Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1294 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 438
Cái anh cần chính là sự không chính quy

❊ ❊ ❊

Sau bữa cơm cuối cùng, đĩa lươn xào lớn phần lớn đều chui vào bụng Đoàn Tiểu Mẫn. Đây là cô nàng đã ăn ở ngoài một bữa rồi đấy, nếu chưa ăn chắc là gặm luôn cả đĩa mất.

Đoàn Tiểu Mẫn ợ một cái rất thiếu phong độ, sau đó ngượng ngùng nói: "Ăn hơi nhiều rồi!"

Cư An vừa dùng tăm xỉa răng vừa nói: "Nếu thấy ngon, đợi sau này trang trại thủy sản xuất hàng, anh sẽ gửi cho hai người một ít, đến lúc đó cứ từ từ mà ăn như thịt bò ấy".

Ngô Minh xoa xoa bụng nói: "Cậu không nói thì lát nữa tôi cũng thông báo cho cậu. Bây giờ ăn cái gì cũng chẳng an toàn, sau này nguồn cung thực phẩm thịt, tổ chức đều giao hết cho cậu đấy! Cố gắng lên, cậu có tiền đồ lắm". Nói xong, anh ta vỗ vỗ vai Cư An.

Đoàn Tiểu Mẫn lườm Ngô Minh một cái: "Sao anh lại nói chuyện kiểu đó chứ?"

Ngô Minh cười nói: "Tôi với An tử, Vương Phàm mấy người bọn họ đâu phải người ngoài, không ăn của cậu ấy thì ăn của ai, chuyện của đàn ông em không hiểu đâu".

"Cứ thẳng thắn thế này là tốt nhất, anh em với nhau mà cứ vòng vo mới là phiền phức, thế này mới sảng khoái", Cư An cười nói một câu. Sau đó bảo Ngô Minh: "Tôi lên lầu nghỉ ngơi đây, uống vào cứ lâng lâng cả người".

"Vậy đĩa này để lại cho tôi nhé?" Ngô Minh gọi với theo.

Đoàn Tiểu Mẫn lập tức nói: "Hôm nay anh khỏi phải rửa bát, để em rửa!" Nói xong cô nàng đứng dậy, thể hiện phong thái của một người vợ đảm đang, bắt đầu dọn dẹp đĩa bát.

Cư An không thèm ngoái đầu lại, vẫy vẫy tay trên cầu thang: "Đi máy bay mệt quá, với lại tôi là khách, việc rửa bát cứ giao cho hai người thôi. Đến lúc đó để bạn học biết tôi đến nhà anh làm khách mà còn phải rửa bát thì mặt mũi anh cũng chẳng vẻ vang gì đâu".

Chỉ nghe tiếng Ngô Minh kêu "Mẹ kiếp" chưa dứt đã tiếp theo là tiếng "Ái" một cái. Cư An ngoái đầu lại thì thấy Ngô Minh đang xoa thắt lưng, chắc là bị vợ "tặng" cho một cái rồi.

Vào phòng, Cư An tắm rửa qua loa, khóa cửa phòng rồi nằm xuống giường một lát. Chỉ vài phút sau đã chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, nhìn đồng hồ mới hơn ba giờ sáng. Anh dứt khoát đứng dậy, bước vào không gian, lấy ra chiếc giỏ đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu vớt rong trong hồ không gian. Kéo rong từ dưới hồ lên bờ, đợi đến sáng sẽ cho vào kho, đến lúc đó vận chuyển một thể ra trang trại của mình.

Cứ loay hoay bên bờ hồ hơn ba tiếng đồng hồ, vớt được gần một nửa số rong trong hồ, anh mới ra khỏi không gian. Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng. Những thân cây lớn mới trồng trong khu dân cư vẫn còn gắn giá đỡ bằng gỗ. Thậm chí còn nghe thấy tiếng chim hót líu lo, còn thấy cả chim khách làm tổ trên cây. Tắt điều hòa, mở cửa sổ cho không khí buổi sáng tràn vào phòng.

Đẩy cửa nhìn thử, trong nhà vẫn chưa có động tĩnh gì, chắc Ngô Minh và vợ vẫn đang ngủ. Hơn sáu giờ đối với dân công sở thì hơi sớm, Cư An lặng lẽ xuống bếp dưới lầu, mò lấy một chai bia rồi quay về phòng, vặn nắp, đóng cửa lại, vừa uống vừa xem tivi.

Chương trình tivi nhạt nhẽo khiến Cư An lại bắt đầu buồn ngủ. Anh nghiêng đầu ngủ thiếp đi lần nữa, cho đến khi tiếng gõ cửa bên ngoài đánh thức.

"An tử! Dậy đi!" Ngô Minh gõ cửa bên ngoài nói.

Cư An lật người xuống giường: "Đến đây!"

Vừa mở cửa, Ngô Minh đã nói với Cư An: "Tôi đi làm đây, chìa khóa xe để trong cái bát trên tủ ở cửa. Ngoài ra còn có chìa khóa dự phòng của căn nhà".

"Để lại xe cho tôi! Đừng hòng tranh thủ đi trước mà lái xe đi mất", Cư An nói với Ngô Minh.

"Mẹ kiếp! Cậu có thể đừng tinh ranh như thế được không?" Ngô Minh chỉ vào Cư An cười nói: "Vừa rồi tôi thể hiện chẳng lẽ chưa đủ hoàn hảo sao? Biểu cảm trên mặt chưa đủ bình thản à?"

Anh giơ tay chọc vào ngực Ngô Minh: "Cậu bảo tôi làm sao tin cậu được? Thời đại học đi ăn với bạn nữ toàn là ai ăn xong cuối cùng thì trả tiền. Cậu tưởng tôi quên rồi chắc?"

"Thế không phải lần nào cậu cũng là đứa ăn xong đầu tiên à?" Ngô Minh nhìn Cư An, đưa tay móc chìa khóa trong túi quần ra đặt vào tay Cư An.

Cư An nhận chìa khóa, tung hứng trong tay: "Đó là do tôi bẩm sinh ăn nhanh, không còn cách nào khác. Hồi bé anh chị em đông, ăn chậm là hết món ngon ngay, đó là thói quen từ nhỏ". Nói rồi anh đẩy Ngô Minh ra, tự mình đóng cửa phòng: "Chúng ta cùng đi, tiện thể tôi cũng đi ăn sáng luôn".

"Thế này cậu không sợ dầu bẩn à?" Ngô Minh nhìn Cư An một cái rồi bước xuống lầu.

"Thỉnh thoảng ăn một lần, có lợi cho việc tăng cường miễn dịch", Cư An đi theo sau bốc phét.

Hai người xuống lầu, Ngô Minh ngồi phịch xuống ghế sofa. Cư An vừa đi đến cửa: "Sao thế? Đi thôi chứ".

Ngô Minh chỉ lên lầu: "Tôi đợi cô nương nhà tôi, đưa bà ấy đi làm rồi tôi mới đến công ty".

Nghe đến việc phải đợi phụ nữ, không biết sẽ dây dưa đến bao giờ, Cư An đứng ở cửa vẫy vẫy tay: "Thế anh đợi Đoàn Tiểu Mẫn đi, tôi đi trước đây".

Lái xe ra khỏi cửa, lượn quanh khu dân cư một vòng mà chẳng thấy hàng ăn sáng nào, thật là lạ. Chẳng lẽ từ lúc mình đi đến giờ, người dân cả thành phố không ai ăn sáng nữa à? Hay là có người đến kiểm tra?

Lượn vòng ngoài thêm ba mươi phút nữa, mới tìm thấy một sạp bán đồ ăn sáng trong một con hẻm nhỏ. Xe không vào được, đành phải đỗ bên đường, chuẩn bị thử vận may, vận may không tốt thì bị phạt, vận may tốt thì chẳng sao cả.

Ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh sạp, tức thì có cảm giác như hồi còn đi làm: "Ông chủ! Cho bát cháo loãng, thêm hai cái quẩy". Nói xong, anh cầm quả trứng vịt muối trong cái rổ trên bàn lên gõ.

Động tác của ông chủ rất nhanh nhẹn, Cư An vừa gõ trứng ra một cái lỗ thì cháo đã bưng lên. Anh đổ trứng vào bát cháo, húp một vòng quanh mép bát, cháo đậu đỏ nấu gạo ngon thật! Vừa ăn vừa trò chuyện với cặp vợ chồng ngoài năm mươi tuổi bán hàng: "Tìm một vòng lớn, chỉ thấy mỗi nhà hai bác bán đồ ăn sáng. Lại là ai đến thị sát hay là kiểm tra thành phố vệ sinh gì à?"

"Mấy hôm nay bên ngoài không cho bày hàng, không biết lại là ai đến thị sát nữa", bà bác bán hàng nói với Cư An, rồi tay cầm giẻ lau, nhanh nhẹn lau cái bàn bên cạnh.

"Thế thì chán nhỉ, chắc phải nghỉ bán mấy ngày?"

"Chứ sao nữa, chúng tôi cũng hết cách, chỉ biết bán trong con hẻm này thôi. Khách quen đều biết chỗ này, nhưng buôn bán không thể so với bên ngoài được. Nếu bán ở ven đường, giờ này mấy thứ này bán hết lâu rồi".

Cư An gật đầu, nghe ông cụ đứng bên cạnh nói: "Riêng cái xe này đã mất hơn một nghìn rồi, phố phường quy định đồng loạt, không mua xe này thì không cho bán ven đường. Mua xe rồi thì ba ngày một trận kiểm tra, mỗi tháng cứ thế này vài lần, một tháng mà được yên ổn bán hàng hai mươi ngày là mãn nguyện lắm rồi".

Cư An nghe xong cười lắc đầu. Ăn xong bữa sáng, xé tờ khăn giấy lau miệng, vừa đứng dậy định trả tiền thì thấy một người khoảng ba mươi tuổi mặc đồng phục quản lý đô thị đi tới: "Mau thu dọn đi, đừng bày nữa! Người kiểm tra sắp tới nơi rồi". Nói xong chỉ chỉ xuống đất: "Đến lúc đó dọn dẹp sạch sẽ vào, bày bừa bãi thế này". Nói xong anh ta bỏ đi.

"Thế này là văn minh chấp pháp rồi đấy, có tiến bộ!" Cư An cười nói.

Ông cụ nghe Cư An nói cũng bảo: "Năm nay khá hơn nhiều rồi, không như hồi trước cứ như thổ phỉ, bắt được sạp là lật. Giờ là thông báo cho anh, không đi thì tịch thu đồ của anh, rồi giam mười mấy ngày mới cho anh nộp phạt".

Cư An trả tiền ăn sáng, ra khỏi đầu hẻm thì thấy một cảnh sát giao thông đứng bên cạnh xe mình, vội vàng bước tới, vẫy tay nói: "Này! Đồng chí! Đừng ghi vé phạt, tôi đi ngay đây".

"Tôi đợi cậu cả nửa ngày rồi, đỗ xe bên đường thế này là sao?" Cảnh sát giao thông nhìn Cư An một cái.

Cư An cười nói: "Khắp phố không tìm thấy hàng ăn sáng, khó khăn lắm mới tìm được một chỗ đi ăn, tôi đi ngay đây!"

"Cậu lái chiếc xe hơn triệu tệ mà đi khắp thế giới tìm hàng ăn sáng ven đường, khá lắm đấy. Đừng vội đi! Đưa bằng lái cho tôi". Cảnh sát nhìn chiếc xe của Cư An rồi cười bảo.

Cư An đưa tay sờ lên người, lấy bằng lái đưa cho cảnh sát. Tất nhiên không phải bằng lái Mỹ, mà là bằng lái Trung Quốc do Vương Phàm giúp đổi, lúc nào anh cũng mang theo bên mình.

Cảnh sát nhìn bằng lái, trong đó có mục ghi là Mỹ, liếc qua rồi trả lại cho Cư An: "Sau này lái xe chú ý một chút! Đừng đỗ lung tung bên đường".

"Đồng chí cảnh sát, không phải khu này không tìm thấy bãi đỗ xe sao! Lần sau nhất định chú ý!" Cư An gật đầu với cảnh sát, mở cửa xe rồi chui vào trong.

Ăn sáng xong, anh lái xe về phía nhà kho. Thấy xe Cư An đến, ông lão trông cổng chạy lon ton ra giúp mở cổng lớn. Cư An nói với ông lão: "Chào cụ buổi sáng!"

"Chào! Chào! Hôm nay đến sớm thế?" Ông lão hỏi Cư An.

"Qua xem thử, sắp xếp đồ đạc, đến mai có xe đến chở đi", Cư An cười vẫy tay với ông lão rồi lái xe vào trong.

Đến nhà kho, anh chốt cửa lại, lấy rong trong không gian ra đặt đầy mười mấy cái thùng. Nước cũng lấy trực tiếp từ hồ trong không gian. Xong xuôi mọi việc, Cư An hái một quả bí đao vàng từ giàn cây, gọt vỏ rồi cho vào thùng nhỏ. Chỉ trong chớp mắt đã được gần nửa thùng nước, múc một gáo đổ vào cái bình nhựa nhỏ, đến lúc đó đổ vào bể nước trang trại.

Xong việc, Cư An mới cầm chiếc khăn mặt đặt trên cái bàn cũ lau tay. Lật tờ danh sách xem, trên đó viết rất đơn giản, chỉ là bao nhiêu thùng cá giống các loại, thậm chí không có con số cụ thể. Nhìn qua là biết cực kỳ thiếu chuyên nghiệp, chắc chắn là thiếu cân thiếu số. Thế nhưng Cư An mua trên mạng chính là muốn hiệu quả này. Cửa hàng uy tín thì anh còn chẳng cần ấy chứ.

Kiểu đến không dấu vết, đi không hình bóng này đúng ý anh. Viết xong con số, người ta đếm không đúng thì anh lại tốn nước bọt giải thích, giờ thì khỏi cần gì cả. Cá giống cứ nói là giống ngoại nhập như quảng cáo, thấy con nào cũng to khỏe! Thế là nuôi thôi. Tất nhiên, cái hóa đơn lộn xộn này đến hóa đơn đỏ còn không có, chắc chắn không thể đưa vào sổ sách công ty được. Kế toán mà càm ràm, Cư An có thể nhân tiện vung tay một cái: Không vào sổ thì thôi, dù sao cũng mua về rồi, cứ nuôi thế đi, anh đây không thiếu tiền!

Vừa huýt sáo vừa khóa cửa, ngước nhìn cánh cửa sắt rỉ sét khắp nơi, anh bỗng thấy cũng thuận mắt hơn nhiều.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:416
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »