"Bệ hạ, để Joseph một mình đi như vậy có ổn không?"
Sau khi Joseph rời khỏi tầm nhìn của Roland và Kakarit, Kakarit quay đầu lại, khẽ hỏi Roland: "Theo như tôi biết, Cây Khổ Nạn cũng là một sinh mệnh siêu phàm vượt trên cấp Hoàng Kim. Nếu bị nó tập kích, e rằng Joseph khó mà toàn mạng."
"Cho nên, ta chỉ bảo cậu ta đi dò thám tình báo thôi."
Roland gật đầu, nghiêm giọng nói: "Sở dĩ ta để cậu ta đến Thành phố Tài Phú, còn bảo anh đi theo ta, là vì năng lực ẩn nấp của cậu ta tốt hơn anh nhiều. Cậu ta có thể tiếp cận Cây Khổ Nạn hơn anh mà không bị phát hiện, một khi bị phát hiện cũng có thể chạy thoát."
"Nhưng, suy nghĩ của ngài quả thực có lý. Quả thật Joseph có thể gặp nguy hiểm khi dò thám Cây Khổ Nạn, ta không thể để các anh ở trong tình thế nguy hiểm như vậy. Vậy thì..."
Roland hơi khựng lại, rồi cất tiếng gọi khẽ: "Elucado!"
Vừa dứt lời, bóng tối đặc quánh liền trào lên từ cái bóng của Roland, như mực của bạch tuộc phun ra nhuộm đen toàn bộ cái bóng. Một thứ chất lỏng đen đỏ nặng nề như dầu mỏ thấm ra từ bóng tối.
Trong khoảnh khắc đó, nỗi khiếp sợ nặng nề lập tức siết chặt trái tim Kakarit, tim anh như muốn nổ tung ra, đập điên cuồng. Kakarit thậm chí còn cảm thấy cổ và cổ tay mình bị rung lên từng hồi vì trái tim đập loạn xạ. Nhờ khả năng cảm nhận siêu việt, nỗi sợ hãi anh cảm nhận được cũng gấp chục lần người thường.
Anh như thấy cả thế giới trước mắt trong chốc lát hóa thành một màu đỏ thẫm, hơi máu nồng nặc xộc vào mũi miệng, cái chết đã cận kề. Ảo giác ấy chưa kéo dài đến nửa giây đã tan biến, nhưng lưng Kakarit đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Rốt cuộc đó là quái vật gì?!
Trong ánh mắt kinh hoàng của anh, từ trong bóng tối của Roland nhô lên đường nét nửa người thiếu nữ, mà xung quanh đường nét đó đều là những con mắt lớn nhỏ khác nhau.
Chỉ bị những con mắt ấy nhìn chằm chằm, sợ hãi, cuồng nộ, oán hận liền hóa thành cơn bão vô hình ập tới, suýt nữa xé nát tinh thần của Kakarit.
"Thất lễ rồi... chủ nhân của tôi."
Một giọng nói êm ái nhưng hơi khàn, thanh lịch vang lên. Từng con mắt và chất lỏng sền sệt đen đỏ dần dần rút xuống, để lộ ra dung nhan tuyệt mỹ của thiếu nữ.
Ngay cả Kakarit nhất thời cũng không khỏi ngẩn người.
Đó là vẻ đẹp tinh tế như tinh linh. Khóe miệng như luôn khinh miệt điều gì đó nhếch cao, ngay cả khi nhìn Roland cũng không thu lại nụ cười quen thuộc ấy.
Cô mặc một chiếc áo khoác màu đỏ thẫm vừa có vẻ lịch lãm lại không kém phần thần bí, trên áo có những hoa văn phức tạp, tà áo kéo dài đến tận bắp chân. Dưới ánh nắng buổi chiều, nhìn từ xa thậm chí sẽ tưởng là ngọn lửa hình người, hoặc là máu đang cháy.
Sau lưng cô, mái tóc đen dài ngang eo trông có chút giống như bầy rắn, lại như ngọn lửa đen. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, Kakarit mơ hồ thấy một bóng hình đen đỏ cao cả trăm mét, giống như nguyên tố nước, lướt qua người cô rồi biến mất.
Sau khi bị Roland triệu hồi ra, cô cứ nhìn Kakarit chằm chằm với ánh mắt đầy thích thú. Cảm giác bị kẻ săn mồi cấp cao nhìn chằm chằm khiến Kakarit không dám động đậy.
Kakarit không chút nghi ngờ, nếu mình đối đầu với cô ta, e rằng chưa kịp hát câu cầu nguyện đầu tiên đã bị xé toạc cổ họng.
Chỉ nhìn cô thôi, Kakarit đã cảm thấy run rẩy.
...Thì ra bệ hạ Roland vẫn luôn nuôi một con quái vật đáng sợ như vậy trong bóng tối của mình sao?
Kakarit không nói nên lời.
"Elucado, cô đi theo Joseph đến Thành phố Tài Phú một chuyến."
Roland nhẹ giọng nói: "Lỡ như Joseph bị Cây Khổ Nạn tập kích, hoặc là chọc giận Cây Khổ Nạn thì nguy hiểm. Nếu gặp tình huống đó, e rằng cậu ta sẽ nguy hiểm... Đó là lý do ta bảo cô đi theo cậu ta."
"A... tôi hiểu rồi. Tôi hiểu rồi, chủ nhân của tôi. Tôi sẽ lên đường ngay."
Elucado cười khẽ, trong mắt lóe lên ánh sáng vui sướng.
Roland mỉm cười, giơ tay trái về phía Elucado.
Elucado liền quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay Roland, thì thầm: "Kính chúc ngài bình an. Chủ nhân của tôi."
Sau đó, cô hơi cúi đầu, toàn thân hóa thành bóng tối, lại chìm xuống mặt đất.
"...Xin lỗi."
Kakarit đã xấu hổ cúi đầu: "Bệ hạ, lòng nhân từ của ngài khiến tôi kính phục."
"Đây không phải là nhân từ đâu, Kakarit."
Nhưng Roland lắc đầu, ôn hòa nói: "Chuyến đi này của Joseph đúng là có rủi ro, ta không để ý đến điểm ấy là sai của ta. Anh không cần phải xin lỗi, Kakarit, ta còn phải cảm ơn anh đã nhắc nhở."
"Nhưng, ngài đã phái cận vệ của mình đi bảo vệ an toàn cho thuộc hạ, vậy an toàn của ngài thì sao?"
"Không, bệ hạ..." Trong mắt Kakarit lộ ra vẻ lo lắng và hăng hái, "Sự an toàn của ngài cứ giao cho tôi bảo vệ. Tuy có thể không làm tốt bằng Elucado đại nhân, nhưng tôi tuyệt sẽ không chết trước ngài."
"Nếu anh thực sự chết trước ta, ta sẽ rất đau đầu đấy."
Roland nghiêm mặt nói: "Ta còn có nhiệm vụ quan trọng hơn giao cho anh."
"...Nhiệm vụ quan trọng hơn? Không, bệ hạ, chẳng lẽ..."
"Gọi là 'mỗi người một nghề', Kakarit. Joseph đúng là hợp với công việc do thám, ẩn nấp hơn anh. Sự bảo vệ của Elucado khiến ta yên tâm. Nhưng nếu nói đến truyền giáo, người ta có thể tin tưởng chỉ có anh thôi."
Roland từng chữ từng chữ đáp lại, giọng nói dịu dàng. Ánh mắt ôn hòa, đôi đồng tử xanh lục sâu thẳm và bình tĩnh.
"Nhưng, sự an toàn của ngài—"
Kakarit liên tục lắc đầu, giọng nói gấp gáp.
"Nghe ta nói, Kakarit," Roland kiên quyết ngắt lời Kakarit, "Ta cần sự ổn định của Lycero, ta cần một nhóm tín đồ của Karar. Ta nghĩ không có thời điểm nào thích hợp để truyền giáo hơn bây giờ."
"Nhưng..."
Kakarit vừa mở miệng, lời nói liền mắc kẹt trong cổ họng.
Phải. Anh cũng biết, ngoài mình ra, nhất thời Roland cũng không tìm được ai khác để giúp mình truyền giáo.
Thảm họa của Lycero chỉ một hai ngày nữa sẽ bắt đầu lắng xuống. Đến lúc đó, tâm hồn bất an xao động của người dân dần dịu lại, thì lễ rửa tội của Vị Đạo Sư Trường Miên sẽ không còn hiệu quả nữa.
"Anh cũng đừng lo, ta chỉ đến Nghĩa trang Lớn một chuyến thôi. Nơi đó sớm đã bị bọn nhặt rác Karar giẫm lên lốp nhốp, đâu có gặp nguy hiểm gì."
Roland hơi ngừng lại, rồi nói tiếp: "Hơn nữa, ta còn có chuyện khác muốn nhờ anh. Khoảng hai ba ngày nữa, sẽ có một tín đồ của Đạo Sư đến Lycero, anh chờ ở đây tiếp cậu ta giùm ta. Cậu ta là một vong linh, nếu anh gặp cậu ta, hãy dẫn cậu ta đến tìm ta."
"...Như ngài mong muốn." Hơi do dự, Kakarit liền mở miệng đáp ứng, "Vậy, tên của cậu ta..."
"Đo Đo. Anh có thể gọi cậu ta là Đo Đo."
Roland lập tức đáp: "Cứ quyết định vậy nhé, Kakarit. Anh giúp ta chiêu mộ một nhóm tín đồ của Đạo Sư ở Lycero, rồi cứ ở lại đây, cho đến khi Đo Đo đến thì anh mới đến Thành phố Tài Phú tìm ta. Ta sẽ ở gần đó chờ các anh."
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Kakarit, Roland nở nụ cười yên tâm.
Rồi anh quay người đi về hướng tây nam. (Còn tiếp...)