Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 456
Tan tác như chim vỡ tổ

❊ ❊ ❊

Đi vào phòng khách, thấy điện thoại đặt bên cạnh, Ngô Ưu nhấc máy lên: "Tôi là Ngô Ưu đây!".

Đầu dây bên kia, Neil cười nói: "Giáo sư Norman vừa gọi điện tới, nói đã gửi thông tin chủ nhà cho tôi rồi. Chiều nay rảnh rỗi, chúng ta cùng đi xem nhà nhé?".

"Người này làm việc nhanh thật đấy." Ngô Ưu cười ngồi lên tay vịn ghế sofa: "Chiều nay đường vào thị trấn thông rồi à? Nếu chưa thông thì đi kiểu gì?".

"Đường vào thị trấn thông lâu rồi, giờ tôi đang ở văn phòng đây này." Neil ho hai tiếng rồi nói với Ngô Ưu.

"À!" Ngô Ưu cười ngượng nghịu, bảo Neil đi xem nhà một mình thì thật không mở miệng nổi. Ngập ngừng một hai giây, anh đáp: "Được thôi! Vậy chiều nay hai giờ, chúng ta gặp nhau ở văn phòng của anh". Vừa dứt lời, điện thoại trong túi lại rung lên, Ngô Ưu rút ra xem thì là Ngô Minh gọi: "Thế nhé, tôi có cuộc gọi khác, không vấn đề gì thì tôi cúp máy đây".

"Có chuyện gì mà giờ này còn gọi cho tôi?" Ngô Ưu bắt máy của Ngô Minh, lên tiếng hỏi.

Ngô Minh cười nói: "Nghe nói chỗ cậu gặp bão tuyết à? Tôi gọi tới thăm hỏi một chút, trang trại có thiệt hại gì không?".

"Đồ khốn nhà anh! Nghe cái giọng cười đê tiện của anh kìa, thăm hỏi cái gì, rõ ràng là đang hả hê thì có! Anh hỏi sai người rồi, trang trại của tôi chẳng mất mát gì cả, bò còn khỏe hơn trước, ăn ngon ngủ kỹ, tức chết anh cho vừa!" Ngô Ưu vừa nói vừa bước về phía cửa sau.

"Xem kìa, mắng người vẫn còn đanh thép thế kia cơ mà, tôi đại diện cho toàn thể đồng bào trong nước, bày tỏ sự thăm hỏi sâu sắc tới nước Mỹ đang gặp thiên tai nhé." Ngô Minh cười ha hả nói.

Ngô Ưu nghe xong bật cười: "Nói đi, anh có chuyện gì? Có việc thì nói, không có thì tôi cúp máy đây, tiền điện thoại một phút không rẻ đâu, phí phạm vào việc nói nhảm với anh quá".

"Tiền này là tôi trả, được chưa!"

"Tôi không mất thời gian à? Một phút của tôi trị giá mấy chục vạn, lại đi nói nhảm với anh chắc?" Ngô Ưu cười mắng.

Đầu dây bên kia, Ngô Minh cười lớn hai tiếng: "Không đùa nữa, chúng tôi thực sự muốn tới thăm hỏi nhân dân Mỹ đấy. Nhớ bảo Taylor dọn dẹp sạch sẽ tất cả phòng trong khách sạn nhé, đoàn này đông người, lại còn định ở đó chơi mười hai mười ba ngày nữa".

"Giờ này tới làm gì? Ngắm tuyết à? Nói cho anh biết, ngựa còn chẳng cưỡi nổi đâu! Tuyết ngoài đồng đã ngập tới đùi người lớn rồi." Ngô Ưu nói với Ngô Minh.

"Thì chính là tới để chơi tuyết mà! Toàn khách quen cả, họ bảo mùa đông ở Giang Nam chẳng có tuyết lớn, không vui bằng ở Montana. Có thể trượt tuyết, ngủ trong lều của người da đỏ. Giờ Taylor và mấy người kia đã bày ra được không ít trò hay, thôi chắc cậu cũng chẳng biết đâu." Ngô Minh cười nói.

"Rỗi hơi! Muốn ngủ lều thì ra công viên mà dựng, muốn trượt tuyết thì lên phía Bắc thiếu gì chỗ? Tiền bạc cứ đổ hết vào túi người Mỹ với gã gian thương như anh."

"Đã là thương nhân thì phải gian thôi. Cậu thì hơn gì tôi chứ. Điện thoại của Taylor hôm nay không liên lạc được, lát nữa cậu nhắn lại với cậu ta giúp tôi nhé." Ngô Minh cười nói.

Ngô Ưu nghe thấy tiếng cười khúc khích của phụ nữ truyền tới từ điện thoại, lập tức nhíu mày: "Muộn thế này rồi mà bên cạnh anh lại có đàn bà. Nuôi bồ nhí à?". Người khác nuôi bồ nhí, bồ nhí bốn Ngô Ưu không quản cũng chẳng hứng thú, nhưng nếu Ngô Minh làm gia đình xào xáo thì dù thế nào Ngô Ưu cũng phải lên tiếng.

Ngô Minh nghe xong vui vẻ đáp: "Bồ nhí cái gì, là cô sư muội đi ăn hoành thánh cùng lần trước ấy, cái cô tên Lộc Đình đấy. Xem cậu nói kìa, tôi là loại người đó sao? Tiểu Mẫn cũng đang trên xe đây này." Nói xong, Ngô Minh gọi lớn: "Vợ ơi! Mau lên tiếng đi, liên quan tới danh dự của chồng em đấy".

Tiếp đó, trong ống nghe truyền tới tiếng "Chít~~~~!" kéo dài. Ngô Ưu nghe ra đúng là giọng của Đoàn Tiểu Mẫn liền thở phào: "Này Đoàn Tiểu Mẫn, cô không phải chuột, kêu 'chít' cái gì! Cô tưởng cô kêu hay lắm à".

"Anh mới là chuột ấy! Chúng tôi đang đưa Lộc Đình đi hát karaoke, anh không biết đâu, ký túc xá Lộc Đình đang ở chính là phòng cũ của tôi đấy. Anh bảo có trùng hợp không?" Đoàn Tiểu Mẫn vui vẻ nói.

"Ừ! Ừ! Trùng hợp thật!" Ngô Ưu phụ họa vài câu, vội vàng đổi chủ đề. Gặp mấy cô nàng đang hưng phấn muốn tìm người nói chuyện thì phải chuồn ngay, nếu không thì hậu quả tự chịu. Anh lập tức nói: "Thế hai người còn việc gì không? Không có thì tôi cúp máy đây".

Ngô Minh cướp lấy điện thoại: "Vẫn chưa tính sổ chuyện cậu vu khống tôi đâu nhé. Cậu định giải quyết thế nào?".

"Tôi không định giải quyết! Anh muốn kiện thì cứ việc, muốn kiện thì làm cho nhanh! Luật sư của tôi đang rảnh tới mức mọc rêu rồi, dạo trước còn than phiền khách hàng của mình quá hiền lành, khiến ông ấy chẳng kiếm chác được tiền công theo giờ đây này." Ngô Ưu lập tức tỏ thái độ "lợn chết không sợ nước sôi".

Ngô Minh khựng lại: "Thôi được! Tôi sợ cái đám người Mỹ các cậu rồi, tôi không có việc gì nữa. Nhớ chuyển lời của tôi nhé, tạm biệt." Nói xong liền cúp máy.

Ngô Ưu nghe tiếng tút tút, cất điện thoại, quay lại thấy Dana đang che miệng cười khúc khích. Ngô Ưu giải thích: "Ngô Minh giờ mang bộ mặt trọc phú, tôi còn chưa kịp nói tạm biệt đã cúp máy rồi, lần tới gặp nó phải lôi ra bắn mười lần".

Cora nhìn Ngô Ưu cười nói: "Đôi khi tôi thực sự không hiểu nổi đàn ông Trung Quốc các anh, giống như mối quan hệ giữa anh và Vương Phàm vậy, thậm chí đôi khi làm tôi cảm thấy hai người còn thân hơn cả anh em ruột thịt, cứ như là đồng tính ấy!".

Lông tơ trên người Ngô Ưu dựng đứng cả lên: "Đừng nói bậy, tôi yêu vợ tôi". Ngô Ưu lập tức vạch rõ giới hạn với khái niệm "gay" một cách nghiêm túc.

Anh giải thích: "Loại tình cảm này trong văn hóa Trung Quốc gọi là nghĩa khí!". Bỗng nhiên nhớ tới lời của thầy giáo trong phim của Châu Tinh Trì, anh liền đọc nhanh: "Ta Thanh Long bên trái, Bạch Hổ bên phải, Lão Ngưu ở thắt lưng, đầu rồng ở ngực, người chặn giết người, Phật chặn giết Phật".

Câu này được đọc với tốc độ cực nhanh, cứ thế trôi tuột ra khỏi miệng. Đừng nói tới Cora vốn chỉ biết nói mấy câu tiếng Trung cơ bản như xin chào, cảm ơn, ăn cơm, ngay cả Dana cũng trợn tròn mắt, vẻ mặt choáng váng. Nhân cơ hội này, Ngô Ưu chuồn khỏi phòng khách, để lại hai người phụ nữ đang ngơ ngác.

Bên ngoài, ông bố đang cùng ba đứa cháu nhỏ đã đắp xong người tuyết. Phía sau là sáu cái lớn, phía trước là ba cái nhỏ. Từ góc nhìn của Ngô Ưu, mấy cái người tuyết xếp liền nhau làm anh giật mình thon thót. Đây đâu phải người tuyết, vị trí đặt mấy cái người tuyết này chẳng khác nào mấy ngôi mộ nhỏ khi anh đi tảo mộ tổ tiên. Cái này là cụ cố, cái kia là cụ kỵ, Ngô Ưu trừng mắt, trong lòng đếm mãi, nghĩ một hồi lông tơ toàn thân lại dựng đứng, anh phải lắc đầu nguầy nguậy để xua đi ý nghĩ đó. Nếu mộ phần tổ tiên mà qua một đêm xuất hiện ở Mỹ, chắc Ngô Ưu sợ tới mức tè ra quần mất.

Góc này nhìn không ổn lắm, làm Ngô Ưu thấy lạnh sống lưng, lập tức đổi sang góc khác. Ừ, nhìn thế này đỡ hơn nhiều, tuy khuôn mặt hơi quái dị nhưng cảm giác mộ phần không còn nữa là được, chút quái dị đó có thể chịu đựng được.

"Bố! Nhìn người tuyết chúng con và ông nội đắp có đẹp không ạ." Tiểu Trì chạy lại nắm tay Ngô Ưu nói.

Ngô Ưu nhìn đứa con trai đang cười tươi rói, trong lòng nghĩ nếu đưa con đi lạy mộ tổ tiên thì con sẽ biết vừa nãy đáng sợ thế nào. Nhưng lời này không thể nói với trẻ con, anh gật đầu với con: "Đẹp lắm, nhưng nếu sửa lại cái thân hình hình nón cho gọn hơn thì sẽ tốt hơn đấy". Nói xong, anh lấy cái xẻng trong tay bố, xúc phần thân dưới của mấy cái người tuyết thành hình trụ chóp, rồi đứng xa nhìn lại, quả nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Anh chống xẻng xuống đất, đắc ý hỏi ba đứa nhỏ: "Thế này nhìn đẹp hơn nhiều rồi chứ".

Ba đứa nhỏ lập tức vỗ tay bôm bốp. Tiếng vỗ tay này đã gọi đám quậy phá gồm Phát Điều tới. Thấy mấy cái người tuyết, chúng liền sán lại gần. Phát Điều dùng mũi ngửi ngửi, rồi nhấc chân sau lên tè một bãi vào người tuyết của Vương Phàm ở bên cạnh.

Tiểu Hổ vội vàng đuổi Phát Điều đi, Ni Ni cũng cùng đuổi bốn tên quậy phá tới chỗ Teddy. Lúc này Teddy đang lăn lộn trong một cái tổ bằng tuyết, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc mãn nguyện, hoàn toàn không quan tâm tới việc lông lá dính đầy bông tuyết, cả nửa khuôn mặt gấu đều bị tuyết nhuộm trắng. Bốn đứa Phát Điều bị đuổi tới, lập tức làm cái tổ của Teddy rối tung lên. Teddy nhìn chằm chằm vào mấy tên quậy phá, thân hình không cử động, cái đầu dính đầy tuyết lắc qua lắc lại nhanh chóng, bộ dạng ngốc nghếch. Ngô Ưu và ông bố nhìn bộ dạng đáng yêu này của Teddy đều bật cười, ba đứa nhỏ thấy thế cũng cười theo.

Ngô Ưu và ông bố cứ đứng đó, Ni Ni nặn một quả cầu tuyết ném vào đầu Đóa Đóa, hai đứa nhỏ cũng học theo chị, ném cầu tuyết vào đầu đám Phát Điều. Phải nói là tích trữ cầu tuyết nhiều nhất vẫn là Phát Điều, trong đám lông bờm đen pha chút ánh bạc ở cổ nó dính đầy những bông tuyết lấp lánh.

Nói về chơi đùa thì Ni Ni lớn tuổi nên nhiều trò quái nhất, nó ngồi xổm trên đất nắm lấy đuôi Phát Điều, bắt Phát Điều kéo mình trượt tuyết. Phát Điều kéo được một vòng thì không chịu nữa, thấp giọng gầm gừ với Ngô Ưu. Ngô Ưu cười nói với Ni Ni: "Đừng kéo đuôi Phát Điều, nó sẽ đau đấy". Ngô Ưu chỉ nghe nói đuôi hổ lợi hại, chứ chưa nghe nói đuôi sư tử cũng lợi hại, nên dứt khoát bảo Ni Ni buông tha cho Phát Điều, lỡ làm nó bị thương thì không tốt.

Ni Ni ngoan ngoãn buông đuôi, ôm lấy cổ Phát Điều, thò tay vào trong lớp lông bờm của nó: "Xin lỗi nhé, Phát Điều". Vừa nói xong liền bảo Tiểu Trì và Tiểu Hổ: "Hai em mau lại đây, trong cổ Phát Điều ấm lắm".

Nhìn hai đứa trẻ mặc quần áo tròn xoe như quả bóng chạy tới bên cạnh Phát Điều, thò bàn tay nhỏ vào trong lớp lông bờm, Tiểu Hổ lập tức gật đầu nói: "Thật sự rất ấm! Tại sao Hoa Hoa lại không mọc lông bờm nhỉ? Chẳng lẽ sư tử cái không sợ lạnh sao?".

Nghe vậy Ngô Ưu toát mồ hôi hột, chắc là sư tử hoang dã còn chưa từng thấy tuyết ấy chứ, còn bàn tới chuyện sợ lạnh hay không.

"Bố! Ông nội ơi, lại đây chơi cùng đi!" Tiểu Hổ gọi Ngô Ưu và ông nội. Thế là Ngô Ưu và bố cũng tham gia vào cuộc vui với đám Phát Điều. Dù sao thì bãi cỏ bây giờ toàn tuyết, ngã cũng không đau, chơi một hồi thì biến thành trò ba đứa nhỏ cưỡi sư tử, báo. Đám Phát Điều chẳng có hứng thú gì với việc cõng người, chớp thời cơ liền tan tác như chim vỡ tổ.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:442
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »