Lũ trẻ đều đã tựu trường, trong nhà trở nên yên tĩnh hẳn. Trước cửa không còn tiếng cười đùa của đám nhóc tì, trên tấm bạt lò xo cũng vắng bóng những dáng hình nhỏ bé nhảy nhót, chỉ thỉnh thoảng có Tiểu Trì và Tiểu Hổ mời Cư An, Vương Phàm hoặc Cora lên đó nhún nhảy vài cái. Còn Ni Ni thì đã khôi phục trạng thái đi học như trước, mỗi sáng đều có Teddy đưa đến trường, buổi tối Teddy cũng sẽ xuất hiện đúng giờ ở trạm xe buýt để đón cô bé trở về.
Cư An tranh thủ thời gian đi vào không gian để quan sát sự phát triển của đám ếch. Được đám ếch gợi ý, nhân tiện lần đi mua thực phẩm, Cư An lại bắt một ít cua nước ngọt thả vào không gian nuôi, chờ không gian làm cho lũ cua lớn lên, tốt nhất là có thể tiến hóa thành một giống mới. Khi còn ở trong nước, Cư An từng nghe danh tiếng của cua lông hồ Dương Trừng, đáng tiếc lúc đó túi tiền eo hẹp, đồng lương ít ỏi không có cơ hội nếm thử loại cua đắt đỏ này, đừng nói là cua hồ Dương Trừng, ngay cả những con cua hơi lớn một chút Cư An cũng chưa từng tự mình mua bao giờ.
Đã có cua rồi thì lại bắt thêm ít ốc đồng, một mặt là làm thức ăn cho cua, mặt khác cũng coi như để có món ốc lớn mà ăn. Dù sao thì những món mình thích ăn bây giờ đều được nuôi một ít trong ao, đợi đến khi trở về nước, đem tất cả những thứ này thả vào đó, còn về việc sắp xếp thế nào thì trong đầu Cư An cũng đã có phương án đại khái.
Mỗi ngày Cư An lại cưỡi ngựa dạo một vòng trên không trung của trang trại, thỉnh thoảng lại ngó nghiêng đàn sói. Bên bờ suối, thi thoảng vẫn thấy vợ của Teddy, còn ba cô vợ của Hans và Tiến Bảo thì phải xem vận may, có thấy cũng chỉ là thoáng qua, ba cô vợ nhỏ rất nhát người. Thường thì "thấy đầu không thấy đuôi", thỉnh thoảng gặp được một lần là khi một trong số đó ra ngoài kiếm ăn, đôi khi sẽ lấy chút thức ăn thừa từ chỗ vợ Teddy. Về điểm này thì bọn chúng không thông minh bằng vợ Teddy, chỉ cần đàn sói tới, gầm lên một tiếng là vợ Teddy lập tức lắc cái mông to chạy ra khỏi rừng, đó chính là tín hiệu "đến giờ cơm" rồi, phối hợp cùng đàn sói đi săn thì không gì là không thắng, cứ cách hai ba ngày là bụng lại no căng. Những con gấu khác không săn được mồi thì phải ăn trái cây, nhưng với vợ Teddy thì không có chuyện đó, cứ hai ba ngày là bụng lại tròn vo, thời gian còn lại là nằm ngủ hoặc tìm ít trái cây đổi vị.
Ngày tháng cứ thế lặp đi lặp lại, cách một thời gian Cư An lại ngắm nhìn tài khoản trang trại của mình, những con số khiến Cư An hài lòng cứ nhảy múa không ngừng. Đường ống dẫn nước của trang trại Teddy cũng đã lắp đặt được gần một phần ba, những đoạn ống hoàn thiện đã bắt đầu cấp nước, khu vực được bao phủ đã bắt đầu trồng cỏ linh lăng. Ký túc xá cho các chàng cao bồi cũng đã xây gần xong, những cao bồi già ở lại đều đã chọn được phòng và dọn vào ở. Bây giờ nhiệm vụ của họ là giúp lắp đặt đường ống, đến năm sau một lượng lớn bò trắng sẽ được chuyển từ trang trại Khê Thủy Hà tới trang trại Teddy, theo tính toán của Thomas thì nhiều nhất là ba năm, trang trại Teddy có thể đạt công suất hoạt động tối đa.
Còn về trang trại Võ Tòng thì không cần phải nói, bò trắng và chó chăn bò đều đã được phân bổ qua đó. Cỏ linh lăng được Cư An "tăng cường" tươi tốt đến mức khiến người ta phải trầm trồ, chỉ cần mùa đông phía Khê Thủy Hà chuẩn bị đủ cỏ khô để giúp đàn bò vượt qua mùa đông thì đàn bò sẽ không bị sụt cân. Dự kiến cuối năm sau sẽ có lô bò đầu tiên được đưa ra thị trường.
Trang trại duy nhất hai năm nay không thấy lợi nhuận là trang trại Hans. Hiện tại lão già Leonard đã mở rộng diện tích dương xỉ rễ thô ra đến vài mẫu gần hồ, so với diện tích hơn trăm nghìn mẫu thì chẳng thấm vào đâu, sang năm lão già vẫn phải tiếp tục nỗ lực vì túi tiền của Cư An.
Tóm lại mọi thứ đều thuận lợi, Cư An chẳng có gì phải phiền lòng. Thomas và Lawrence, hai lão già với tư cách là quản lý tổng công ty, thỉnh thoảng lại đi thị sát tiến độ ở các trang trại, họ nhập vai rất nhanh, mỗi lần đi đều cùng kế toán trang trại, đến nơi là kiểm tra tiến độ và cùng kế toán đối chiếu sổ sách. Hai chàng cao bồi già cần mẫn mỗi ngày đều bận rộn vui vẻ, còn Cư An - ông chủ này thì mỗi ngày đều nhàn rỗi vui vẻ.
Những ngày tháng cứ thế trôi qua cho đến cuối tháng chín. Cư An và Vương Phàm định cùng nhau đi tham dự buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới của nhà máy rượu. Cora đang mang bầu bụng vượt mặt thật sự không tiện nên không đi theo, còn Vương Phàm thì dẫn theo Cora, Miles dẫn theo cô người mẫu nhỏ của mình, còn bạn gái của Mike thì Cư An vẫn chưa gặp. Dù sao trong bốn nhà đầu tư thì chỉ có một mình Cư An là "độc mã" chuẩn bị tiến tới buổi họp báo.
Cư An đứng trước gương, đang chỉnh đốn bộ lễ phục của mình. Có vợ mua lễ phục thì Cư An chẳng cần phải lo lắng gì, chỉ việc mặc thử là được. Dana ở bên cạnh giúp kéo lại tay áo, sau đó chỉnh lại chiếc nơ trên cổ Cư An, rồi lùi lại vài bước nhìn ngắm: "Ừm, rất tuyệt, em phát hiện lúc anh mặc lễ phục trông thật sự rất bảnh bao".
Cư An nhìn vợ mình: "Đây là người nhà khen người nhà thôi, dù anh có mặc quần đùi thì mẹ cũng sẽ cho rằng anh đẹp trai hơn cả Brad Pitt". Nói xong anh bước tới hôn lên má Dana, rồi quay người trước gương. Phải nói là mặc bộ này vào đúng là tăng thêm không ít điểm, vóc dáng Cư An vốn dĩ cường tráng, bộ lễ phục được mặc lên người trông rất vừa vặn, nhìn sơ qua cũng có vài phần phong thái của Lưu Đức Hoa, ngoại trừ cái mũi.
Cư An đang soi gương tự đắc thì giọng Vương Phàm vang lên từ ngoài cửa: "An tử! Vào được không!". Theo sau là tiếng gõ cửa.
"Có chuyện gì mà đuổi tận vào tận phòng ngủ thế?" Cư An nói vọng ra ngoài. Dana mỉm cười đi tới mở cửa, để Vương Phàm vào rồi tự mình đi ra ngoài, để lại hai người nói chuyện.
Vương Phàm bước vào, ngước nhìn bộ lễ phục của Cư An một cái: "Đồ đẹp đấy!". Sau đó cậu ta ngồi phịch xuống mép giường: "Trong nước xảy ra chút chuyện rồi? Tổng đại lý nghỉ chơi rồi".
"Nghỉ chơi là sao?" Cư An ngẩn người hỏi, câu nói không đầu không đuôi này khiến anh chẳng hiểu cậu ta đang nói cái gì.
Vương Phàm ngập ngừng một lát: "Tổng đại lý của chúng ta ở trong nước, dính líu quá sâu vào chính trị, đặt cược sai chỗ nên hôm qua bị tóm vào trong rồi, dự là muốn ra cũng không dễ đâu, tôi nghe ngóng được là ít nhất phải ở trong đó chừng này". Nói xong cậu ta giơ hai bàn tay ra hiệu với Cư An.
Cư An nghe xong sững sờ hỏi: "Vậy nghĩa là anh ta không thể tham gia buổi họp báo của chúng ta nữa sao?".
"Còn tham gia cái quái gì nữa, vợ anh ta đang chạy đôn chạy đáo nhờ người tìm quan hệ để đưa anh ta ra đấy" Vương Phàm nói với Cư An.
Cư An liếc nhìn Vương Phàm: "Lại là bạn của cậu à?".
"Không hẳn là bạn, chỉ là qua lại làm ăn thôi" Vương Phàm chống tay lên mép giường nói.
"Vậy đổi người khác không phải là xong sao? Có gì mà phải nói nữa" Cư An nói với Vương Phàm, rồi quay lại soi gương, đút tay vào túi quần, cởi khuy áo vest, phanh ngực lộ ra chiếc áo sơ mi trắng tinh, vặn vẹo người làm dáng.
Vương Phàm nhìn bộ dạng của Cư An thì xua tay: "Được rồi! Được rồi! Đủ đẹp rồi, sau này hết tiền thì cứ giữ phong độ này mà đi làm trai bao đi! Rất hợp khẩu vị của các quý bà trung niên đấy. Sản phẩm mới sắp ra mắt rồi, thời gian gấp lắm, tôi đang đau đầu không biết tìm đại lý mới ở đâu, cậu thì hay rồi, cứ đứng soi gương làm cái quái gì không biết".
"Cậu chẳng phải có lắm bạn bè xấu sao, sao không tìm được ai thay thế?" Cư An nghiêng đầu hỏi Vương Phàm.
Vương Phàm thở dài: "Người quen thì không đáng tin cậy lắm, để họ uống rượu vang làm màu thì có vài người, chứ người phân biệt được ngon dở thì không có".
"Đại lý mới?" Cư An suy nghĩ một chút, trong đầu lập tức hiện lên một hình ảnh nho nhã. Lần trước Cư An gặp Hạ Tước ở biệt thự, cả gia đình anh ta đều để lại ấn tượng tốt cho Cư An. Nghĩ đến đây, Cư An nói với Vương Phàm: "Tôi có một ứng viên, không biết người ta có muốn hay không". Nói xong anh đi tới đầu giường, kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra, bên trong là một đống danh thiếp. Cư An cũng chẳng có ví đựng danh thiếp gì cả, mỗi lần nhận danh thiếp, lúc thay quần áo hoặc Dana giặt đồ, danh thiếp lấy từ trong túi ra đều được bỏ vào ngăn kéo phía Cư An, tất nhiên bên trong ngoài danh thiếp còn có một khẩu súng đã khóa.
Thật sự là quá bừa bộn, anh rút ngăn kéo ra rồi đổ ụp lên giường, nói với Vương Phàm: "Người này tên là Hạ Tước, anh ta đang muốn làm đại lý cho một thương hiệu rượu vang, cứ hỏi xem anh ta có hứng thú không".
Vương Phàm giúp Cư An tìm danh thiếp trên giường, hai người tìm khoảng một hai phút thì danh thiếp của Hạ Tước được lật ra. Cư An cầm danh thiếp lên nói với Vương Phàm: "Một người rất nho nhã, tôi gọi điện hỏi thử xem".
Nói xong Cư An bấm số, chờ một lát thì thông, trong điện thoại vang lên: "Tôi là Hạ Tước, ai đấy ạ?".
"Tôi là Cư An đây" Cư An cười nói.
Hạ Tước cười vui vẻ: "Tôi nhận được thư mời của nhà máy rượu các anh rồi, vài ngày nữa sẽ tới tham dự buổi họp báo của các anh".
Cư An cười ha ha, lúc đi nghỉ mát Cư An đã báo Miles thêm tên Hạ Tước vào rồi, cuộc sống thảnh thơi dễ làm người ta quên việc, lúc đó anh nghĩ cứ thêm vào trước vẫn tốt hơn, liền nói tiếp: "Anh đã tìm được loại rượu vang nào để làm đại lý chưa?".
"Vẫn chưa, bây giờ rượu vang Mỹ tràn vào trong nước nhiều quá, loại không có danh tiếng thì khó bán, loại có danh tiếng thì nhiều người tranh giành, lại chẳng đến lượt tôi, nên vẫn đang treo đấy" Hạ Tước cười nói.
"Anh có hứng thú với rượu vang của chúng tôi không?" Cư An cười hỏi.
"Rượu vang của các anh? Chẳng phải các anh đang bán rất tốt sao, quảng cáo cũng rất hiệu quả, sao lại nghĩ đến chuyện đổi đại lý? Tôi thì hứng thú đấy, kênh phân phối các thứ đều ổn, tiếp quản được ngay thì ai mà chẳng ham" đầu dây bên kia vang lên tiếng cười lớn.
"Vậy thế này đi, đến lúc đó tôi giới thiệu vài đối tác cho anh làm quen, nói chuyện với họ, họ gật đầu là bên tôi không có vấn đề gì, anh thấy thế nào?".
Hạ Tước trả lời: "Được thôi, tôi phải chuẩn bị thật kỹ mới được, thời gian gấp quá".
"Vậy cứ thế đi, đến lúc đó chúng ta nói tiếp, không làm phiền anh nữa, nửa đêm rồi" Cư An cười nói.
"Không phiền không phiền, tôi vẫn chưa nghỉ ngơi mà, vậy hẹn gặp lại".
Cư An cúp điện thoại rồi nói với Vương Phàm: "Đến lúc đó các cậu gặp mặt đi, xem người ta thế nào".
Vương Phàm nghe xong gật đầu, chuyện trong nước thật ra Vương Phàm gật đầu là được, nhưng đổi đại lý trong nước dù sao cũng cần các nhà đầu tư cùng bàn bạc.