Mọi việc đã xong xuôi, chỉ chờ mọi người tan làm về ăn món gà hầm. Thấy trời cũng đã tối, Cư An định đi gọi Nhị Tráng, Đại Quân và mấy người nữa sang ăn cùng. Hai người đàn ông ngồi nhâm nhi chút rượu, Thomas thì uống rượu vang, chẳng có gì thú vị lắm. Cư An nghĩ gọi thêm Nhị Tráng, Đại Quân, Đỗ Hổ, tiện thể gọi cả Hoài Ân nữa thì không khí sẽ náo nhiệt hơn nhiều.
Vừa tới cửa nhà Nhị Tráng, Cư An đã thấy Đại Quân từ trong nhà bước ra. Cậu quay sang nói với Đại Quân: "Đại Quân, anh đang định gọi chú đây. Tối nay khỏi phải nấu nướng gì, sang chỗ anh ăn gà hầm đi. Chú đi gọi Đỗ Hổ, anh sẽ gọi Nhị Tráng! Đúng rồi, chú tiện thể nhắn luôn cho Hoài Ân nhé, đỡ phải đi lại nhiều lần". Nói đoạn, Cư An định gõ cửa phòng Nhị Tráng.
Đại Quân nhìn thấy thế liền cười bảo Cư An: "Anh An, đừng làm phiền chuyện tốt của người ta. Tối nay Nhị Tráng bận rồi! Trong phòng đang có người".
"Thằng nhóc này ở đây thì có hoạt động gì, có ai được chứ?" Cư An cười nói với Đại Quân, rồi gõ cửa: "Nhị Tráng! Anh là Cư An đây, tối nay sang chỗ anh ăn gà hầm đi, anh em mình làm chút rượu".
Dứt lời, Nhị Tráng ra mở cửa: "Em biết rồi, anh An, em qua ngay đây". Cậu vừa nói vừa đỏ mặt gãi đầu. Cư An nhìn thấy cảnh này đúng như lời Đại Quân nói, quả nhiên là có "tình hình", bèn cười với Nhị Tráng rồi quay người về nhà. Trong lòng anh thầm nghĩ phải nói chuyện với mấy tên này mới được, đừng có kiếm được chút tiền lẻ rồi lại ném hết vào túi mấy cô gái bán hoa.
Về đến nhà, Cư An cứ suy nghĩ xem nên mở lời với ba gã này thế nào. Chẳng bao lâu sau, Đại Quân dẫn Đỗ Hổ tới. Vừa vào cửa, hai người treo mũ và áo lên giá rồi ngồi xuống. Cư An tò mò hỏi: "Nhị Tráng gọi điện thuê gái à? Lúc nãy thấy anh nó còn đỏ mặt, các chú khá thật đấy, anh ở đây lâu thế mà còn không biết thị trấn này có dịch vụ đó".
Đại Quân và Đỗ Hổ nghe xong đều ngơ ngác. Một lát sau, Đỗ Hổ mới rụt rè hỏi: "Anh An? Thị trấn này có dịch vụ đó ạ?".
"Các chú không rõ hơn anh à? Trong phòng Nhị Tráng là ai?" Cư An nhìn hai gã. Nghe vậy, Đỗ Hổ và Đại Quân bật cười. Đại Quân vừa cười vừa giải thích: "Anh hiểu lầm rồi, sao bọn em có thể tìm loại người đó chứ, trong phòng Nhị Tráng là Nancy!".
"Nancy?" Cư An ngạc nhiên: "Chẳng phải Nancy có bạn trai rồi sao? Ngày nào cũng như hình với bóng, hồi mới đến trang trại tuần nào cô ấy cũng đi thăm anh chàng đó, nghe nói là một thanh niên rất bảnh bao, sao lại dây dưa với Nhị Tráng rồi? Rối ren thật!".
Đỗ Hổ cười nói: "Hai người họ chia tay lâu rồi anh An ơi, thông tin của anh cũ quá rồi. Hình như là bạn trai cũ của Nancy bị cô ấy bắt quả tang lăng nhăng, hai người họ mới đến với nhau được chừng một tuần thôi".
Cư An nghe vậy mới gật đầu. Con gái Mỹ mà bắt gặp đàn ông lăng nhăng thì mười phần chín là chia tay, kết hôn rồi thì ly hôn. Mà ly hôn ở Mỹ chẳng phải chuyện hay ho gì, không ký thỏa thuận tiền hôn nhân thì hì hì, hãy cẩn thận cái ví tiền của mình đi, tài sản chia ra có mà khóc tiếng Mán. Thực ra ấn tượng của Cư An về Nancy khá tốt, cô không thích nói nhiều, tuy ngoại hình bình thường nhưng làm việc rất nhanh nhẹn. Thế này cũng tốt, "mỡ màu không chảy ra ruộng ngoài", tất cả đều nằm trong trang trại của mình.
Nghĩ vậy, Cư An vui vẻ nói với Đại Quân và Đỗ Hổ: "Thằng nhóc Nhị Tráng này bình thường trông thì khờ khạo, ai ngờ làm việc chính sự lại nhanh nhẹn hơn hai chú nhiều. Hai chú cứ tỏ ra khôn lanh, nói xem hai chú thế nào rồi, lần trước về nhà có được gia đình mai mối cho ai không?".
Đỗ Hổ lúc này mới cười đáp: "Nhà Đại Quân tìm cho cậu ấy một cô, hai bên gặp mặt đều thấy ưng ý. Lần tới về nhà là gia đình hai bên sẽ tổ chức luôn".
"Tốc độ nhanh thật đấy" Cư An cười ra hiệu cho hai người ngồi xuống: "Chỉ nhìn nhau vài cái là xong rồi à?".
Đại Quân cười ngượng nghịu: "Ở quê không có nhiều thủ tục! Đều là chỗ biết rõ gốc gác, nhà gái thấy thu nhập của em cũng khá, tháng được hơn vạn tệ nên rất hài lòng".
Cư An nghe vậy nhẩm tính lương của Đại Quân, hơn một ngàn đô la Mỹ một tháng chẳng phải là hơn vạn tệ sao, ăn uống lại ở trong trang trại, thế là tiền dư toàn bộ. Anh cười hỏi: "Thế chú định làm hai năm kiếm ít tiền rồi về à? Thế thì anh tiếc lắm đấy".
"Về đâu mà về! Em định làm chỗ anh An thêm hai năm nữa, rồi đón cô ấy sang đây. Đợi làm được hai năm sẽ xin thẻ thường trú, kiếm cái thẻ xanh, làm người Mỹ xem sao" Đại Quân cười đáp.
Cư An gật đầu: "Thế cũng tốt. Đến lúc làm thủ tục, anh sẽ đứng tên trang trại ký hợp đồng thuê mướn cho chú, có công việc thì xin xỏ cũng dễ dàng hơn".
Đỗ Hổ trêu chọc: "Anh An! Sao anh lại kiêm luôn cả việc làm dịch vụ nhập cư thế này?".
Cư An vỗ vỗ ghế sofa cười: "Anh không đủ năng lực thôi! Nếu đủ năng lực thì giống như mấy gã trên mạng, cứ suy nghĩ cách đánh bại nước Mỹ. Có người bảo tổ chức cho vài ngàn chiếc máy bay, thả một trăm triệu dân xuống nước Mỹ, nước Mỹ lập tức thành nước đang phát triển ngay. Đến lúc đó GDP chia ra so với trong nước chắc là ngang ngửa. Anh thấy ý tưởng này còn khả thi hơn là đánh bại hải không quân Mỹ nhiều".
Có lẽ vì bị lý luận của Cư An làm cho sững sờ, một lúc sau hai gã mới hoàn hồn: "Ai mà nghĩ ra được thế, độc địa thật!". Rồi cả bọn cùng Cư An cười lớn.
Cư An lại hỏi thăm tình hình gia đình hai người. Đang trò chuyện thì Thomas dẫn theo Hoài Ân vào. Vừa định treo áo lên thì Nhị Tráng cũng đẩy cửa bước vào. Cư An thấy đủ người rồi liền giục dọn tiệc.
Trên bàn rượu, Nhị Tráng kể chuyện mình và Nancy yêu nhau. Cư An nghe xong xua tay: "Đó là chuyện của các cậu, tôi không quản. Lúc đầu tôi còn tưởng trong phòng cậu giấu cô gái bán hoa nào, còn định lên lớp giáo dục chính trị cho các cậu đấy! Nghe Đại Quân kể mới biết, chuyện này tốt lắm! Làm tốt lắm".
Thomas nghe vậy cũng phụ họa: "Thực ra gã bạn trai cũ của Nancy tôi vốn chẳng ưa gì! Chỉ được cái mặt bảnh bao mà lại nghiện rượu, tính khí thì tồi tệ. Nhị Tráng tốt hơn hắn nhiều, người thật thà lại chăm chỉ làm việc ở trang trại, đàn ông tốt hay không cứ nhìn vào trang trại là biết ngay".
Cư An nhớ lại lúc mới tới, Thomas đã không ưa mối tình trước của Nancy vì thấy gã kia không thuận mắt, kiểu dáng "công tử bột". Nếu bạn đến các trang trại miền Tây nước Mỹ, những lão cao bồi lớn tuổi đều để râu xồm xoàm, rất hiếm khi thấy ai cạo mặt sạch sẽ. Cũng dễ hiểu thôi, đối với những lão cao bồi này, không chăn bò ở trang trại thì trong mắt họ cũng chẳng khác nào không có việc làm tử tế.
Thomas và Hoài Ân vừa uống rượu vang vừa ăn thịt gà trong nồi lẩu thanh đạm, còn Cư An cùng Nhị Tráng thì ăn nồi cay, nhắm chút rượu, chẳng mấy chốc mà mồ hôi nhễ nhại. Nhị Tráng và mấy người kia đành cởi áo len, chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi giống Cư An để ăn tiếp.
Thomas nhìn cảnh này, lắc đầu cười với Cư An: "Thật không hiểu nổi các ông người Trung Quốc, làm sao có thể ăn thứ cay thế này, mồ hôi đầm đìa mà vẫn phải cởi áo".
"Giải thích với ông cũng không hiểu đâu. Giữa trời băng tuyết, làm nồi lẩu nóng hổi, uống chút rượu rồi chui vào chăn ngủ một giấc đến sáng, đó mới là cuộc sống hoàn hảo. Thế này mới sướng chứ, hôm nay hai con đại bàng đuôi đỏ đó làm được việc tốt thật" Cư An cười nói.
Thomas mỉm cười: "Nếu ông muốn ăn thì trong chuồng gà vẫn còn nhiều gà trống mà, nhưng loại thịt gà này đúng là ngon hơn gà tây nhiều, có hương vị khó tả, ăn loại này xong rồi ăn gà tây chẳng thấy vị gì nữa".
Nhị Tráng tiếp lời: "Gà tây tuy to nhưng thịt không chắc, chỉ được cái no bụng thôi. Muốn ngon thì phải là loại gà này, cộng thêm thả rông ăn côn trùng trên đồng cỏ trang trại nên vị càng tuyệt. Đúng rồi anh An, lúc mới về em nghe nói hôm nay Đại Kim và Tiểu Kim thể hiện uy phong, giết được một con đại bàng đuôi đỏ, cuối cùng cũng biết săn mồi rồi".
Cư An cười nói: "Chắc là bị mấy con chó chăn bò ép quá rồi. Con Đại Kim hồi nhỏ trông hung dữ lắm, lúc ăn toàn đẩy Tiểu Kim ra, thế mà lớn lên lại chẳng dũng cảm bằng em trai, đúng là loại chỉ giỏi bắt nạt trong nhà". Cư An có vẻ vẫn chưa hài lòng về Đại Kim.
"Đại bàng vàng vốn vậy, hồi nhỏ tranh giành thức ăn để sinh tồn, thậm chí khi thiếu thức ăn còn ăn thịt cả con nhỏ hơn. Nhưng sau này anh không cần lo nữa, Đại Kim và Tiểu Kim đã biết mình có thể làm gì rồi, biết đâu thỉnh thoảng lại mang cái gì đó về cho anh" Thomas vừa gặm đùi gà vừa nói.
Lúc mới bắt đầu, Thomas và Hoài Ân còn giữ hình tượng, nhưng chẳng bao lâu sau cũng giống như Cư An và mấy người kia, dùng đũa gắp thịt gà vào bát rồi bốc tay gặm, chẳng còn khoe khoang kỹ năng dùng đũa nữa.
Bữa cơm khiến Cư An và mọi người thấy vô cùng sảng khoái. Sau khi hơi chếnh choáng men say và mọi người giải tán, Cư An chẳng dọn dẹp gì mà lên lầu, nằm vật xuống giường, chẳng mấy chốc đã ngáy như sấm.
Những ngày sau đó, đúng như lời Thomas, Đại Kim và Tiểu Kim không phải thỉnh thoảng mới mang đồ về, mà ngày nào cũng mang về một thứ, lúc thì gà rừng, lúc thì thỏ hoang. Lần đầu tiên, Cư An còn hết lời khen ngợi, biết mang đồ về nhà là đồng chí tốt!
Kết quả là liên tiếp bốn năm ngày khiến Cư An không chịu nổi. Hai con này hình như bị "nghiện" rồi, ngày nào cũng bắt vài con vật nhỏ về. Cư An đành phải cầm chiến lợi phẩm, thấy gã cao bồi nào ló đầu ra là bắt họ xách đi. Không còn cách nào khác, nếu không cho người khác thì ngày nào cũng chẳng làm được việc gì, ba bốn bộ da thú đủ để Cư An ngồi lột cả buổi chiều.
Đến khi đón Dana tới, chỉ trong một buổi sáng, hai con này đã mang về cho anh ba con thỏ. Hết cách, Cư An đành gọi hai con lên trước mặt để "thương lượng". Không biết chúng có hiểu hay không, nhưng sau khi thương lượng xong, ngày hôm sau quả nhiên không có con mồi nào mang về nữa, khiến Cư An vui mừng khen ngợi: "Đại bàng giỏi! Đại bàng giỏi!". Nghe thấy thế, Dana bên cạnh cười ngặt nghẽo.