Khi Cư An quay trở về Lewis Town thì trời đã gần trưa. Vừa bước ra khỏi cửa ra, anh đã thấy Dana dẫn theo ba đứa nhỏ đang đợi mình. Cư An vội vàng kéo vali đi tới, cười nói với Dana: "Em cứ tự lái xe đến là được rồi, sao còn đưa cả ba đứa nhỏ theo làm gì".
Dana một tay dắt một đứa trẻ, cười đáp: "Biết em đến đón anh, ba đứa nhóc này làm thế nào cũng không chịu ngồi yên, cứ đòi đi bằng được". Ni Ni đang được Dana nắm tay trái liền hỏi: "Ba ơi, ba đã mua nho chưa ạ?".
Cư An xoa đầu Ni Ni, nói: "Mua rồi, về đến nhà là cho mấy con mèo tham ăn các con ăn ngay". Ni Ni nghe vậy liền giơ bàn tay trống không ra, Đồng Đồng ở bên cạnh vội vàng nói: "Cậu ơi! Bây giờ bọn con có thể cưỡi ngựa con chạy được rồi, chạy nhanh lắm luôn".
"Thật sao? Đồng Đồng của chúng ta giỏi quá nhỉ". Cư An nắm bàn tay nhỏ nhắn của Ni Ni, cùng Dana đi về phía cửa ra của sân bay, vừa đi vừa khen ngợi ba đứa nhỏ.
Lên xe, Dana đưa ba đứa nhỏ ngồi vào ghế sau. Cư An vừa lái xe vừa bảo Dana mở vali của mình ra, bên trong có nho anh hái từ trong không gian, cùng với ba con búp bê đồ chơi tạo hình thổ dân da đỏ giống hệt nhau. Cư An mua ba con giống nhau để tránh việc ba đứa nhỏ tranh giành.
Dana vừa chia đồ chơi cho ba đứa nhỏ vừa hỏi Cư An: "Vườn nho đã chốt xong chưa?".
"Ừm! Chốt xong rồi". Cư An quay đầu nhìn một cái rồi lại dán mắt vào con đường phía trước: "Còn một thời gian nữa mới đến lượt chúng ta tự quyết định. Nhưng vườn nho 33 héc-ta với giá hơn 5,9 triệu đô thực sự rất hời. Sau này chúng ta có thể uống rượu vang do nhà mình sản xuất rồi, ước tính thận trọng mỗi năm ít nhất cũng được 40.000 chai".
Dana cười nói: "Anh có uống rượu vang đâu, sao nhất định phải mua vườn nho làm gì". Cư An quay đầu nhìn Ni Ni đang nhét nho vào miệng, hỏi: "Ni Ni, nho có ngon không con?".
Ni Ni vừa nhai nho, một tay lại với lấy chùm nho trong tay Dana rồi gật đầu, chẳng có thời gian để nói chuyện với Cư An. Đồng Đồng cũng nhét đầy nho trong miệng nói: "Nho cậu mang về ngon lắm, ngon hơn nho ở nhà nhiều". Nhiễm Nhiễm cũng gật đầu phụ họa.
Cư An mỉm cười, chỗ nho này anh tiện tay hái vài chùm từ trong không gian ra, nho bày trên bàn ở nhà cũng là nho không gian cả. Nhưng vì ở nhà nhiều quá nên ba đứa nhỏ thường không ăn, mấy chùm nho này ba đứa tranh nhau nên thấy đặc biệt ngọt ngào. Đúng là trẻ con cứ đông là ăn lại thấy ngon hơn.
Anh không quay đầu lại, nói với Dana: "Bản thân anh không uống nhiều rượu vang. Nhưng có thể nuôi dưỡng sở thích mà, đợi sau này Ni Ni kết hôn thì dùng rượu của nhà mình, đợi khi nào hầm rượu ủ xong, anh sẽ lấy một đợt về để vào hầm rượu ở nhà mới, đợi đến khi Ni Ni cưới là vừa đẹp, giống như "Nữ Nhi Hồng" nổi tiếng của Trung Quốc vậy, đến lúc đó thì oai biết mấy".
Dana nghe xong cười nói: "Ni Ni mới mấy tuổi chứ, đợi con bé kết hôn còn tận hơn mười năm nữa".
Cư An không quan tâm nói: "Vậy thì cứ để dành hơn mười năm thôi. Sau này mỗi đứa trẻ sinh ra chúng ta đều chuẩn bị một ít rượu cất giữ, đợi đến khi bọn trẻ kết hôn thì lấy ra uống, ý nghĩa biết bao".
Dana gật đầu nói: "Anh nói đúng, quả thực rất có ý nghĩa kỷ niệm".
Suốt dọc đường Dana chăm sóc ba đứa nhỏ ăn nho, còn Cư An vừa lái xe vừa tán gẫu với Dana phía sau. Chẳng mấy chốc đã đến cổng trang trại của mình. Vừa nhìn thấy cổng trang trại, Cư An liền vỗ trán nói với Dana: "Lần trước Ngô Minh qua đây có nói cổng nhà mình hơi cũ rồi, anh đã bảo đợi tuyết tan sẽ thay cổng, bận rộn quá lại quên mất. Đợi vài ngày nữa em nhắc anh sửa lại cái cổng nhé".
Dana cười nói: "Vậy ngày mai sửa lại cổng luôn đi, cũng chẳng có việc gì khác".
Cư An dừng một chút nói: "Anh mới về, nghỉ ngơi hai ngày đã, chuyện cái cổng không vội. Đợi hai ngày nữa rồi tính. Lần này anh đến biệt thự nhỏ trong rừng của Miles, lúc đầu chỉ có một mình anh ở đó mà buồn muốn chết. Em chưa thấy cái căn nhà gỗ của cậu ấy xây ở đâu đâu, trước không tới thôn sau không tới tiệm, lái xe mười mấy phút chắc cũng chẳng thấy bóng người. Anh nói nếu ở trong đó mà bị ai thủ tiêu, đợi cảnh sát phát hiện chắc thi thể cũng thối rữa rồi".
Dana nghe xong nói: "Loại nhà đó là để dành đi nghỉ mát, mỗi năm ở một hai tuần thôi. Ai mà ở đó lâu dài được. Ba cũng có một căn nhà gỗ nhỏ trên núi phía đông. Mùa hè cả nhà chúng ta đều tranh thủ thời gian lên đó ở vài ngày, bắt thỏ trong rừng hay gì đó, chỉ là thư giãn thôi mà".
Cư An cười nói: "Anh không muốn đến đó thư giãn đâu, anh đến chỗ đó không những không thư giãn mà còn căng thẳng hơn. Mike và Miles hai người họ vẫn còn ở đó đấy, anh với Vương Phàm chịu không nổi nên về trước rồi".
Sau khi lái xe vào trước cửa nhà, thả Dana và ba đứa nhỏ xuống, lại cất xe vào kho, Cư An mới trở vào nhà. Anh thay áo khoác, mặc quần jean và áo sơ mi kẻ sọc của trang trại, lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hơn hẳn, mặc vest quần tây đúng là khó chịu thật.
Vươn vai một cái thật thoải mái ở cửa, mẹ đã giúp pha một ấm trà đặt dưới giàn hoa. Cư An ngồi phịch xuống ghế, gác chân lên lan can, vừa uống trà vừa mỉm cười nhìn ba đứa nhỏ đang chơi đùa ở cổng sân, lẩm bẩm: "Cuộc sống thế này, có đổi cho thần tiên cũng không chịu đâu!".
Đợi ăn trưa xong, cuộc sống thần tiên của Cư An cũng kết thúc. Emily và Jerry, hai tiểu quỷ nghịch ngợm cũng được Tyler đưa tới. Hai đứa nhỏ thời gian này cũng bắt đầu nghỉ hè, thế là năm đứa trẻ đùa nghịch trước nhà, tiếng động gây ra lớn gấp đôi so với ba đứa ban đầu.
Nhìn năm đứa trẻ đùa nghịch trong sân một lúc, Cư An bắt đầu thấy nhức đầu, bèn xoay người lên lầu ngủ trưa. Giấc ngủ này kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, anh thoải mái mở mắt, vào nhà vệ sinh rửa mặt qua loa rồi đi xuống lầu. Thấy Dana, mẹ và chị gái đang ngồi trong phòng khách vừa trò chuyện vừa ăn trái cây, hóa ra ba người họ đang uống trà chiều.
Cư An với lấy quả lê trên bàn phòng khách cắn một miếng, rồi định ra ngoài cưỡi Đậu Thảo đi dạo một vòng. Vừa bước ra cửa, anh đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Ba chú ngựa lùn đáng thương đang kéo xe trượt tuyết, không biết là đứa nào nghĩ ra cái ý tưởng này, cũng không biết là ai đã lục xe trượt tuyết từ trong kho ra. Ba chú ngựa con được trang bị yên cương đầy đủ, nhưng trên đầu yên ngựa lại buộc một sợi dây thừng nối vào một đầu xe trượt tuyết. Trên xe trượt tuyết không chỉ ngồi năm đứa trẻ mà cả Teddy, Hans, Tiến Bảo và Võ Tòng, bốn con vật kia cũng trèo lên. Teddy còn đỡ, dựa vào cái thân hình to lớn chiếm một chỗ, Tiến Bảo thì gần như nửa cái mông đã thò ra ngoài xe, Võ Tòng thì ngồi xổm ngay trên đỉnh đầu Teddy. Cả cái xe trượt tuyết chật ních người, may mà mặt đất trước sân toàn là cỏ thấp nên kéo cũng đỡ tốn sức hơn. Thế mà ba chú ngựa lùn này miệng đã sùi bọt trắng rồi, đoán chừng nếu Cư An ra muộn một tiếng nữa thì tối nay phải tổ chức tang lễ cho ba chú ngựa nhỏ này mất.
Thế mà Jerry và Nhiễm Nhiễm vẫn ngồi trên xe trượt tuyết, vung vẩy cái roi ngựa ngắn hét lớn: "Giá! Giá!". Ba chú ngựa tội nghiệp kéo xe trượt tuyết, đôi chân nhỏ run lẩy bẩy gắng sức kéo đi.
Cư An vội vàng hét vào trong nhà một câu: "Mẹ, Dana, chị, sao mọi người không ra xem đi, sắp náo loạn thiên cung rồi kìa". Nói xong, anh bước tới nắm chặt dây cương của ba chú ngựa nhỏ.
Đợi mẹ, Dana và chị gái đi ra, nhìn thấy đám người đang treo lủng lẳng trên xe trượt tuyết thì vừa buồn cười vừa giận. Cư An vừa tháo ba sợi dây thừng khỏi yên ngựa, rồi nới lỏng đai bụng cho ngựa, lúc này ba chú ngựa mới thấy thoải mái hơn, đứng thở hồng hộc bên chân Cư An, đủ thấy ba chú ngựa lùn này đã bị mệt đến mức nào.
Dana đi tới hỏi: "Sao các con lại nghĩ ra việc dùng ba chú ngựa nhỏ để kéo xe trượt tuyết thế này?".
Đồng Đồng nói: "Anh Nhiễm Nhiễm nhường ngựa cho Emily cưỡi, chạy với anh Jerry một lúc mệt quá, bảo là chỉ có ba chú ngựa nhỏ thôi, anh Jerry liền nhớ đến mùa đông cậu từng chơi xe trượt tuyết, nên dẫn bọn con đến đó tìm ra, rồi buộc ngựa vào, chỉ là ngựa nhỏ kéo chậm quá". Nói xong còn dùng ngón tay mập mạp chỉ về hướng nhà kho.
Chị gái đi tới trước xe trượt tuyết, quở trách Đồng Đồng: "Con nhìn xem làm ngựa mệt đến mức sùi bọt mép rồi kìa, thật không biết quý trọng đồ đạc, nếu ngựa bị con làm chết thì phải làm sao".
Đồng Đồng nhìn chú ngựa, bĩu môi bắt đầu khóc. Đồng Đồng khóc như bị lây bệnh, Ni Ni và Emily cũng bắt đầu sụt sịt theo.
Cư An thấy tình hình này, lắc đầu với ba chú ngựa nói: "Ba đứa mày đúng là nỗi sỉ nhục của loài ngựa, to như con chó mà đến cái xe trượt tuyết cũng không kéo nổi, thật mất mặt ngựa quá".
Nghe Cư An mắng hai câu, Đồng Đồng lập tức nín khóc.
Dana nhìn Cư An mắng ngựa, cười nói: "Được rồi, anh đừng nói lung tung nữa". Sau đó cô quay đầu nói với mấy đứa trẻ: "Ngựa nhỏ quá rồi, lát nữa sẽ thay cho các con một con ngựa lớn để kéo nhé".
Năm đứa trẻ đều gật đầu, Hans và Tiến Bảo lanh lợi đã sớm nhảy xuống xe trượt tuyết, đứng bên chân Dana với vẻ mặt ngây thơ vô số tội. Teddy ngốc nghếch thấy Tiến Bảo xuống xe, chỗ trống ra một khoảng liền nằm luôn lên xe trượt tuyết, chớp chớp đôi mắt nhìn Đồng Đồng đang sụt sịt.
Dưới sự thúc giục của Dana, Cư An đi vào đàn ngựa để chọn ngựa cho bọn trẻ. Anh liếc mắt một cái đã thấy Đại Ngưu và vợ nó, liền kéo Đại Ngưu lại, đeo yên cương cho nó để kéo xe. Đại Ngưu này phải nói là một tấm gương lao động, lững thững kéo xe mà chẳng tốn chút sức lực nào, hơn nữa tính tình lại tốt, không vội vàng nóng nảy, xe trượt tuyết chạy vừa êm vừa ổn định, kéo được vài bước bọn trẻ đã vui vẻ trở lại.
Hans và Tiến Bảo thấy vậy cũng trèo lên xe, nhưng lúc nãy thể hiện sự lanh lợi, giờ muốn lên thì không còn chỗ nữa rồi, Teddy đang nằm chình ình ra đó. Hai con vật nhỏ đành phải dùng hai chân trước bám vào xe, mông lơ lửng giữa không trung, kêu ư ử. Teddy thỉnh thoảng lại liếm mặt Hans và Tiến Bảo, quyết không chịu đứng dậy nhường chỗ. Cuối cùng Dana nhìn không nổi nữa, bế Hans và Tiến Bảo đặt lên lưng Teddy, lúc này hai con mới chịu im lặng.
Cư An bảo Dana và mẹ ra giàn hoa ngồi trò chuyện tiện thể trông chừng mấy tiểu ma vương này, còn mình thì cưỡi Đậu Thảo đi tuần tra trang trại. (Còn tiếp...)