh. Cư An ôm lấy cái đầu to lớn của những "đứa trẻ" này, trong lòng dâng lên nỗi lưu luyến. Dù sao cũng ở bên nhau lâu ngày, bảo không có tình cảm thì đúng là lừa người. Cuối cùng, ba con sói con tiến lại, nằm bò lên chân Cư An, kêu "ư ử" như mấy chú cún con, làm nũng với anh.

Đùa nghịch với ba con sói con một lúc, Cư An xoa đầu sói đầu đàn đang nằm bên cạnh, dặn dò: "Sau khi ra ngoài, hãy đi thẳng lên núi, vào trong khu rừng phía đó. Động vật thì anh không lo, đối phó với chúng các em còn giỏi hơn anh. Anh chỉ sợ đám thợ săn trộm ở châu Phi này thôi. Ra ngoài rồi phải thật cẩn thận, đánh không lại thì chạy, đừng có dại dột. Còn rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt". Vừa xoa cái đầu to lớn bên cạnh, anh vừa lẩm bẩm. Khi Cư An xoa những con sói khác, mấy con ham chơi còn dùng chân trước ôm lấy cánh tay anh, cái lưỡi ướt át liếm vào lòng bàn tay, để lộ cái bụng trắng mềm mại, miệng kêu "ư ử" vui vẻ, chẳng chút lo âu. Ở lâu, Cư An nhận ra mỗi con vật cũng giống như con người, đều có tính cách và cá tính riêng. Điều này khiến anh suýt nữa thì rơm rớm nước mắt, tiếc là số lượng ngày càng nhiều, anh chịu không nổi.

Nhớ tới chiếc đùi bò đã chuẩn bị từ trước, Cư An mang ra. Bầy sói đã ăn no nên chẳng mấy quan tâm tới chiếc đùi bò. Nghĩ cũng phải, đám bò này là loại ăn cỏ không gian rồi thả ra ngoài nuôi, so với bò nuôi hoàn toàn trong không gian thì kém hơn một chút. Bầy sói toàn ăn cỏ không gian chính gốc, lại đang no bụng, đương nhiên không hứng thú.

Mặc kệ bầy sói có hứng thú hay không, Cư An đặt đùi bò xuống cạnh chúng rồi rời khỏi không gian. Anh sợ nếu còn ở lại thêm, mình sẽ không nỡ thả đám sói này ra ngoài.

Rời khỏi không gian, nhìn ra bên ngoài, mặt trời đã dần lặn xuống đường chân trời. Thời tiết lúc này cũng không còn quá nóng, Cư An bước ra khỏi phòng, bụng cũng đã hơi đói, cần phải nạp chút năng lượng.

Nói với bà cô da đen một câu, đợi một lát, ăn tạm chút gì đó. Ăn xong, trong lúc chờ bà cô dọn dẹp, anh hỏi: "Kakoka có để lại chìa khóa xe không? Tôi đã nói với cậu ấy là muốn ra ngoài dạo một vòng".

Bà cô da đen chỉ tay: "Kakoka dẫn người ra ngoài tuần tra rồi, chìa khóa để trên cái kệ bên cạnh đó".

Cư An gật đầu với bà cô, cầm chìa khóa rồi đi ra ngoài. Vừa mở cửa, một luồng nhiệt nóng hầm hập lập tức ập tới. Cư An nhếch mép, lẩm bần: "Cái thời tiết chết tiệt này". Anh bước chân ra khỏi nhà.

Lên xe, cái xe quái quỷ này điều hòa chẳng khác nào không có. Cuối cùng, anh dứt khoát tắt điều hòa, mở cửa sổ xe, phóng như bay trên đồng cỏ vàng. Nhờ tốc độ tạo ra gió thổi vào trong xe mới thấy dễ chịu hơn một chút. Chẳng biết chiếc xe điều hòa lần trước bị ai chiếm mất rồi.

Đi được một lúc, anh nhìn thấy rìa khu bảo tồn của Kakoka có một cây cột bê tông vuông vức cao hơn hai mét, trên đó viết bằng tiếng Anh: "Khu vực tư nhân, miễn vào!". Trên cột có giăng vài sợi dây thép gai, lỗ hổng rộng đến mức một người chui lọt, chẳng biết có tác dụng gì.

Chạm vào hàng rào thép gai nghĩa là Cư An đã tới ranh giới đất của mình, anh vội vàng quay đầu xe chạy về hướng khác. Dựa vào trí nhớ, cuối cùng anh cũng mò mẫm tới nơi phát hiện ra con báo mẹ ngày trước. Tuy nhiên, rõ ràng lần này Cư An không được may mắn như vậy. Đừng nói là báo mẹ, ngay cả một sợi lông báo anh cũng không thấy.

Buồn tiểu, anh xuống xe, đánh dấu lên một bụi cây, coi như đây là lần đầu tiên Cư An dùng mùi hương để khẳng định đây là "đất của anh em".

Vừa lái xe vừa nghĩ tới đám linh dương gần đó. Nhìn mấy đàn linh dương, Cư An đã quen với đám linh dương trong không gian nên thấy đám này con nào con nấy vừa gầy vừa nhỏ, chẳng lọt nổi vào mắt anh. Chọn tới chọn lui, mặt trời đã lặn mất một nửa mà Cư An vẫn chưa chọn được con nào. Mai phải hỏi Kakoka xem chỗ nào có vài con xui xẻo để bắt.

Nhìn sắc trời, Cư An lắc đầu, định lái xe về phía vùng đất cao bên cạnh khu bảo tồn. Vùng đất cao này có những cánh rừng rất đẹp, hơn nữa lại nằm trên biên giới Nam Phi. Vượt qua biên giới là tới Mozambique, phía bên đó cũng là những cánh rừng lớn, rất thích hợp để bầy sói ẩn náu.

Lái xe tới đích, đi được nửa đường anh bật đèn pha lên. Vừa bật đèn chưa đầy hai phút, điện thoại trên xe reo lên. Cư An bắt máy, tiếng Kakoka vang lên: "Boss! Anh vẫn chưa về sao?".

Cư An nhìn quanh rồi nói với Kakoka: "Một lát nữa tôi về, đừng lo, tôi vẫn ổn, không mất miếng thịt nào đâu, thế nhé". Nói xong, Cư An cúp máy, tiếp tục lái xe.

Trời càng lúc càng tối, trên bầu trời chẳng thấy nổi một ngôi sao, mặt trăng cũng không, cả không gian đen kịt một màu. Đúng là một đêm gió cao trăng đen, thích hợp cho kẻ sát nhân phóng hỏa, cảnh tượng này rất hợp với kiểu người muốn làm chút "động tác nhỏ" như Cư An.

Vừa tới đích, dừng xe lại, Cư An định xuống xe thì thấy cách đầu xe không xa có một cặp mắt xanh biếc đang nhìn chằm chằm vào xe mình. Cư An sững người, nhìn kỹ phía trước rồi bật đèn pha chiếu xa lên. Một con sư tử đang đứng trước xe, bờm trên cái cổ gầy trơ xương đã rụng lởm chởm, trông như một con sư tử già.

Con sư tử già chậm rãi tiến về phía xe. Cư An nhìn nó đi tới cạnh cửa ghế lái, gầm nhẹ với anh một tiếng rồi nằm ườn ra đó. Anh mà xuống xe thì chắc chắn sẽ giẫm phải con sư tử già này.

"Mẹ kiếp! Mày được lắm" Cư An chửi thề, đổi vị trí, bước xuống từ cửa ghế phụ. Vừa đi được vài bước, anh thấy con sư tử già lén lút đi theo sau mình. Cư An quay đầu nhìn nó một cái: "Mày đói đến điên rồi à? Định lấy tao làm bữa tối sao?".

Sư tử già đương nhiên không thể trả lời Cư An. Thấy anh dừng lại, nó lập tức nằm xuống, nheo mắt như đang thiu thiu ngủ. Cư An nhìn thấy, hừ, cái bộ dạng đó kìa, liền nói ngay: "Sao nào, mày định đợi tao chết rồi ăn thịt à? Mày tính toán sai rồi, mày không hao mòn nổi anh em đâu". Không thèm chấp con vật già nua này, Cư An nhấc chân bước tiếp vài bước.

Sư tử già vẫn đi theo. Cư An đứng lại, nó lại nằm xuống. Lặp đi lặp lại vài lần, Cư An hơi dở khóc dở cười. Kiểm tra trong viên ngọc, may là chiếc đùi bò vẫn còn đó, mấy con sói lúc nãy đã lấy ra làm đồ chơi. Anh giơ tay triệu hồi, ném chiếc đùi bò xuống đất: "Sợ mày luôn, cầm lấy mà lót dạ đi. Tao nói cho mày biết, mày không hao mòn nổi tao đâu, tao còn sống được mấy chục năm nữa đấy".

Sư tử già có được đùi bò, lập tức ôm lấy gặm ngấu nghiến, lần này cuối cùng cũng không đi theo Cư An nữa. Cư An bước nhanh thêm vài bước, giữ khoảng cách với con sư tử đang ăn, rồi mang hết đám động vật ăn cỏ còn lại trong không gian ra ngoài. Đám này vừa ra ngoài, ngơ ngác một chút, có vẻ không quen với bóng tối bao trùm xung quanh. Sau vài giây thích nghi, chúng lập tức cắm đầu chạy biến không dấu vết.

"Đám cháu chắt không biết thân này, chẳng thèm quấn quýt với tao mà chạy sạch cả" Cư An thực sự có chút ý kiến với đám linh dương vô tình này, uổng công anh nuôi chúng lớn thế. Anh không để ý thấy con sư tử già đang chứng kiến cảnh này, miếng thịt bò trong miệng còn quên cả nuốt.

Tiếp theo là vài con hà mã, thả ra chúng còn biết quấn quýt với Cư An một chút, anh ôm cổ từng con rồi mới lưu luyến chia tay.

Qua bảy tám phút, Cư An đoán đám hà mã đã tới con sông lớn gần đó. Cuối cùng mới là nhân vật chính xuất hiện. Mấy chục con sói được thả ra ngoài.

Đột nhiên xuất hiện mấy chục cặp mắt xanh biếc như đèn lồng, con sư tử già lập tức tắt điện. Nó nằm bẹp dưới đất, miệng vẫn ngậm chiếc đùi bò, không biết là không còn sức chạy hay không nỡ bỏ đùi bò, tất nhiên cũng có thể là bị dọa cho ngây người. Nó ngồi im như tượng bên cạnh chiếc đùi bò. Dĩ nhiên, Cư An hy vọng lão già này bị sói dọa cho ngây người, có thế mới thấy được uy phong của mình chứ.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:382
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »