Buổi tối, nhờ có sự giúp đỡ của Teddy, cuối cùng nhóm người của Cư An cũng được thưởng thức món canh cá. Những cây nấm dại tươi ngon hầm cùng gà thả vườn nhà nuôi khiến ai nấy đều ăn đến no căng bụng. Đàn sói thì không làm Cư An phải bận tâm nhiều, đám nhóc này chỉ cần ăn no là có thể cầm cự được mấy ngày, trái lại đám thú nhỏ trong nhà thì bữa nào cũng phải đủ ba bữa, thiếu một bữa là không xong.
Đêm đó cả nhóm ngủ rất ngon, không có kẻ nào không biết điều đến quấy rầy. Được ngủ một giấc đến tận khi tự nhiên tỉnh giấc quả thực là thoải mái vô cùng.
Sáng hôm sau, mọi người thu dọn hành lý chuẩn bị lên đường trở về. Trên đường về lại chẳng gặp con thú lớn nào lạ lẫm, có lẽ mọi người đã dùng hết may mắn từ lúc bắt đầu rồi, đừng nói đến gấu, ngay cả sóc đất hay gấu mèo thường thấy cũng chẳng gặp con nào. Nhờ vậy mà tốc độ của cả nhóm nhanh hơn hẳn. Buổi trưa chỉ dừng lại nghỉ ngơi một chút, gặm vài miếng lương khô rồi lại tiếp tục lên đường, đến hơn tám giờ tối thì đã về tới nông trại.
Nghe thấy động tĩnh nhóm người đã về đến nông trại, lão Thomas bước tới giúp mọi người dỡ đồ, sau đó vui vẻ nói với Cư An: "Saunders vừa gọi điện thoại đến, nói rằng Naughty đã chính thức được tham gia giải Kentucky Derby. Đến nay nó đã đạt chuỗi năm trận thắng liên tiếp rồi".
Cư An nghe xong vui mừng nói: "Tốt quá, đến lúc đó ông đi cùng chúng tôi đến xem Naughty thi đấu nhé?". Nói xong, anh quay sang Vương Phàm và Ngô Minh: "Kỷ Khánh và Tôn Ninh thì tôi không khách sáo nữa, dù sao hai người cũng có thời gian, đến lúc đó cùng đi cổ vũ trực tiếp cho Naughty của chúng ta nhé".
Vương Phàm búng tay một cái: "Không vấn đề gì, đến lúc đó tôi sẽ đưa Cora nhất định sẽ có mặt tại hiện trường để cổ vũ cho Naughty. Dù sao thì ngựa của bạn thân tôi cũng đã lọt vào giải đấu cao nhất toàn nước Mỹ, chuyện này phải khoe khoang một chút mới được".
"Vậy thì tôi phải gọi điện thoại thông báo cho vợ tôi, bảo cô ấy là tôi sẽ về muộn vài ngày, chuyện khách sạn các thứ cứ để cậu lo liệu nhé" - Ngô Minh vừa khuân thùng sắt vừa nói mà không thèm ngoảnh đầu lại.
Cư An cười tươi đáp: "Không thành vấn đề! Chuyện ăn ở cứ để tôi sắp xếp, các cậu chỉ việc đến thôi".
Thomas nhìn nhóm người đang vui vẻ, nói với Cư An: "Đến lúc đó tôi sẽ không đi, trong nông trại còn nhiều việc không dứt ra được, nhưng chúng tôi sẽ tổ chức cho các chàng cao bồi cùng nhau cổ vũ cho Naughty tại nông trại. Ngoài ra, đám Taylor cũng đã biết năm nay Naughty sẽ tham gia Derby, đến lúc đó cũng sẽ cổ vũ cho nó trước màn hình tivi".
Kỷ Khánh nghe xong liền tiếp lời: "Phen này quy mô lớn đây, đến lúc đó các ông nhớ thông báo cho chúng tôi một tiếng, chúng ta cùng xem qua mạng cho mở mang tầm mắt".
Cuối cùng cũng xác nhận được Naughty có thể tham gia thi đấu. Tin vui này khiến nhóm người Cư An làm việc nhanh nhẹn hẳn lên, chẳng mất bao lâu đã sắp xếp đồ đạc xong xuôi, còn việc dọn dẹp chi tiết thì để sáng mai hãy hay. Mọi người cũng đã đi bộ cả ngày, ngay cả khi ngồi trên lưng ngựa thì vẫn thấy đau lưng mỏi gối, nhất là Kỷ Khánh và Tôn Ninh, hai người mới tập cưỡi ngựa không lâu nên càng mệt mỏi hơn.
Mấy người quay trở về nhà, Dana vào bếp làm cho mỗi người một miếng bít tết. Lúc ăn cơm, hiếm khi thấy cả Teddy, Hans và Tiến Bảo đều ngáp ngắn ngáp dài. Nhất là Teddy, nó đã chạy một quãng đường xa như vậy, đầu cắm vào bát cơm, đôi mắt tròn xoe lờ đờ bắt đầu ngáp, cái đầu cứ gật gù như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ngủ thiếp đi, khiến mọi người cười nghiêng ngả, nỗi mệt mỏi trên mặt cũng vơi bớt đi phần nào.
Mọi người ăn uống qua loa rồi ai nấy đều lên lầu về phòng chuẩn bị ngủ. Cư An vừa tắm xong, khoác áo choàng tắm, lau mái tóc ướt sũng bước ra thì thấy Dana đang nằm nghiêng trên giường, tay cầm điện thoại đầu giường nói vào ống nghe: "Ừ! Naughty đã giành được tư cách rồi, còn mười ngày nữa là đến ngày thi đấu, đến lúc đó con và mẹ cũng sẽ đến hiện trường xem".
Vừa về phòng đã thấy thông báo cho Marcos, Cư An cười hỏi Dana: "Marcos và Melina sẽ đến hiện trường chứ?".
Dana nghe Cư An hỏi thì gật đầu với anh, rồi tiếp tục lầm bầm gì đó với cha mình. Cư An thấy mình không ai đoái hoài, xoa xoa mái tóc rồi quay người sang phòng bên cạnh. Anh mở cửa phòng đám nhóc, nhìn vào bên trong thì thấy Teddy, Hans và Tiến Bảo đang tựa đầu vào nhau ngủ rất ngon lành. Tiến Bảo nằm đè hẳn lên cái đầu to của Teddy, miệng còn ngậm lấy tai của Teddy. Cái bụng nhỏ phập phồng, thỉnh thoảng lại dùng móng vuốt nhỏ gãi gãi mặt, kêu "ao ừ" một tiếng, chẳng biết là đang mơ hay gì nữa. Hans thì yên vị hơn, cuộn tròn cả người dưới cổ Teddy, đầu vừa vặn nằm cạnh miệng Teddy, tiếng ngáy nhỏ của Teddy chẳng hề ảnh hưởng gì đến nhóc con này.
Cư An đẩy cửa bước vào, mấy nhóc con vẫn không hề hay biết, hôm nay chạy nhảy cả ngày đúng là mệt bở hơi tai. Ngược lại, Võ Tòng đang ngồi trên lưng ngựa lại khá cảnh giác, lúc Cư An vừa đẩy cửa thì nó đã ngẩng đầu lên, nhìn về phía Cư An, kêu "khà" một tiếng. Thấy mí mắt Võ Tòng cũng sắp díp lại, Cư An liền đóng cửa rồi quay trở về phòng.
Vừa vào phòng thì thấy Dana vừa đặt điện thoại xuống, cô nhìn Cư An bước vào rồi hỏi: "Mấy nhóc con ngủ rồi hả?".
Cư An gật đầu, đi đến bên giường vén chăn nằm xuống: "Ngủ rồi, anh đẩy cửa mà cũng không làm Teddy và mấy đứa nó tỉnh, chỉ có Võ Tòng là ngẩng đầu lên nhìn một chút, con đó cũng đang díp mắt lại rồi".
Dana ngồi dậy trên giường, vừa đi về phía phòng tắm vừa nói: "Hôm nay đi đường hơi vội, mọi người cứ thong thả thôi là được, nhìn dáng vẻ thì Kỷ Khánh mấy người họ cũng rất mệt".
Cư An lắc đầu nói: "Đám người này nếu không giục thì chắc trưa mai mới về đến nông trại. Kỷ Khánh và Tôn Ninh ngày kia đã đi rồi, dù sao ngày mai cũng để cho hai người họ nghỉ ngơi một chút, về nước bay mười mấy tiếng đồng hồ cũng mệt lắm, sau đó còn phải đi tàu hỏa này nọ nữa".
Dana nghe Cư An nói thì gật đầu rồi bước vào phòng tắm. Đợi đến khi Dana từ phòng tắm bước ra thì Cư An đã tựa đầu vào thành giường ngủ thiếp đi. Dana nhìn Cư An đang khẽ ngáy, mỉm cười ngồi lên giường, kéo chăn cho anh, sau đó giúp anh tắt đèn ngủ ở đầu giường. Đèn vừa tắt thì Cư An lại tỉnh giấc, miệng ừ một tiếng, chớp chớp mắt rồi nhìn xung quanh.
Dana nhìn Cư An cười nói: "Chúc ngủ ngon! Anh yêu!". Cư An mơ màng đáp lại: "Ngủ ngon!". Rồi co người vào trong chăn, tiếp tục ngủ.
Sáng hôm sau, Cư An tỉnh dậy đúng giờ, ngủ một đêm dậy là thấy tinh thần sảng khoái ngay. Nhìn thấy Dana bên cạnh vẫn còn đang say ngủ, anh nhẹ nhàng bước xuống giường, mặc quần áo rồi ra khỏi phòng. Đến phòng của đám nhóc, cửa vừa mở ra, mấy nhóc con hôm qua còn ỉu xìu thì nay đang đùa nghịch ầm ĩ trong phòng, thấy Cư An mở cửa liền vây quanh lấy anh.
Cư An dẫn mấy nhóc con ra dưới gốc cây phong đỏ phía sau nhà luyện vài bài quyền cước. Hans và Tiến Bảo thì tập leo cây, Võ Tòng đúng là cao thủ leo cây, chẳng mấy chốc đã leo lên cành ngồi xuống, Hans và Tiến Bảo cũng chậm rãi leo lên theo. Chỉ có Teddy, thân hình nó đã lớn, sự linh hoạt hồi nhỏ không còn nữa, cứ ôm lấy thân cây dưới gốc mà chẳng tài nào leo lên được. Thành tích tốt nhất là leo được hơn một mét rồi lại rơi xuống, ngã cái "bịch" xuống đất. Ngã xong nó lại như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục leo. Võ Tòng, Hans và Tiến Bảo thì ngồi trên cành cây kêu chít chít xuống Teddy dưới gốc, chẳng biết là đang chế giễu hay cổ vũ, dù sao thì bốn nhóc con cũng đang chơi đùa rất vui vẻ.
Luyện xong mười mấy bài quyền, dù sao thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy chiêu đó, chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Hơn nữa, Cư An luyện mấy ngày nay thấy thực sự rất tốt, chẳng biết là đã hình thành thói quen hay sao, nếu ngày nào không luyện vài bài là thấy thiếu thiếu cái gì đó. Hơn nữa, lợi ích đối với cơ thể cũng rất rõ ràng, từ khi luyện quyền pháp, chỉ riêng cái vóc dáng này thôi đã đủ để khoe khoang rồi, toàn thân đều là cơ bắp săn chắc, tuyệt đối không phải kiểu tập thể hình, cơ ngực luyện ra còn to hơn cả đa số phụ nữ, nhìn rất không hợp với thẩm mỹ của Cư An. Cơ bắp của Cư An hơi giống kiểu của Lý Tiểu Long, sức mạnh bùng nổ, hoàn toàn không phải kiểu cơ bắp "trưng bày" như Schwarzenegger.
Luyện xong quyền cước, Cư An nhìn mấy nhóc con đang chơi rất hăng say rồi đi về phía nhà kho, lấy cà rốt làm bữa sáng cho Đậu Thảo và Tuyết Hoa, còn mấy nhóc con thì ở lại chỗ cây phong tiếp tục chơi đùa.
Chăm sóc xong Đậu Thảo và Tuyết Hoa, Cư An chuẩn bị yên ngựa cho Đậu Thảo rồi chạy một vòng quanh nông trại, tiện thể đi tuần tra. Đợi đến khi quay trở về nhà thì đã là tám giờ hơn, gần chín giờ. Vào nhà thì thấy chỉ có Dana đã thức, còn Vương Phàm và Ngô Minh vẫn đang ngủ.
Cư An lắc đầu nói với Dana đang bận rộn trong bếp: "Đừng làm bữa sáng cho họ vội, đợi lúc nào họ dậy rồi làm, ước chừng phải đến mười giờ đấy".
Dana cười nói: "Ừ! Em biết rồi, em chỉ lấy bánh mì lát ra thôi, đợi lúc họ tỉnh thì tự nướng, còn thịt xông khói các thứ cũng chuẩn bị sẵn rồi. Đúng rồi, hôm qua em đã nói với bố mẹ, đến lúc đó họ sẽ tự lái xe qua, lần này anh phải sắp xếp khách sạn đấy".
Cư An nghe xong gật đầu: "Dù sao chúng ta cũng phải đi trước vài ngày, Saunders và Hầu Sâm họ đến Churchill Downs ở Kentucky thì chúng ta cũng qua, chắc là trước ngày thi đấu ba ngày. Họ đi cùng chúng ta hay thế nào?".
Dana lắc đầu nói: "Không đi cùng chúng ta, họ chỉ lái xe đi trước ngày thi đấu một ngày, xem xong thi đấu rồi ở lại một ngày hai đêm".
Cư An nghe xong liền bảo Dana: "Hay là bảo họ đi máy bay cho tiện, đường đến Kentucky không gần đâu, hai ông bà già lái xe đi không tiện lắm nhỉ".
Dana nghe Cư An nói thì cười bảo: "Câu này anh đừng bao giờ nói với bố em, ông ấy nghe thấy sẽ giận đấy. Đừng nói bố em mới hơn năm mươi tuổi, ông nội em hồi đó hơn sáu mươi, gần bảy mươi tuổi còn tự lái xe đến New York thăm chị cả em cơ mà. Hơn nữa, những người già hơn sáu mươi tuổi vẫn lái xe chạy đầy đường nhiều lắm".
Cư An nghe mà tặc lưỡi, trong lòng thầm cảm thán rằng mấy người này hơn sáu mươi tuổi mà vẫn lái xe chạy đầy đường được, mấy lão già này thật lợi hại.