Dana nghe xong nhún nhún vai, nói với Cư Nhiêu: "Chuyện con cái cứ để Chúa an bài, tôi và An không có ý kiến gì cả."
Câu nói này khiến mẹ rất hài lòng: "Dana nói câu này mẹ rất ưng ý. Chuyện con cái phải thuận theo tự nhiên. Anh và chị dâu con kết hôn hai ba năm rồi mà vẫn chưa chịu sinh con, cứ bảo bận công việc. Con người ta bằng tuổi đã sắp vào tiểu học rồi, trong khi Nhiễm Nhiễm còn chưa ra đời nữa."
Cư An nói: "Sao đang nói chuyện này lại lôi chuyện sinh con vào đây?" Cậu quay đầu hỏi đám nhóc Nhiễm Nhiễm: "Ngày mai các con có dự định gì, muốn chơi gì nào?"
Jerry nghe Cư An hỏi liền ngẩng đầu khỏi bát cơm: "Chú An, ngày mai cháu muốn đến thư viện ở thị trấn đọc sách, cháu có thể đi cùng Nhiễm Nhiễm không ạ?"
"Đến thư viện đọc sách sao?" Cư An nghe xong suy nghĩ một chút, đây là chuyện tốt: "Được chứ, đến lúc đó chú sẽ đưa Nhiễm Nhiễm và cháu cùng đến thư viện thị trấn."
Đồng Đồng nghe vậy vội vàng giơ đôi đũa trên tay lên góp vui: "Cậu ơi! Cháu cũng muốn đi."
Cư An cười bảo Đồng Đồng: "Cháu còn chưa biết mấy chữ, đến thư viện làm gì? Ở nhà ngoan ngoãn chơi với Ni Ni đi."
Dana nghe thấy thế liền giải thích với Cư An: "Đồng Đồng thích đọc sách là chuyện tốt, ngày mai anh cứ đưa mấy đứa nhỏ đến thư viện đi."
"Một mình anh sao trông nổi cả đám nhóc này chứ?" Cư An vội nói. Dẫn năm đứa nhóc đến thư viện, đoán chừng cứ trông đứa này lại mất đứa kia, chẳng phải là tự tìm rắc rối cho mình sao.
Cư Nhiêu nghe vậy lập tức nói: "Không bắt anh trông một mình đâu. Ngày mai em cũng đi theo, hay là Dana em cũng đi cùng luôn đi."
Dana nghe xong do dự nói: "Em cũng đi thì ở nhà chỉ còn lại một mình mẹ." Cư An nghe vợ nói câu này, trong lòng lập tức giơ ngón tay cái lên. Vợ mình nói khéo thật, vừa lấy lòng được mẹ lại vừa có thể cùng đi thư viện.
Quả nhiên mẹ nghe xong mặt mày hớn hở: "Không cần lo cho mẹ, mẹ ở nhà một mình không phải còn có Teddy, Võ Tòng mấy con vật đó sao, không buồn chán được đâu. Các con cứ yên tâm đưa bọn trẻ đi đọc sách đi."
Cư An thấy sự tình đã đến nước này thì cũng không còn đường lui, dứt khoát gật đầu: "Vậy được, ngày mai cả nhà chúng ta cùng đến thư viện thị trấn. Trưa có cần về nhà ăn cơm không?" Cư An hỏi Dana.
"Đọc sách không mất nhiều thời gian đâu. Khoảng một tiếng rưỡi là được, cộng thêm thời gian bọn trẻ chơi đùa, thời gian đọc sách thực tế chỉ tầm ba bốn mươi phút thôi." Jerry vừa nói vừa nhìn cậu bé Jerry ngồi đối diện.
Jerry nghe xong gật đầu: "Vâng, ngày mai cháu còn muốn đọc một đoạn truyện cho mọi người nghe nữa. Cháu muốn Nhiễm Nhiễm đến xem."
Cư An nghe vậy mới hiểu hóa ra nhóc con này muốn khoe khoang trước mặt bạn bè: "Được! Sáng mai để Tyler đưa cháu đến nhà chúng ta, lúc đó chúng ta cùng đi thư viện."
Năm đứa nhỏ lập tức reo hò, ăn cơm xong liền tự giác mang bát đũa vào bồn rửa rồi chạy biến ra ngoài.
Ăn cơm xong, Cư An nghỉ ngơi một lát rồi lái xe đến trước cửa nhà, gọi Jerry và Emily lên xe để đưa hai nhóc về nhà.
Đến trang trại của Tyler, Cư An thả hai đứa trẻ xuống. Cậu từ chối lời mời vào nhà ngồi chơi của ông già Tyler, ngồi trong xe nói vọng ra: "Ngày mai Jerry muốn đi thư viện, lúc đó ông đưa Jerry và Emily đến trang trại của tôi nhé, vừa hay tôi với Dana và chị gái tôi định đưa mấy đứa nhỏ trong nhà đi cùng."
Tyler dựa vào đầu xe của Cư An, cười nói: "Vậy thì làm phiền các cậu rồi, sáng mai tôi sẽ đưa chúng qua, tối lại đến đón."
Vợ của Tyler đứng bên cạnh nói: "Nghỉ hè mà Jerry với Emily ngày nào cũng sang trang trại của Cư An chơi, phiền người ta quá."
Cư An xua tay: "Chăn một con cừu cũng là chăn, hai con cũng là chăn, nên chẳng có gì phiền cả. Tôi còn phải cảm ơn Jerry và Emily nữa kìa, nhờ có hai đứa mà ba đứa nhỏ nhà tôi chỉ cái gì cũng dùng cả tiếng Anh lẫn tiếng Trung nói vài lần là hiểu ngay. Giờ mấy đứa nhỏ tiến bộ tiếng Anh nhanh lắm."
Tyler cười trêu chọc: "Nhưng sau này quen rồi thì cậu đừng trách Jerry và Emily dạy cho bọn trẻ nhà cậu toàn giọng Montana đấy nhé."
Cư An xua tay: "Mấy đứa nhỏ nhà tôi nói tiếng Trung cũng đâu phải phổ thông chuẩn, đến lúc đó Jerry và Emily có khoe khoang tiếng Trung thì các ông bà cũng đừng phàn nàn, tính ra thì đôi bên cùng có lợi." Nghĩ đến giọng Tô Bắc đặc sệt của Đồng Đồng và Ni Ni, Nhiễm Nhiễm thì đỡ hơn chút vì theo Cư Sơn ở thành phố lớn nên tiếng phổ thông còn khá chuẩn, nhưng giờ cũng đang dần chuyển sang thổ ngữ.
Nói xong, Cư An vẫy tay chào vợ chồng Tyler: "Được rồi, tôi không nói nữa, về sớm đi. Hẹn gặp lại vào ngày mai!" Nghe vợ chồng ông già Tyler chào lại, Cư An khởi động xe quay đầu trở về trang trại.
Về đến nhà, cậu thấy Nhiễm Nhiễm ủ rũ bước xuống cầu thang, trên tay cầm hai cuốn vở lớn. Cư Nhiêu đang ngồi trên ghế sofa, bảo Nhiễm Nhiễm đang đi chậm rì rì: "Đừng có lề mề nữa, mẹ con bảo mỗi ngày con phải viết hai trang tiếng Trung và hai trang toán, việc nửa tiếng là xong, viết xong thì đi tắm rồi ngủ. Nhanh lên, em gái cũng đang ngồi cùng con kìa."
Nhiễm Nhiễm ôm vở đặt lên bàn trà, phàn nàn với Cư Nhiêu: "Cô ơi, Jerry không có bài tập hè, các em cũng không có, sao chỉ mình cháu có thôi, cháu không muốn làm."
Cư Nhiêu nói: "Con không làm thì đến lúc mẹ con kiểm tra xem có mắng con không. Cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ có hai trang giấy thôi, lát là xong."
Cư An nhìn Nhiễm Nhiễm lề mề lật vở ra bắt đầu viết. Cậu bước tới xem, bài tập cũng không quá nhiều, mỗi trang chỉ có bảy tám bài toán, mỗi dòng chữ còn cách nhau một dòng, ít hơn bài tập hè của cậu hồi bé nhiều. Hồi đó thầy cô còn bắt viết nhật ký mỗi ngày. Mỗi lần gần hết hai ngày hè, Cư An lại tất tả đi mượn vở bài tập của mấy bạn nữ học giỏi về chép lấy chép để. Thầy cô còn có cách, quy định bài toán ứng dụng không được viết thẳng đáp án mà phải có ít nhất ba bước, khiến khối lượng công việc của Cư An tăng vọt.
Cư An nhớ lúc đó cuốn nhật ký có bìa giấy màu nâu, in chữ đỏ, thường là sổ công tác gì đó. Mở ra là giấy trắng kẻ ngang đỏ hoặc đen. Nếu ai có cuốn sổ bìa da thì đúng là hàng cao cấp. Nhật ký thường chỉ là một câu: "Hôm nay mình chơi rất vui với bạn này bạn kia", "Hôm nay mình đi bắt cá rất vui" đại loại thế. Một trang nhật ký nhỏ có thể viết được năm ngày, hơn nửa cuốn sổ để trống không nộp cho thầy cô. Mà đoán chừng các thầy cô cũng chẳng buồn xem bài tập của loại học sinh như cậu, biết đâu lại đem bán giấy vụn cả đống rồi cũng nên.
Cư An ngồi xuống sofa, cầm cuốn vở bài tập bên cạnh Nhiễm Nhiễm lên lật xem. Chữ Nhiễm Nhiễm viết rất đẹp, nét chữ chuẩn thư pháp, có vài phần giống kiểu Bàng Trung Hoa, cậu liền khen: "Chữ của Nhiễm Nhiễm đẹp thật đấy, đẹp hơn chữ của anh hồi bé nhiều."
Cư Nhiêu cười nói: "Anh và chị dâu tốn hơn tám trăm đồng gửi đi học đấy, hơn hai tháng trời mà không viết đẹp thì mới là lạ."
Nhìn nét chữ đẹp trên vở bài tập, Cư An nói: "Tám trăm đồng này tiêu rất đáng. Nét chữ này mang ra ngoài cho người ta nhìn cũng thấy thoải mái. Tám trăm đồng hai tháng là rẻ rồi. Chỗ nào dạy thế? Để sau này Ni Ni tập viết chữ thì cũng gửi đi học. Trước đây con gái đồng nghiệp học vẽ, một tiếng đã mấy chục đồng rồi. Tám trăm đồng hai tháng không hề đắt, thứ này con trẻ có thể dùng cả đời."
Nhiễm Nhiễm nghe xong liền nói: "Chú hai, trong phòng ngủ của cháu còn hai bức chữ thầy giáo tặng nữa cơ." Nói xong định đứng dậy chạy sang chỗ Cư An.
Chưa kịp đứng lên đã bị Cư Nhiêu lườm: "Viết bài đi, muốn nói gì thì nói, chạy sang chỗ chú hai làm gì."
Nhiễm Nhiễm lẩm bẩm: "Bài tập của cháu, Jerry đến một bài cũng không tính được, bạn ấy học lớp ba rồi đấy, cháu mới lớp hai." Sờ sờ góc bàn, lại sờ hộp bút, Nhiễm Nhiễm lưu luyến quỳ xuống tấm thảm bên cạnh bàn trà bắt đầu làm bài tập.
Cư Nhiêu càu nhàu theo: "Jerry nhà người ta có trang trại lớn, sao con không so sánh đi? Nhà con còn đang đi thuê đấy, sao không nói? Con mà không viết tử tế, sang năm mẹ con cho đi học toán Olympic, lúc đó không cho đến nhà chú hai chơi nữa. Vừa hay mẹ con sau này cũng không đi làm, suốt ngày ngồi kèm con làm bài tập."
Dana lúc này từ trong bếp bước ra, nghe thấy lời Cư Nhiêu liền nói: "Nhiễm Nhiễm, tại sao con phải đi học toán Olympic? Con có thích toán không?"
"Cháu ghét toán, cháu cũng ghét tiếng Trung, cháu ghét đi học lắm." Nhiễm Nhiễm không thèm ngẩng đầu nói. Đồng Đồng ở bên cạnh ôm cuốn sách tranh, làm mặt xấu trêu: "Anh xấu hổ quá, em thì thích đi học, có nhiều bạn chơi cùng vui biết bao nhiêu."
Cư Nhiêu thở dài: "Con chỉ thích chơi với ăn thôi, cái gì cũng không thích. Đừng phàn nàn nữa, ngoan ngoãn viết chữ đi. Đồng Đồng, con ở trường bớt gây rắc rối cho mẹ là mẹ thắp nhang tạ ơn rồi."
Dana nghe lời Nhiễm Nhiễm liền tò mò hỏi Cư An: "Nếu Nhiễm Nhiễm không thích toán, sao anh và chị dâu lại bắt con đi học toán Olympic? Trẻ con thích chơi là bình thường mà, tại sao phải tước đoạt tuổi thơ hạnh phúc của bọn trẻ? Nên tôn trọng lựa chọn của Nhiễm Nhiễm chứ."
Cư An nghe Dana lại định đi vào ngõ cụt liền nói: "Trẻ em Trung Quốc thường nghỉ hè sẽ đi học đủ thứ, nào là piano, vẽ tranh, đủ loại cả. Con cái mình mà không học thì như thể thua kém bạn bè vậy. Đây là khác biệt về hệ tư tưởng, em đừng suy nghĩ lung tung nữa. Nhiễm Nhiễm là con của anh trai và chị dâu, họ giáo dục thế nào là chuyện của họ, không liên quan nhiều đến chúng ta."
Nhìn Ni Ni đang ngồi trên sofa lật cuốn sách đầy tranh vẽ, Cư An nói: "Con cái chúng ta thì cứ để chúng chơi thỏa thích. Hồi bé anh chẳng bao giờ được chơi đã đời, tối nào cũng đầy bài tập."
Cư Nhiêu nói: "Thôi đi ông ơi, hồi cấp hai đánh bóng bàn quên cả ăn, mẹ phải đi tìm, cuối cùng thấy hai đứa cùng bạn đánh dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo, thế mà còn bảo chưa chơi đã đời?"
"Được rồi, các người cứ từ từ mà viết, anh đưa Ni Ni lên lầu đây." Nói xong cậu bế thốc Ni Ni lên, kẹp vào nách. Ni Ni cười khúc khích, đôi chân nhỏ đung đưa để lại những tràng cười trong trẻo.