Nhân viên cửa hàng là một cô gái nhỏ, nhìn thấy cảnh này liền nịnh nọt An Cư: "Anh thật sự rất có lòng nhân ái, động vật có cảm giác rất nhạy bén, chúng có thể cảm nhận được người nào tốt hay xấu, anh là một người tốt".
Mình là người tốt! Chà, đã lâu lắm rồi mới nghe được cách gọi thân thiết như vậy khi chia tay, An Cư nói với cô gái nhỏ: "Vậy chúng ta làm thủ tục nhanh lên đi, tôi còn phải vội về khách sạn nữa".
Cô gái nhỏ nghe vậy gật đầu, bế con khỉ từ trên vai An Cư xuống đặt vào chiếc lồng xách tay, sau đó làm động tác mời An Cư. An Cư nhấc chân đi theo cô gái nhỏ hướng về phía quầy thu ngân ở phía trước cửa hàng thú cưng.
Đến quầy, nhìn cô gái nhỏ bận rộn, An Cư tự tìm một chiếc ghế ngồi xuống, chán nản nhìn xung quanh. Đang lúc thấy nhàm chán, liền nghe thấy cô gái nhỏ nói: "Xin lỗi, bây giờ đã hết giờ làm việc nên chỉ còn một mình tôi, mời anh uống cà phê". Nói xong, cô đưa một cốc cà phê giấy đến trước mặt An Cư.
An Cư nói cảm ơn, nhận lấy cốc cà phê nhấp một ngụm, tiếp tục nhìn quanh, còn cô gái nhỏ thì quay lại quầy tiếp tục công việc của mình.
Vài phút sau, mọi việc đã xong xuôi. An Cư lấy thẻ ra quẹt, toàn bộ giao dịch hoàn tất. An Cư xách lồng lên, cô nhân viên tiễn anh ra tận cửa, giúp anh vẫy một chiếc xe taxi rồi mới quay lại cửa hàng.
Lên xe, An Cư ngẩng đầu nói với tài xế: "Khách sạn thương vụ ở Central Park". Mỗi khi đến New York, An Cư đều ở khách sạn này, đã quen với môi trường nên anh cũng không định đổi, cứ vậy là được rồi, việc gì phải lãng phí thời gian đi tìm khách sạn khác.
Đợi tài xế quay đầu lại, An Cư mới nhìn thấy đó là một khuôn mặt người châu Á. Người tài xế cũng nhìn thấy An Cư, khởi động xe rồi hỏi: "Từ Trung Quốc tới à?". Giọng nói tiếng Trung chuẩn xác, hơi mang theo âm hưởng của vùng Đông Bắc.
An Cư cười nói: "Vâng, mới qua đây được mấy năm, mà chú cũng nhìn ra được ạ?".
Người tài xế vừa lái xe vừa trò chuyện với An Cư: "Làm nghề này chúng tôi chỉ cần nhìn thoáng qua là biết ngay. Nghe nói trong nước phát triển tốt lắm, tôi đã gần mười năm rồi chưa về, thoáng cái đã hai mươi năm rồi".
An Cư đặt lồng lên ghế bên cạnh, vừa trêu chọc con khỉ vừa đáp lời tài xế: "Cũng tạm ạ, đúng là rất tốt! Chỉ có điều giá nhà đất khiến người ta hơi khó chấp nhận".
"Lái taxi thì tiếp xúc với nhiều người lắm. Một số người từ trong nước đến New York đều đi xe của tôi, tôi cũng được hưởng chút ánh sáng từ sự phát triển thần tốc trong nước đấy", người tài xế cười nói.
An Cư mỉm cười: "Vậy là cuộc sống cũng khá giả rồi ạ".
Người tài xế lắc đầu: "Không được đâu, sao so được với các anh. Gia đình tôi bảy người lớn nhỏ chen chúc trong căn nhà hơn ba mươi mét vuông. Tôi có chút hối hận khi đến Mỹ rồi, nếu ở quê mà kiếm được một chân trong chính quyền thì tốt hơn bây giờ nhiều".
An Cư nghe vậy liền an ủi: "Chuyện này ai mà nói trước được ạ, bây giờ chú không biết đấy thôi, thi công chức còn khó hơn cả thi đại học. Vị trí trong chính quyền đâu có dễ kiếm". An Cư khá thấu hiểu sự than phiền của người tài xế này. Cả gia đình đến Mỹ nếu là người nhập cư bất hợp pháp thì phải làm những công việc chui lủi trong lo sợ, suốt ngày nơm nớp lo bị Cục Di trú gây khó dễ. Sau khi vất vả lắm mới có được thẻ xanh thì lại nhận ra Mỹ không phải là nơi dễ sống như vậy.
Người tài xế nghe xong phụ họa: "Cũng đúng, trong nước không có quan hệ thì muốn vào cơ quan nhà nước không dễ dàng gì. Thời chúng tôi đi lính còn phải biếu quà cáp nữa là. Nhưng tôi cũng quen với cuộc sống này rồi, giờ cũng chẳng có gì để nói. Đời này nuôi được năm đứa con ăn học thành tài là tôi coi như hoàn thành nhiệm vụ rồi". Nói xong, ông lấy từ phía trước xe ra một khung ảnh đưa cho An Cư. An Cư nhận lấy nhìn, đó là ảnh chụp cả gia đình, có lẽ là ảnh tốt nghiệp của đứa con lớn, chàng thanh niên đứng giữa đội mũ tiến sĩ cười rất rạng rỡ.
"Vậy thì thật sự chúc mừng chú, con cái đã lớn thế này, sắp được hưởng phúc rồi", An Cư trả lại ảnh, tiện thể khen ngợi người tài xế.
Người tài xế vui vẻ nhận lại khung ảnh, đặt lên trước xe, khiêm tốn nói: "Mới được một đứa thôi, phía sau còn bốn đứa nữa. Hơn nữa ở Mỹ này, chú sống vài năm chắc cũng biết rồi đấy, trông chờ con cái phụng dưỡng tuổi già thì thôi bỏ đi. Các con đều rất cố gắng, đứa lớn học MIT, đứa thứ hai và thứ ba đang học ở Brown University, đều có học bổng cả, hai đứa sau cũng chỉ trong một hai năm tới. Đợi các con học xong đại học, tôi định mua một căn nhà ở ngoại ô, cùng vợ trồng hoa nuôi gà gì đó, sẽ không vất vả thế này nữa". Nhắc đến các con, người tài xế lộ rõ vẻ tự hào.
Sau đó ông hỏi tiếp: "Này anh bạn, cậu làm kinh doanh hay làm về công nghệ ở Mỹ vậy? Nhìn phong thái này chắc là khá lắm, trong nhà còn nuôi cả thú cưng nữa".
"Tôi mở một trang trại ở Montana, nuôi bò kiếm chút tiền lẻ thôi", An Cư đáp.
Người tài xế gật đầu: "Thế là tốt rồi, coi như đã trụ vững ở Mỹ". Nghe An Cư làm trang trại, ông biết ít nhất An Cư cũng thuộc tầng lớp trung lưu khá giả, liền hỏi tiếp: "Có con chưa?".
"Hiện tại có hai đứa quỷ nhỏ, sắp tới là đứa thứ ba rồi", An Cư nói với tài xế.
Người tài xế nhìn đèn đỏ rồi từ từ dừng xe, quay đầu cười với An Cư: "Có con thật tốt! Tuy hơi ồn ào một chút nhưng lúc già rồi cũng có người quan tâm. Người da đen còn làm được tổng thống, người Hoa chúng ta cũng phải phấn đấu sớm có một vị tổng thống chứ".
An Cư nghe vậy cười không nói gì. Đèn xanh bật lên, người tài xế tiếp tục lái xe. Cứ như vậy trò chuyện suốt dọc đường, chẳng mấy chốc đã đến khách sạn. An Cư rút từ ví ra một tờ tiền xanh đưa cho tài xế: "Không cần thối đâu".
"Vậy tôi ngại quá, cảm ơn anh bạn nhé", bằng một câu khách sáo kiểu Trung Quốc, người tài xế nhận lấy tờ tiền, khởi động xe rồi thò đầu ra, đưa cho An Cư một tấm danh thiếp: "Nếu sau này có việc gì cần thì gọi cho tôi, đây là danh thiếp của tôi".
An Cư nhận lấy danh thiếp, cười vẫy tay với người tài xế: "Tôi biết rồi". Sau đó xách lồng và túi xách bước vào khách sạn.
Về đến phòng, việc đầu tiên An Cư làm là thả con khỉ ra khỏi lồng, đưa vào trong không gian riêng của mình. Vừa nhìn thấy nhiều trái cây như vậy, con khỉ liền lao tới, ôm lấy một quả gặm ngấu nghiến. An Cư đặt cái lồng vào trong sân rào, mặc kệ con khỉ quậy phá, còn mình thì ra khỏi không gian để đi tắm.
Tắm rửa xong, vừa nằm xuống giường xem tivi được một lúc thì điện thoại đầu giường reo lên. An Cư cầm lên xem, là cuộc gọi của Leonard. Sau khi kết nối, anh nói: "Đây là An, Leonard có chuyện gì vậy?".
"Không có gì lớn, tôi đang ở trang trại Hans tại Kingman. Chỉ là có chuyện muốn thông báo với anh, hôm qua có một chàng cao bồi suýt bị rắn đuôi chuông cắn. May mà chúng ta đề phòng từ trước nên giờ không sao rồi, chỉ là muốn bàn với anh về việc mua một ít thuốc đuổi rắn", Leonard nói với An Cư.
Rắn đuôi chuông? Trang trại mới mua của mình lại có thứ này sao? Anh sững sờ một chút rồi hỏi: "Người không sao chứ?".
"Không sao! Chàng cao bồi này mới làm việc lần đầu, không chú ý có rắn đuôi chuông, hơn nữa vì trời nóng nên không mang ủng cao cổ, mới suýt xảy ra chuyện. Người thì không sao, chỉ là bị cắn chết mấy con cừu", Leonard giải thích.
"Tôi biết rồi, vài hôm nữa tôi sẽ tới trang trại Hans xem sao", An Cư nói. Nhân viên gặp nguy hiểm, mình là ông chủ thì dù thế nào cũng phải đến thăm hỏi.
Trò chuyện thêm vài câu với Leonard, gật đầu đồng ý với ông lão về việc mua thuốc đuổi rắn, anh mới cúp máy.
Xoa xoa trán, nằm dài trên chiếc giường mềm mại, trong lòng thầm nghĩ: Hừ! Sao dạo này cứ có mấy thứ không biết điều tìm đến gây rắc rối cho mình thế nhỉ? Khu bảo tồn thì có kẻ trộm giết báo và linh dương của mình, giờ lại có lũ rắn đuôi chuông không biết điều quấy phá trang trại, còn cắn chết mấy con cừu nhỏ của mình nữa. Thật tưởng mình là bù nhìn chắc? Giết người thì có rủi ro, chứ mình không tin giết rắn thì có rủi ro gì.
Anh lập tức bật dậy khỏi giường, mở laptop trên bàn, truy cập trực tiếp vào Google. Chẳng làm gì cả! Anh gõ một dòng chữ: "Thiên địch của rắn đuôi chuông", rồi bá đạo nhấn Enter.
Đợi kết quả hiện ra, đúng là không ít, nào là cầy mangut, lửng, đại bàng, chim ưng... một đống. Đã có đại bàng thì An Cư không phải lo nữa, trong nhà chẳng phải có Đại Kim và Tiểu Kim sao? Hai đứa con của đôi đại bàng vàng này chắc cũng lớn gần bằng rồi, dù sao cũng có thể góp chút sức cho trang trại. Nghĩ đến đây, An Cư hơi đắc ý, nhìn xem, mình có tầm nhìn xa trông rộng thế nào chứ.
Sau đó lại nghĩ, không đúng, lông của con Đại Kim và Tiểu Kim còn chưa mọc đủ, đợi đến lúc dùng được thì chắc phải vài tháng nữa. Không được, phải xem tiếp xem còn loại nào dễ nuôi và có hiệu quả nhanh không.
Dễ nuôi thì lập tức loại bỏ mấy con như cầy mangut, toàn lũ đào hang, đừng để chúng nó đào lỗ khắp nơi trên đất của mình, đuổi được họa này lại rước họa khác vào. Cuối cùng chọn tới chọn lui, anh thực sự để mắt tới một loài: Rắn vua (Kingsnake). Loại này không độc, tính tình ôn hòa, hơn nữa còn ăn thịt rắn, lại là thú cưng có thể nuôi trong nhà. Quan trọng là các cửa hàng thú cưng còn lai tạo ra đủ loại màu sắc rực rỡ, thả vào trang trại cũng dễ nhận biết, mắt mấy tay cao bồi có kém đến đâu thì cũng phải thấy được thứ bò trườn sặc sỡ trên đất chứ?
Mặc dù An Cư không thích rắn lắm, nhưng nghĩ đến việc chúng có thể ăn thịt rắn đuôi chuông, anh càng nhìn càng thấy yêu thích. Anh chỉ muốn lập tức đến cửa hàng thú cưng mua vài con thật đẹp thả vào không gian nuôi dưỡng, vài hôm nữa sẽ mang đến trang trại Hans để đả kích sự ngạo mạn của lũ rắn đuôi chuông khốn kiếp kia.
Còn việc nuôi dưỡng trong không gian thì đơn giản thôi, chẳng phải lũ rắn vua này còn ăn ếch sao? Đến lúc đó nuôi ít ếch trong ao là được. Ếch ăn gì? Chẳng phải không gian còn có ong mật sao? Coi như là lời nhắc nhở cho lũ ong đó vậy.
Nghĩ đến đây, An Cư vỗ đùi một cái: "Ui da!". Mình đắc ý quá quên mất chưa mặc quần, anh xoa xoa cái đùi bị mình vỗ đỏ ửng, tự khen ngợi bản thân: "Mình đúng là thiên tài, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã nghĩ ra cách hay thế này. Tốt nhất là kiếm tám chín con thả vào không gian vài ngày, đợi khi đi trang trại Hans thì thả ra luôn".
Sau đó anh sờ sờ cằm: "Ừm, kiếm vài con thả trước mặt Leonard, rồi lén thả thêm vài con nữa. Như vậy mọi người sẽ quen với việc có rắn vua trong trang trại, dù sao thì mấy con rắn này cũng ôn hòa mà".