Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 408
Vương tử thật không thiếu tiền

❊ ❊ ❊

Nghe xong lời của Ju An, Wang Fan sờ sờ trán: "Không phải tôi đánh không lại cô ta, mà là tôi không thèm chấp với cô ta thôi! Nếu thực sự đánh nhau, một mình tôi chấp hai cô ta còn được". Nói xong, cậu ta còn gồng tay lên, phô ra khối cơ bắp gần như không tồn tại trước mặt Ju An.

"Cora, sao cô lại tới đây?" Ju An quay sang phía sau chào một tiếng.

"Honey!" Wang Fan lập tức đổi sang gương mặt tươi cười quay đầu lại, nhưng nhìn ra phía sau thì chẳng thấy bóng dáng ai cả: "Mẹ kiếp! Đừng có hù người như thế, ảnh hưởng tâm trạng quá".

"Ha ha!" Ju An cười nói: "Cậu vừa nói thế làm tôi nhớ lại cảnh Cora còng tay ngược cậu đưa vào đồn, túm cậu cứ như túm một con gà con vậy".

Wang Fan lập tức xua tay: "Chuyện này đừng nhắc lại nữa. Đúng rồi, hai ngày tới cậu có việc gì khác không? Nếu không thì đi cùng tôi một chuyến".

Ju An nhíu mày hỏi: "Việc gì thế? Hai ngày nay tôi định đến trang trại Hans, bắt ít rắn vua về ăn lũ rắn chuông trong trang trại. Việc của cậu có gấp không? Rốt cuộc là chuyện gì?".

Wang Fan giải thích: "Chẳng phải chúng ta có đầu tư một trang trại ở trong nước sao? Hiện tại có vài người đang quan tâm, mối quan hệ của chúng ta không giấu được những người tinh mắt. Nhân tiện họ sang Mỹ khảo sát nên muốn gặp cậu, xem thử có khả năng mở rộng quy mô hay không. Đến lúc đó chúng ta tới California gặp đoàn khảo sát một chút".

Ju An nghe xong liền đáp: "Không rảnh! Có rảnh tôi cũng không hơi đâu mà chạy tới California để gặp người này người nọ. Muốn gặp tôi thì tự họ tới Montana đi". Đúng là bệnh hoạn, muốn gặp tôi mà bắt tôi phải tới California để cho họ gặp sao? Mở rộng quy mô là điều không thể, cậu có "hạt châu" thì muốn nhân rộng thế nào cũng được, chứ không có hạt châu mà nuôi kiểu đó thì lỗ vốn chết. Cho dù có nuôi được, có kiếm được tiền thì mọi người cũng nên chú trọng đến quyền sở hữu trí tuệ chứ? Mở miệng ra là đòi mở rộng, mở rộng cái gì? Chẳng lẽ kỹ thuật này không phải là của anh em tôi sao? Tôi đã phải vắt óc suy nghĩ mấy đêm liền mới ra được đấy.

Wang Fan nghe vậy liền nói: "Trong nước chúng ta cũng đang bỏ tiền vào đó, đừng có giở tính trẻ con ra được không? Quan tâm đến chuyện này sẽ giúp chúng ta đỡ được không ít phiền phức đấy".

Ju An không ăn bài này: "Tôi làm ăn đàng hoàng ở trong nước, đóng thuế đầy đủ, ai dám gây khó dễ thì tôi thuê một đoàn luật sư về nước từ từ mà nói lý với họ". Cứ để luật sư tha hồ mà chơi với họ, chẳng lẽ để "Nien" năm nào cũng chỉ nhận tiền mà không có việc gì làm sao? Ju An nói tiếp: "Cậu cũng đừng có chiều hư mấy tên quan liêu đó".

Sau đó nghĩ lại thấy không đúng, tổng giám đốc công ty nuôi trồng trong nước là tên Mike, hơn nữa khoản đầu tư của Ju An cũng không dùng tên cá nhân mà dùng danh nghĩa công ty Xixihe. Ju An nghi hoặc nhìn Wang Fan: "Tin tức của họ nhạy thật đấy, làm sao biết tôi là cổ đông lớn?".

"Lần này là đoàn do bố tôi dẫn đầu" Wang Fan lườm Ju An một cái: "Ban đầu định đến tham quan trang trại của cậu, nghe nói ở đó có giống bò tốt nhất thế giới, nhưng thời gian gấp quá không kịp, nên tôi mới bảo cậu qua đó".

"Mẹ kiếp! Tên khốn nhà cậu sao không nói sớm" Ju An toát mồ hôi lạnh: "Bác trai muốn gặp tôi, tất nhiên tôi phải đi gặp người rồi. Chuyện lớn thế này, sao bác trai tới mà không báo một tiếng? Không rảnh cũng phải thành rảnh". Tên này vừa nãy trút giận lên người bố của Wang Fan, giờ nghĩ lại thấy áy náy.

Ju An nghĩ ngợi rồi nói: "Sao tôi cứ thấy cậu không có ý tốt nhỉ? Hóa ra là đợi tôi cằn nhằn để nắm thóp, rồi tới trước mặt bác trai nói xấu anh em tôi chứ gì?".

"Cái tên khốn kiếp này, chuyện vừa nãy cậu cứ nuốt vào bụng cho tôi, không được lên mạng nói nhảm với mấy tên anh hùng bàn phím đó, nếu không tôi cũng sẽ đi tuyên truyền cái thái độ trước ngạo mạn sau khúm núm của cậu đấy" Wang Fan đắc ý khoác vai Ju An nói.

Hai người vừa đi về phía ngôi nhà, Ju An vừa nói: "Được rồi, trong chớp mắt mà cậu đã đào cho tôi cái hố rồi. Thôi được, chuyện cậu nói Cora tới tôi sẽ không đi rêu rao đâu, đúng là kết bạn phải thận trọng mà!".

"Lịch trình của bác trai chắc không phải ngày một ngày hai mà sắp xếp lung tung được, sao đến giờ mới thông báo cho cậu là muốn gặp tôi?" Ju An hỏi Wang Fan, một vị quan đầu tỉnh đi công tác ít nhất cũng phải có lịch trình, đâu phải muốn đi đâu là đi đó.

Wang Fan giải thích: "Huyện báo cáo dự án đầu tư của chúng ta lên, bố tôi nhìn thấy nên bảo mẹ tôi gọi điện hỏi thử xem khoản đầu tư đó có 'nước' (khống) hay không".

"Họ báo cáo đầu tư bao nhiêu?" Ju An hỏi, chuyện này đã kinh động đến người đứng đầu một tỉnh rồi, đừng để anh em tôi bị mang tiếng là làm màu.

Wang Fan cười nói: "Tên đó cũng khá thực tế, báo cáo một dự án 60 triệu USD".

Ju An nhẩm tính, cũng gần đúng, không có bao nhiêu phần trăm là khống cả, bản thân cậu thực tế cũng dự định đầu tư hơn 50 triệu trong vài năm tới. Ju An gật đầu với Wang Fan: "Cũng là người có năng lực, không hư cấu". Ju An đánh giá vị quan phụ mẫu hiện tại ở huyện quê nhà mình.

"Bố tôi hỏi nên tôi đã kể chi tiết mọi chuyện với mẹ" Wang Fan nói: "Sau đó bố tôi bắt đầu hứng thú với khoản đầu tư của chúng ta. Đầu tư hàng chục triệu USD vào công nghiệp thì nhiều, chứ đầu tư vào nuôi trồng thì hiếm, nên muốn cậu qua đó tìm hiểu tình hình, xem rốt cuộc có kiếm ra tiền không".

"Kiếm tiền là cái chắc rồi, không kiếm được tiền thì tôi làm làm gì, tôi đâu phải hội từ thiện" Ju An an ủi Wang Fan: "Chỉ là vấn đề kiếm nhiều hay ít thôi, hiện tại coi như dự án này kiếm chút tiền lẻ cho mấy anh em mình".

Thực ra Ju An muốn kiếm đậm lắm, nhưng dùng nước trong không gian nuôi cỏ và cá chẳng phải sẽ gây chú ý sao? Sợ người khác phát hiện nên chỉ thêm một chút, rồi lấy cái mác công nghệ cao làm bình phong, coi như đóng góp cho quê hương. Nếu không phải để che mắt thiên hạ, tôi việc gì phải xây tòa nhà mấy tầng, rồi còn kiểm soát nhiệt độ với nuôi trồng phân tầng chứ.

Hai anh em vào nhà liền ngửi thấy mùi hương quyến rũ.

Đúng là ở nhà vẫn thoải mái nhất, cả người thả lỏng từng lỗ chân lông, nhiệt độ hơn hai mươi độ C thật sự không còn gì để chê.

Sáng hôm sau, hai người cùng đi cưỡi ngựa, thong dong dạo quanh con đường trong khu dân cư. Vừa đi vừa trò chuyện về việc vài ngày tới đi gặp bố của Wang Fan. Nhân tiện Ju An sẽ đi đường vòng tới trang trại Hans để thả rắn, thư thả vài ngày cũng để lũ rắn con trong không gian lớn thêm chút nữa, như vậy khi đối đầu với lũ rắn chuông trong trang trại sẽ có lợi thế hơn.

Đang đi thì gặp Miles, hai người ghì cương lại, nhìn thấy đồng chí Miles đang dắt con rùa "Ngày Độc Lập" của mình đi dạo.

Wang Fan nhìn con rùa rồi nói với Miles: "Anh không có việc gì làm hay sao mà nuôi cái thứ này? Nuôi cái gì nhanh nhẹn hơn không tốt hơn à? Để Ju An kiếm cho anh con chó chăn bò mà nuôi. Con rùa này đưa tôi mang về nhà cho lũ cáo nhà tôi hầm canh, coi như bữa tối, con này chắc đủ cho lũ cáo ăn hai bữa đấy".

"Con Ngày Độc Lập của tôi không phải là loại rùa mai mềm bình thường đâu, nó thông minh lắm" Nói xong, Miles bước hai bước, gõ gõ xuống đất rồi gọi: "Lại đây, Ngày Độc Lập, lại đây". Con rùa vừa nghe thấy tiếng Miles, liền bước đôi chân ngắn cũn cỡn bò rất nhanh tới bên chân Miles. Miles lấy một sợi thịt từ túi nhựa nhỏ ra, cầm trên tay, con rùa Ngày Độc Lập lập tức cắn lấy ăn. Miles vừa cho ăn vừa nói: "Good boy! Good boy!".

Cho ăn xong, Miles tự hào nói với Ju An và Wang Fan: "Thế nào? Rùa mai mềm làm được thế này gần như không có đâu, con Ngày Độc Lập của tôi là một con rùa mai mềm thông minh đấy".

Ju An ngồi trên lưng ngựa Dou Cao mà cạn lời, nhìn nồi canh rùa của mình đang bò lổm ngổm dưới đất biến thành "Ngày Độc Lập" kiểu Mỹ, nghĩ thầm cái tên Miles này đặt chẳng kiêng nể gì: "Thôi, anh cứ dắt Ngày Độc Lập đi tập thể dục tiếp đi, tôi đi chạy một vòng với Wang Fan". Nói xong, Ju An khẽ thúc bụng Dou Cao, ghì cương, Dou Cao xoay đầu chạy về phía bãi cỏ bên cạnh. Wang Fan nói với Miles một tiếng rồi đuổi theo.

Cưỡi ngựa lên đường đua, chạy dọc theo hàng rào trắng một lúc thì tới gần trường đua. Lúc này trong các ô rào đều đầy ắp những chú tuấn mã. Ju An ghì cương, Dou Cao đứng lại, lắc cái đầu to, khẽ phì một tiếng. Thấy Ju An không có ý định đi tiếp, nó nhấc một chân lên, gõ gõ xuống đất tự chơi một mình.

Wang Fan đuổi theo tới bên cạnh Ju An, nhìn theo tầm mắt của cậu: "Thay đổi thật lớn, nhớ lúc trước chỉ có một hai con ngựa, giờ cả trường đua chật kín. Một năm tốn mấy trăm nghìn nuôi một con ngựa, người giàu thật là nhiều, sức ảnh hưởng của con Tao Qi Bao đúng là không bình thường".

Nhìn một lúc, Ju An khẽ thúc Dou Cao, chậm rãi đi xuyên qua các hàng rào, thỉnh thoảng lại chào hỏi người chăn ngựa. Nhìn quanh những chú ngựa xinh đẹp, trong lòng Ju An thấy thỏa mãn không tả xiết. Những con ngựa nuôi trong trang trại của Ju An, con nào cũng có giá không dưới một triệu USD. Đi một lúc thì thấy Sai Ya Ta đang dắt con ngựa con Ta Meng Zhe ăn cỏ trong rào.

Ju An nhảy xuống khỏi lưng Dou Cao, tiến tới sát hàng rào. Sai Ya Ta và Ta Meng Zhe thấy Ju An liền phấn khích chạy lại. Ju An xoa đầu Sai Ya Ta, rồi vuốt dọc theo sống mũi của Ta Meng Zhe. Wang Fan thì nằm bò lên một hàng rào bên cạnh, nhìn một con ngựa Ả Rập trắng muốt trong rào rồi nói với Ju An: "Nếu có được một con ngựa trắng như thế này thì tốt biết mấy, cưỡi chắc thoải mái lắm. Trong số những con ngựa này thì ngựa Ả Rập vẫn là đẹp nhất, nhất là con ngựa trắng này, mỗi lần nhìn thấy là không thể rời mắt, thật sự quá yêu con ngựa này, cưỡi lên là thành hoàng tử bạch mã ngay".

"Cưỡi lên cậu cũng không thành hoàng tử được đâu. Người khác thì còn dễ nói, biết đâu có cơ hội mua được, chứ con này là của vị hoàng tử Trung Đông kia, người ta mới là hoàng tử thật! Không thiếu tiền!" Ju An cười nói với Wang Fan.

Wang Fan bứt một nắm cỏ cho ngựa trắng ăn, người chăm ngựa đều quen biết Ju An và Wang Fan nên không tới ngăn cản. Wang Fan vừa cho ăn vừa nói với Ju An: "Thực sự bảo tôi bỏ nhiều tiền mua nó, tôi cũng thấy xót, giá mua nó đủ để mua một chiếc Bugatti rồi".

Ju An lắc đầu cười: "Mỗi người một sở thích, người thích xe thì cho là xe tốt, người thích ngựa thì đương nhiên cho là ngựa tốt hơn, chuyện không nói rõ được. Nhưng bảo tôi lấy ngựa đổi xe thì chắc chắn tôi không chịu".

"Cậu có đưa ngựa cho tôi, tôi cũng không đổi xe đâu, một năm kiếm được mấy chiếc Bugatti cơ mà" Wang Fan sờ mũi con ngựa trắng, cười nói.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:382
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »