Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 794 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 200
Biểu diễn ngựa nhảy (Dressage)?

❊ ❊ ❊

An cùng mấy nhóc tì lề mề ăn xong bữa tối, liền gọi một cuộc điện thoại cho Lawrence, tiện thể báo luôn cho Thomas. Cả ba hẹn nhau cùng đến bàn bạc chuyện của vị giáo sư chuyên ngành chăn nuôi kia.

Đợi hai người họ xong xuôi công việc cũng đã ngoài bảy giờ tối. Ba người quây quần bên ghế sô-fa, nhâm nhi tách cà phê nóng. Lawrence vuốt ve cái đầu nhỏ của Tiến Bảo, nói với An: "Hai con sư tử núi nhỏ này giờ cũng không còn bé nữa, có thể thử huấn luyện chúng chăn thả gia súc rồi."

An lắc đầu: "Hai cái thứ nhỏ này mỗi ngày chỉ biết ăn chơi nhảy múa, bảo chúng đi chăn thả thì tôi thấy hơi khó đấy!"

"Động vật nhỏ nào mà chẳng nghịch ngợm, nhưng sư tử núi trông nhà hay chăn thả đều rất cừ, không thua kém gì chó chăn bò đâu. Hơn nữa, giống này mũi thính, tai nhạy, tìm bò đi lạc còn giỏi hơn nhiều," Thomas cũng cười nói theo.

An xua tay: "Chuyện này tạm thời không bàn tới. Cứ coi Dana như đang nuôi hai con mèo lớn, thường xuyên bế ẵm trong lòng, đợi đến lúc con bé không bế nổi nữa thì hẵng tính đến chuyện huấn luyện Hans và Tiến Bảo," An cười bảo hai ông già.

Sau đó, anh dừng lại một chút rồi tiếp lời: "Lần này gọi hai người tới là vì hai việc. Thứ nhất, Thomas hãy dọn dẹp ba gian phòng trong khu nhà ở của cao bồi để Giáo sư Leonard và hai người nữa tạm thời ở lại. Việc thứ hai là lão già Leonard này nói có một vị giáo sư của Đại học Montana muốn đến trang trại để xác định xem giống bò xám của chúng ta có phải là giống mới hay không. Lão bảo nếu xác định là giống tốt thì vị chuyên gia đó có thể ở lại trang trại giúp chúng ta nhân giống, còn nói vị chuyên gia đó tự có kinh phí nghiên cứu. Tôi cứ thấy cái kiểu bánh từ trên trời rơi xuống này không đáng tin lắm."

"Đại học Montana ư? Nếu là giáo sư chuyên ngành chăn nuôi của Đại học Montana thì trình độ cũng khá đấy, dù sao Đại học Montana cũng xếp hạng khoảng thứ 100 trên toàn nước Mỹ. Chuyện này cậu không cần lo lắng gì đâu. Đôi bên cùng có lợi, dù sao chúng ta chỉ cần đảm bảo bò của mình vẫn ở trong trang trại, lão ta còn giở trò gì được nữa? Tôi nghĩ có thể đồng ý," Thomas gật đầu nói.

Lawrence tiếp lời, cười bảo: "An, đám giáo sư chăn nuôi này phần lớn đều rất giàu có, chút kinh phí nghiên cứu đó đối với họ chẳng đáng là bao. Chắc là họ cũng đề phòng chúng ta chỉ đạo lung tung thôi, dù sao nếu chúng ta cung cấp kinh phí thì sẽ kèm theo yêu cầu nghiên cứu. Họ tự có tiền thì có thể tự do chọn hướng nghiên cứu. Tuy nhiên, nếu đám người này đến mà giúp chúng ta tạo ra được một giống bò mới ưu tú, lại còn xây dựng được trung tâm nhân giống thì chúng ta hưởng lợi không ít. Tốt nhất là tiết kiệm được mấy khoản tiền thuê bác sĩ thú y mỗi năm."

Điều này cũng đúng, ở Mỹ có quy định mỗi năm bắt buộc phải kiểm tra thú y vài lần, mà đám "hút máu" này giá cũng chẳng rẻ hơn bác sĩ khám cho người là bao. Dù bò trong trang trại của anh chưa bao giờ đổ bệnh, nhưng khoản tiền này vẫn không thể cắt giảm.

"Được rồi! Nghe hai người nói vậy thì có vẻ lợi ích cũng nhiều thật. Giờ tôi lại bắt đầu mong vị giáo sư này đến rồi đây, để còn tiết kiệm thêm chút tiền cho trang trại," An vỗ vỗ tay vịn ghế sô-fa, cười nói.

Nghe An nói vậy, hai lão cao bồi cũng cười ha hả. Sau đó, hai người lần lượt báo cáo với An về tình hình kinh doanh của mình. Nhờ có dây leo và cỏ chăn nuôi - hai món "bảo bối" giúp chi phí trang trại của An thấp hơn hẳn so với những nơi khác - anh đã tiết kiệm được tiền lắp đặt hệ thống cấp nước, tiền mua yến mạch hữu cơ và ngô. Đừng xem thường ba thứ nhỏ nhặt này, chúng chiếm hơn một nửa chi phí trang trại. Nhiều trang trại vài nghìn mẫu Anh khác thường dùng hệ thống tưới tiêu tự động hoàn toàn, chỉ cần một nút bấm là cả trang trại bắt đầu phun nước. Nếu trang trại lớn của An mà lắp đặt kiểu đó, chắc phải tốn thêm vài chục triệu đô, chưa kể chi phí bảo trì sau khi xây dựng, hơn nữa việc dẫn đường ống còn liên quan đến các vấn đề về quyền địa dịch.

Vì chi phí giảm đi đáng kể, chỉ còn lại tiền nhân công, nên An làm ông chủ cũng không keo kiệt. Dù trang trại chưa sinh lời nhưng triển vọng rất lớn, nên trước lễ Giáng sinh, dựa trên đánh giá của Thomas và Lawrence dành cho các cao bồi, mỗi người đều nhận được một phong bì lì xì nhỏ. Thomas nhận được nhiều nhất, An cho hơn mười nghìn đô la Mỹ, Lawrence cũng được hơn năm nghìn, dù sao thì Lawrence cũng đến sau Thomas khá lâu. Wayne và Andrew mỗi người gần tám nghìn, những cao bồi khác thì tùy theo mức độ, ít nhất cũng bằng một tháng lương.

Thực ra những khoản thưởng này đối với An chẳng đáng là bao, tổng cộng chỉ hơn hai mươi cao bồi, mỗi người một vạn cũng chỉ hơn hai trăm nghìn. Quan trọng là số tiền này không chỉ khiến các cao bồi làm việc tâm huyết hơn mà còn giúp anh tạo được danh tiếng tốt. Danh tiếng tốt ở Mỹ rất quan trọng, là một vụ làm ăn rất hời.

Tiếng tăm về một ông chủ trang trại không keo kiệt của An bắt đầu lan truyền trong phạm vi nhỏ. Lợi ích duy nhất là sau này khi muốn tuyển thêm cao bồi cũng dễ dàng hơn nhiều. Hiện tại trong trang trại, ngoài hai cao bồi người Chile có kỹ thuật giỏi, còn lại đều là cao bồi bản địa. Tất nhiên, ba người Nhị Tráng cũng được tính là cao bồi bản địa, đãi ngộ của họ ở đây hoàn toàn giống như các cao bồi Mỹ, An không thể làm ra chuyện chèn ép đồng hương của mình.

Trò chuyện một lát, thấy cũng đã muộn, An để hai lão cao bồi về. Thomas thì không sao vì sống ngay bên cạnh, còn Lawrence phải cưỡi ngựa một quãng đường dài. Trời tối đen như mực, nên để lão già này về sớm thì hơn.

Phải nói hiệu suất làm việc của người Mỹ đúng là không chê vào đâu được. Ngay sau khi An và Thomas bàn bạc xong, ngày hôm sau Giáo sư Leonard vừa dọn vào trang trại thì vị chuyên gia chăn nuôi kia đã lái xe tới.

Nhận được tin từ Leonard, An dẫn Thomas ra phía trước nhà chờ đón vị giáo sư này. Nhìn thấy hai chiếc xe từ xa chậm rãi tiến lại gần rồi dừng hẳn, một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi cùng năm sáu người trẻ tuổi bước xuống xe.

Lúc này, Leonard dẫn An tiến lên giới thiệu: "Đây là chủ trang trại An, còn đây là đồng nghiệp của tôi mà tôi đã nhắc tới, Giáo sư Norman, giáo sư chuyên ngành chăn nuôi của Đại học Montana."

An bước tới cùng Thomas bắt tay với vị giáo sư trẻ tuổi. Trong khi nghe Leonard giới thiệu, An chăm chú quan sát vị giáo sư này: cao khoảng một mét tám mươi, tóc đen hơi xoăn, mắt nâu, cằm gầy cạo râu rất sạch sẽ, khoác một chiếc áo khoác ngắn, cổ quấn chiếc khăn choàng kẻ caro màu nhạt. Về ngoại hình thì anh ta trông khá khẩm hơn Leonard nhiều, lão già Leonard kia mà đứng ngoài đường vào buổi tối thì mười phần chắc chín người sẽ nghĩ là một lão khách làng chơi.

Sau màn chào hỏi, An nói với Giáo sư Norman: "Mọi người vào nhà uống tách cà phê đã."

Ai ngờ Giáo sư Norman nghe xong liền lắc đầu, cười nói với An: "Chúng tôi muốn đi xem bò trước. Leonard mô tả chúng có trọng lượng như bò rừng châu Phi vậy, tôi muốn tận mắt chứng kiến."

An nghe vậy liền dẫn cả nhóm giáo sư đi về phía khu vực chăn thả ngựa. Đại Ngưu và vợ đang lẫn trong đàn ngựa ăn cỏ. Chú ý thấy một nhóm người đi tới, nó ngẩng đầu lên, nhìn thấy An liền dẫn vợ chạy theo sau Đậu Thảo về phía anh.

Đợi đến khi chạy tới trước mặt An, Giáo sư Norman trực tiếp lờ đi Đậu Thảo đang dụi vào người An. Ông quan sát kỹ Đại Ngưu và cô vợ của nó, rồi quay sang nói với An: "Chà! To thật, xem ra Leonard không hề phóng đại. Nhìn thế này chắc phải hơn hai nghìn pound rồi nhỉ?"

Thomas bên cạnh An gật đầu: "Hai nghìn một trăm mười lăm pound, con bò cái bên cạnh là một nghìn tám trăm bốn mươi pound. Hai hôm trước vừa cân xong, những con bò đực trưởng thành trong đàn cũng nặng tầm đó, khoảng hai nghìn pound, bò cái cũng tầm một nghìn tám trăm pound."

An nghe xong thầm nghĩ, ừ, đổi sang đơn vị kg thì chắc khoảng một tấn, đúng là bò rất lớn. Anh vuốt ve sống mũi Đại Ngưu, nó hơi khép mắt lại tận hưởng sự vuốt ve của chủ nhân.

Giáo sư Norman chăm chú quan sát cặp đôi Đại Ngưu một lúc lâu mới quay sang nói với An: "Đây hoàn toàn là một giống bò mới. Tuy chưa biết chất lượng thịt ra sao, nhưng chỉ riêng vóc dáng thế này đã là một bước đột phá rồi."

An ngẩn người: Thế mà ông cũng khẳng định được là giống bò mới ư? Nghĩ lại thì đây là nghề của người ta, sao lại không biết cơ chứ? Chắc hầu hết các giống bò xuất sắc trên thế giới ông ta đều có thể thao thao bất tuyệt cả ngày. Nghĩ ngợi làm gì cho mệt óc.

"Tôi muốn xem đàn bò của các anh, chính là đàn bò giống này. Tôi nghe Leonard nói có đến mấy chục con," Giáo sư Norman nói với An.

An nhìn sang Thomas, Thomas gật đầu: "Vậy chúng ta đi xem đàn bò. Chỗ đó cách đây một đoạn, mọi người cưỡi ngựa đi nhé, chắc đều biết cưỡi ngựa cả chứ?"

Thấy Norman và đám trợ lý gật đầu, mọi người bắt đầu chuẩn bị ngựa. Nhìn thao tác thuần thục của đám người kia, đúng là dân chuyên ngành chăn nuôi, rất chuyên nghiệp. Lần này Leonard không đi xem đàn bò mà tự chuẩn bị yên cương để tiếp tục nghiên cứu cỏ chăn nuôi của mình.

An tất nhiên là cưỡi Đậu Thảo. Anh lên ngựa, đi song song cùng Giáo sư Norman và Thomas. Sau khi chạy được một lúc, Norman mới để ý đến con ngựa dưới thân An: "Một con Friesian hạng nhất, tiếc là màu sắc không được chuẩn."

"Nếu là màu đen thì chắc phải bỏ ra số tiền gấp mấy lần mới mua được," An siết chặt dây cương Đậu Thảo, cười nói.

Norman nhìn Đậu Thảo: "Dù vậy thì vóc dáng này trong giống Friesian cũng là hàng hiếm. Bốn vó khỏe khoắn, bước chân cao và thanh thoát, ánh mắt kiên định, coi như là một con ngựa cực tốt. Có thể thử tham gia thi đấu biểu diễn ngựa nhảy (dressage), chỉ riêng ngoại hình này thôi cũng đủ ăn điểm rồi."

Thomas ở bên cạnh cười giải thích: "Cái này thì không được! Ngoài An và bạn gái của An ra, không ai cưỡi được nó. Cứ lên là nó nhảy cẫng lên, dù là cao bồi giỏi cũng không trụ được quá vài giây. Các cao bồi trong trang trại dựa vào kỹ thuật tốt đã thử mấy lần, không ai trụ nổi quá ba giây. Nó nhảy cao và mạnh, chỉ hai cái là hất văng người xuống ngay."

Norman nghe vậy thì gật đầu: "Tiếc thật, nếu có kỵ sĩ chuyên nghiệp thì có thể đi thi đấu. Sau khi có thành tích thì giá trị sẽ tăng vọt ngay."

An trong lòng thì không nghĩ vậy. Dù giá có lên tới hàng triệu đô, anh cũng chẳng nỡ để Đậu Thảo rời xa mình. Đậu Thảo đã trở thành một phần cuộc sống của anh, không thể dùng tiền để đo đếm giá trị của nó. Giống như mỗi lần Vương Phàm tới đều rất ngưỡng mộ việc An có một con ngựa trung thành với mình, đây là chuyện thể diện, không phải chuyện nhỏ.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:177
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »