Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 705 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 260
Vận may của Cư An

❊ ❊ ❊

Cư An nắm tay Dana, cùng từng vị khách trò chuyện đôi câu. Đến tận buổi chiều, hôn lễ về cơ bản đã kết thúc, đa số khách khứa bắt đầu khởi hành ra về. Phía Cư An thì không có mấy người thân, nhưng bên phía Dana thì cô dì chú bác rất đông đảo. Marcos từ xa tới còn phải lo liệu chỗ ở cho họ, đến chiều cũng dẫn theo Melina rời đi.

Theo truyền thống, Cư An đáng lẽ phải đưa Dana đi hưởng tuần trăng mật, nhưng vì còn phải về nước tổ chức thêm một buổi lễ nữa nên cũng chẳng bày vẽ gì thêm. Trong trang trại chỉ còn lại gia đình Cư An cùng với Mike, Miles và Vương Phàm. Ba người này vốn cũng định đi, nhưng bị Cư An giữ lại. Đã lặn lội từ New York tới đây, hơn nữa tiệc độc thân cũng nhờ họ lo liệu, dù sao cũng phải ở lại một đêm, vả lại còn có chuyện muốn bàn bạc với mấy người họ.

Ngay khi hôn lễ kết thúc, Dana liền thay lại trang phục thường ngày. Bố mẹ cùng đại gia đình bắt đầu dạo quanh trang trại. Bố, anh rể và chị gái thì cưỡi ngựa, còn anh trai và chị dâu thì lái xe địa hình chở mẹ đi tham quan.

Cư An dẫn Mike và Miles cùng những người khác ngồi xuống ghế sofa. Dana lúc này đã là nữ chủ nhân thực thụ, công việc trà nước cũng trở nên danh chính ngôn thuận. Sau khi phục vụ cà phê cho mọi người, Dana ngồi xuống bên cạnh Cư An.

"Mảnh đất tôi nhắc với các anh lần trước hôm nay gần như đã vào tay rồi, đợi lấy được đất là tôi chuẩn bị khởi công," Cư An cười nói với ba người.

Mike cười, vỗ vỗ vào tay vịn ghế: "Tôi biết rồi, lúc trò chuyện với Max, cậu ấy đã nhắc với tôi. Vốn dĩ ý của họ là nhân cơ hội tiểu bang cắt giảm đồng cỏ lần này, dành chút ưu đãi nhỏ cho những người ủng hộ ở Montana. Ai ngờ cậu lại nhắm vào cái hồ lớn đó."

Cư An hơi sững sờ, cười đáp: "Tôi suýt quên mất anh là đảng viên Đảng Dân chủ đấy, nhưng việc đấu giá này tôi thấy sao sao ấy nhỉ." Dù sao đất vẫn chưa về tay, Cư An bắt đầu cảm thấy lo được lo mất.

Sau khi nghe xong, Mike cười nói: "Việc phân bổ đồng cỏ của tiểu bang trên danh nghĩa là để mở rộng khả năng chống chọi rủi ro cho các nông trại trong bang, đây chỉ là bước đầu. Bước tiếp theo là cho thuê các dải đồng cỏ lớn của tiểu bang để tư nhân quản lý. Nếu có năng lực, vài năm sau có thể nộp đơn lên tiểu bang để xin mua lại mảnh đất này. Tuy nhiên chỗ của cậu hơi rắc rối, vì trên đồng cỏ hiện tại đang thả rông ngựa hoang, dự kiến vẫn phải giữ lại khoảng 5.000 mẫu Anh làm nơi cư trú cho chúng, hơn 30.000 mẫu Anh còn lại tiểu bang dự định cho thuê vào năm sau. Nếu cậu có hứng thú thì có thể nộp đơn lên tiểu bang, nhưng năm sau thì phải cạnh tranh bằng tiềm lực tài chính rồi."

Cư An nghe xong liền nói: "Khá lắm, anh ở New York mà còn nắm rõ chính sách Montana hơn cả tôi. Nhưng tạm thời tôi chỉ hứng thú với cái hồ đó thôi, còn những phần đất khác thì để sang năm tính. Đồng cỏ của tôi hiện tại vẫn đủ dùng, dù là hai năm sau cũng vậy. Một mẫu Anh đất của tôi còn chưa nuôi nổi một con bò, còn lâu mới đạt đến độ bão hòa ba con một mẫu."

Vương Phàm nghe vậy liền trêu chọc: "Trang trại của cậu mà một mẫu nuôi ba con bò thì chẳng phải lên tới hơn trăm ngàn con rồi sao. Cho dù mỗi con một ngàn đô la thì cũng không ít đâu. Thứ chạy trên trang trại của cậu không phải bò, mà toàn là đô la đấy." Mọi người nghe vậy đều bật cười ha hả.

Cư An cười nói: "Một mẫu Anh đồng cỏ linh lăng tốt nếu tưới tiêu đầy đủ thì nuôi ba con bò là lợi nhuận cao nhất. Nhưng trang trại của tôi cỏ tốt, Thomas ước tính nuôi năm con cũng không thành vấn đề."

Nhắc đến cỏ, Miles liền tiếp lời: "Khi nào trang trại ngựa của cậu xây xong, đợi xây xong tôi cũng mang ngựa của mình đến gửi nuôi."

"Anh cũng có ngựa ư?" Cư An nhìn Miles, cười hỏi: "Sao chưa bao giờ nghe anh nhắc tới."

Mike cười chen vào: "Con ngựa thuần chủng tầm thường của cậu ta chỉ để ở trang trại vùng ngoại ô, rảnh rỗi mới ghé qua một lần. Đem ra đường đua thì chỉ tổ mất mặt. Đợi trang trại của Cư An xây xong, tôi nghĩ cậu cũng đừng mang qua làm gì, cỏ ở đây giá trị gấp mười lần cỏ linh lăng đấy."

Cư An cười lắc đầu: "Đó là cho người ngoài thôi, các anh dù có mang hai con ngựa tới thì cứ để nó ăn thoải mái, ngoài sân toàn cỏ là cỏ."

Vương Phàm lại cười nói: "Đợi trang trại của cậu ấy xây xong, tôi cũng mang một con ngựa tới nuôi, kiếm một con thuần chủng cái để làm tình nhân cho cậu nhóc Táo Bạo (淘气包)."

Mike nghe xong liền lắc đầu: "Muốn làm tình nhân cho Táo Bạo thì yêu cầu cao lắm đấy, mỗi lần phối giống là mấy trăm ngàn đô la."

Vương Phàm mở trang trại cũng chỉ là tay mơ, làm chủ không biết quản lý nên không rõ phí phối giống của ngựa thuần chủng vô địch, liền hỏi Cư An: "Phí phối giống của Táo Bạo là bao nhiêu?"

"Chín trăm ngàn đô la," Cư An đáp.

Vương Phàm nghe xong liền nói: "Thôi bỏ đi, đến lúc đó tôi tới trang trại của cậu, cứ cưỡi thẳng Táo Bạo là được."

"Tôi chỉ muốn hỏi công ty thiết kế kiến trúc phong cách đồng quê mà Miles thuê cho anh thế nào, nếu ổn thì tôi cũng chẳng làm phiền người khác nữa, cứ giao cho họ thiết kế là xong," Cư An cười nói với Miles.

Miles nghe xong liền cười đáp: "Cậu không nói tôi cũng sẽ nhắc. Tôi là cổ đông của văn phòng này, giao cho họ cũng coi như tự kiếm tiền cho mình."

Cư An nghe vậy cười nói: "Nhưng lúc tính tiền đừng có chém đẹp quá nhé, túi tôi vừa mới có chút tiền lẻ thôi."

Miles cười nói: "Cứ theo tiêu chuẩn mà làm, cái này đều có giá tham chiếu cả. Dù tôi có muốn lấy thêm tiền của cậu, thì kế toán và gã Nien kia chắc chắn cũng sẽ gây khó dễ cho tôi. Nhưng lần này rốt cuộc cậu định xây lớn thế nào, đã có ý tưởng cụ thể chưa?"

"Ít nhất phải lớn gấp đôi nhà hiện tại, giờ nhà đông người cảm thấy hơi chật chội," Cư An nói. Lần này giữ ba người họ lại, cộng thêm gia đình Cư An, các phòng trên lầu đều đã kín chỗ. Sau này nếu có thêm hai ba đứa nhóc nữa thì ngay cả người trong nhà ở cũng thấy chật, chưa kể đến việc có khách tới chơi. Hơn nữa, hành lang căn nhà cũ này cũng hơi hẹp. Lúc mới đến thấy nhà to thật, ai ngờ càng ở càng thấy nhỏ.

Miles cười nói: "Cậu cứ từ từ bàn bạc kỹ với Dana, xem diện tích chiếm đất bao nhiêu để nhà thiết kế còn phát huy. Khi nào thì chốt được đất?"

"Hai tuần nữa, nhưng lúc đó chắc tôi và Dana đang đi hưởng tuần trăng mật ở châu Âu rồi. Hay là ngày mai dẫn các anh đi xem qua địa điểm để chốt luôn đi," Cư An vỗ vỗ tay Dana bên cạnh rồi tiếp tục: "Nhưng tôi hy vọng sau khi chốt phương án kiến trúc thì có thể hoàn thành sớm nhất có thể. Cuối năm tôi và Dana muốn chuyển vào nhà mới."

Miles gật đầu: "Vậy thời gian khá gấp rút đấy, hai người đi trăng mật về phải nhanh chóng quay lại thôi."

Cư An suy nghĩ một chút liền hiểu ra. Sáu tháng ở trong nước có khi xây xong cả một tòa nhà, nhưng đây là Mỹ. Đặc điểm của người Mỹ là gì? Lười. Đám công nhân xây dựng này cũng làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, không có khái niệm tăng ca, ngày nghỉ cũng chẳng đời nào làm thêm. Bảo sao mà nhà xây không chậm cho được.

Cư An thầm khinh bỉ đám công nhân Mỹ lười biếng trong lòng, hoàn toàn quên mất bản thân khi còn ở trong nước mỗi lần phải tăng ca đều hận không thể ném ông chủ từ trên lầu xuống. Cậu quay sang nói với Vương Phàm: "Anh trai tôi dự định mở xưởng gia công sàn gỗ trong nước, muốn nhập gỗ từ Mỹ về. Anh hay vận chuyển hàng hóa qua lại chắc biết rõ giá thị trường nhỉ?"

Vương Phàm suy nghĩ một chút rồi nói: "Dù gỗ ở đây rẻ, đó cũng là so với đồng đô la thôi. Đổi sang Nhân dân tệ thì cũng chẳng khác gì gỗ trong nước, chưa kể còn phí vận chuyển, thuế quan các thứ. Về đến trong nước thực sự chẳng có chút sức cạnh tranh nào. Tôi trước đây cũng từng nghĩ tới, nhập từ Mỹ không bằng nhập thẳng từ Nam Mỹ về."

Mike nghe vậy cũng gật đầu: "Hơn nữa, gỗ là nguyên liệu xuất khẩu, không bằng gia công thành ván gỗ tại Mỹ rồi mới xuất khẩu sẽ có lợi thế hơn. Công việc kinh doanh này thực sự không dễ làm. Nếu anh trai cậu muốn làm kinh doanh sàn gỗ, chẳng bằng mua lại một công ty sàn gỗ nhỏ ở đây, gia công xong rồi vận chuyển sang Trung Quốc, hoặc làm đại lý cho một thương hiệu sàn gỗ."

"Làm đại lý trực tiếp cho một thương hiệu rồi vận chuyển về nước thì còn được," Vương Phàm cười nói: "Vận chuyển gỗ từ Mỹ về thực sự không phù hợp, giá cả không có sức cạnh tranh."

"Tôi cũng chỉ hỏi vậy thôi, tối nay anh với anh trai tôi bàn bạc xem sao, xem ý anh ấy thế nào," Cư An nhún vai nói.

Vương Phàm chỉ vào Cư An cười nói: "Gã này đúng là lười, anh trai mở xưởng mà cũng chẳng quan tâm. Ngoài việc vận may tốt ra thì đúng là chẳng được tích sự gì. Thật nên đi nghe mấy buổi diễn thuyết về thành công để thanh lọc tâm hồn đi."

Miles lại xen vào: "Vận may! Đó là tài sản quý giá nhất mà Chúa ban tặng cho con người. Có vận may rồi thì còn thiếu gì nữa? Cho dù là kẻ nghèo rớt mồng tơi, bỏ vài đô la mua tờ vé số cũng có thể thành tỷ phú. Còn mấy cái diễn thuyết thành công học nỗ lực phấn đấu gì đó đều là nói cho những kẻ không có vận may nghe thôi. Người có vận may đều đang tận hưởng cuộc sống rồi, ai rảnh mà đi nộp tiền cho người khác nghe mấy cái diễn thuyết đó? Giảng viên giảng hay đến mấy, cậu không đưa tiền thì họ có giảng cho cậu nghe không? Mấy điều kiện thành công gì đó, ai mà chẳng biết? Tôi chỉ ngưỡng mộ vận may của An thôi. Muốn xây nhà, tiểu bang liền chuẩn bị bán đất; tiện tay mua con ngựa, cuối cùng thành nhà vô địch ba giải. Đúng là đứa con cưng của Chúa. Vì vậy tôi quyết định rồi, sau này An làm gì tôi cũng phải góp một chân."

Cư An cười xoa xoa mũi: "Vận may của tôi cũng bình thường thôi, hạng ba thiên hạ. Nhưng lần tới tôi định mua một vườn cây ăn quả, thế nào, Miles, anh có hứng thú không?" Trong lòng cậu đắc ý không thôi, vận may của anh em đây đúng là vô địch. Gã này mua một con chó gốm mà còn vớt được một viên ngọc, thật là rất tốt, rất mạnh mẽ.

"Mua vườn cây ăn quả làm gì, cái đó kiếm được bao nhiêu tiền?" Miles sững sờ hỏi: "Định làm rượu trái cây à? Nếu làm rượu trái cây thì tôi đầu tư! Còn nếu chỉ mua mấy chục mẫu Anh vườn cây ăn quả linh tinh thì tôi không hứng thú."

Rượu trái cây? Cư An lẩm bẩm trong lòng, đúng rồi, trái cây trong không gian của mình hoàn toàn có thể dùng để ủ rượu trái cây mà, sao mình lại quên mất chuyện này nhỉ? Cậu liền nói với Miles: "Tôi thực sự có chút hứng thú với việc làm rượu trái cây."

"Vậy tôi đầu tư," Miles lập tức nói: "Nhưng làm rượu trái cây không bằng làm rượu vang lợi nhuận cao đâu, tôi cũng rất hứng thú với việc làm rượu vang đấy."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:244
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »