Sau khi đổi vài kênh, Cư An phát hiện ra huyện cũng có một đài truyền hình địa phương. Trên đó đang phát bản tin về các lãnh đạo huyện, lúc thì đi thăm doanh nghiệp này, lúc lại ghé thăm gia đình nọ. Tiếp đó là cảnh một vị lãnh đạo đi thị sát trại trẻ mồ côi trong huyện. Cư An vốn chưa từng nghe nói huyện mình lại có trại trẻ mồ côi, anh nhìn đám người vây quanh vị lãnh đạo nọ đang chỉ trỏ đưa ra đủ loại chỉ đạo trong trại trẻ, bèn giơ tay định đổi kênh.
Vừa định bấm điều khiển, Dana đã vỗ nhẹ vào tay Cư An rồi nói: "Để xem chút đi". Nghe lời Dana, Cư An đặt điều khiển xuống, cùng cô theo dõi bản tin trên tivi. Vài thước phim ngắn ngủi về mấy đứa trẻ lướt qua màn hình. Khi bản tin kết thúc, Dana ngẩng đầu nhìn Cư An nói: "Chúng ta hãy quyên góp số tiền nhận được hôm nay cho trại trẻ mồ côi đi. Những lời chúc phúc mọi người dành cho chúng ta, hy vọng cũng có thể mang đến cho những đứa trẻ này".
Cư An nghe xong liền gật đầu, chẳng chút do dự đáp: "Chẳng phải mẹ đã nói tùy em muốn tiêu thế nào sao? Nếu em muốn quyên góp cho trại trẻ, ngày mai cứ đưa cho anh rể, anh ấy quen thuộc ở đây, nhờ anh ấy giúp quyên góp là được".
Dana xoay người, nhìn thẳng vào mắt Cư An: "Em muốn đến tận nơi thăm những đứa trẻ này".
Đến thăm sao? Cư An thực lòng không muốn Dana đi. Không phải anh thiếu lòng nhân ái, mà là dẫn một người Trung Quốc đi thì không sao, đằng này Dana lại là người Mỹ. Những đứa trẻ trên tivi mặc quần áo chỉnh tề, nhưng ai biết tình hình thực tế ra sao? Nếu để Dana nhìn thấy điều gì không hay, hoặc xảy ra chuyện gì rắc rối, Cư An chỉ thấy mất mặt. Chuyện ở các trung tâm bảo trợ xã hội xảy ra bê bối hay người này người kia qua đời không phải là chưa từng có. Mấy vụ việc ở viện phúc lợi như thế này, bên Mỹ cũng thỉnh thoảng lại nổ ra sóng gió hay scandal. Nhưng chuyện bên Mỹ thì chẳng liên quan gì đến anh, đây là trong nước, hoàn toàn khác biệt. Anh bèn nói với Dana: "Ngày mai còn phải tiễn các bạn học về, sau đó chúng ta cũng phải đi hưởng tuần trăng mật, thời gian không kịp đâu".
Dana nhìn vào mắt Cư An nói: "Gửi tiền đến đó rồi chúng ta đi ngay, không mất nhiều thời gian đâu, được không?".
Cư An nào có thể nói không, anh gật đầu đồng ý với ý kiến của Dana và nhận được một nụ hôn đáp lại. Cư An cũng chẳng để tâm lắm, trong đầu đang nghĩ ngày mai phải hỏi trước anh rể, nếu chỉ là làm màu cho xong chuyện thì cứ gửi tiền rồi đi thẳng cho rảnh nợ. Nhà người ta cô dâu mới cưới thường chú trọng việc về nhà ngoại, còn cô dâu của mình thì hay rồi, mới cưới xong đã đòi chạy đến trại trẻ mồ côi.
Sáng hôm sau, vừa mới ngủ dậy không lâu, cô bé Đồng Đồng đã đứng ngoài cửa sân gọi lớn: "Ông bà ơi! Đại cữu, tiểu cữu, đại cữu mẫu, tiểu cữu mẫu... anh ơi, Đồng Đồng đến rồi, mau mở cửa đi". Cư An nghe cô bé liệt kê một tràng dài như vậy, nước súc miệng vừa ngậm trong mồm suýt chút nữa là phun hết ra ngoài.
Đợi gia đình chị gái ba người vào nhà, Cư An cười nói với Đồng Đồng: "Cháu đến nhà ông bà mà phô trương thế à, ai cũng phải ra đón cháu hết".
Đồng Đồng nhìn thấy Cư An đang súc miệng ngoài sân, liền chạy tới ôm chặt lấy chân anh: "Tiểu cữu, con ngựa nhỏ cữu hứa với cháu đâu? Lần này nhà cữu không có, cữu nói mà không giữ lời".
Ngựa nhỏ? Cư An ngẫm nghĩ một lát, hóa ra là lần trước anh từng nói lần tới khi Đồng Đồng đến sẽ mua cho cô bé và anh trai nó mỗi đứa một con ngựa lùn. Cư An đã quên bẵng đi, ai ngờ cô nhóc lại nhớ kỹ như in.
Cư An đảo mắt, cười ha hả: "Trong nhà chẳng phải có sao? Con 'Mặt Không Da' có cái sừng trên trán đó không phải là ngựa à?". Anh muốn đánh lạc hướng sự chú ý của Đồng Đồng.
Đồng Đồng lập tức lắc đầu: "Không đúng, đó không phải là ngựa, đó là hươu nhỏ. Nếu là ngựa thì sao lại không giống con ngựa lớn nhà cữu?".
"Ngựa lúc nhỏ đều như vậy cả, đợi 'Mặt Không Da' lớn lên sẽ trở thành con ngựa giống như Đậu Thảo thôi", Cư An cố gắng tiếp tục dụ dỗ cô bé.
Đồng Đồng lập tức xị cái mặt nhỏ xuống nói với Cư An: "Cữu lừa người! Nhà cữu cũng có ngựa con mà, sao hai con lại không giống nhau?".
Cư An cười nói: "Con đó là ngựa cái, 'Mặt Không Da' là ngựa đực, tất nhiên là không giống nhau rồi. Giống như Đồng Đồng phải tết tóc, còn anh trai thì đâu có tết tóc đâu".
Đồng Đồng cuối cùng cũng bị xoay cho chóng mặt. Trong lòng cô bé không biết làm sao, cảm thấy không đúng nhưng lại không tìm ra lỗi sai trong lời nói của Cư An. Anh rể và chị gái đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ của Đồng Đồng liền bật cười. Thấy mẹ từ trong bếp đi ra, chị gái chỉ vào Cư An cười nói với mẹ: "Mẹ! Nhìn con trai mẹ kìa, vừa mới cưới vợ xong sáng sớm đã bày đặt chỉ hươu bảo ngựa, lừa cho Đồng Đồng xoay như chong chóng".
Nghe mẹ nói vậy, Đồng Đồng mới hiểu ra, cô bé lấy hai tay kéo quần Cư An, cọ cái mặt nhỏ vào đó: "Tiểu cữu là đồ đại xấu xa".
Cư An vội vàng nói với Đồng Đồng: "Đợi cữu về sẽ mua ngựa, lúc đó cữu cho Đồng Đồng xem trên mạng trước được không? Đợi Đồng Đồng xem xong rồi mới cho anh trai xem". Lúc này cô nhóc mới chịu yên tĩnh lại.
Anh rể đứng bên cạnh bảo Đồng Đồng: "Đi tìm anh trai chơi đi, xem anh trai còn nằm lười trên giường không". Đồng Đồng nghe vậy liền reo hò chạy vào trong nhà.
Thấy anh rể đang ở đó, Cư An bèn hỏi: "Trong huyện có một trại trẻ mồ côi, anh có biết không? Hoạt động thế nào?".
Anh rể nghe xong liền hỏi: "Sao tự nhiên chú lại hỏi chuyện này? Định quyên góp chút tiền cho bọn trẻ à?".
"Hôm qua xem tin tức thấy vậy. Dana muốn quyên góp toàn bộ tiền mừng cưới hôm nay cho trại trẻ, em chỉ sợ có điều gì kiêng kị đối với người Mỹ thôi", Cư An cười giải thích.
Anh rể nghe xong cười đáp: "Yên tâm đi, trại trẻ mồ côi của huyện hoạt động rất tốt. Mấy bác sĩ và giáo viên về hưu rảnh rỗi thường xuyên đến chăm sóc bọn trẻ".
Cư An nghe anh rể nói vậy mới trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Đến bữa cơm, Dana nói về ý định của hai người tối qua, các bậc phụ huynh đều tán thành. Cư An liền nhờ anh rể lái xe đưa mình và Dana đến khách sạn tiễn các bạn học, sau đó tiện đường ghé qua trại trẻ mồ côi xem thử.
Khi đến khách sạn, hơn mười người bạn học đã lên xe, chỉ đợi Dana và Cư An tới. Sau vài câu xã giao và chúc lên đường bình an, họ nhìn chiếc xe khách dần khuất tầm mắt.
Anh rể chở Cư An và Dana đi thêm mười phút, Cư An nhìn đường rồi hỏi: "Còn bao xa nữa?".
"Sắp đến rồi, ngay cạnh công viên huyện cũ ấy", anh rể vừa nói vừa chỉ tay. Theo hướng tay anh, Cư An nhìn thấy một tòa nhà hai tầng tường trắng ngói đỏ, xung quanh có tường bao quanh. Nhìn từ bên ngoài, nơi này trông thực sự rất khang trang.
Khi đến cổng trại trẻ mồ côi, cả ba xuống xe, nhìn thấy trên cổng treo một tấm biển đồng ghi dòng chữ "Viện phúc lợi trẻ em".
Đứng ở cửa đã có thể nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa bên trong. Ba người đi tới cửa thì có một người phụ nữ khoảng hơn năm mươi tuổi bước ra, hỏi: "Các vị có việc gì không?".
Anh rể nói: "Hai vị này muốn quyên góp chút tiền cho trại trẻ". Người phụ nữ nghe xong nhìn Cư An và Dana, mỉm cười nói: "Chào mừng, chào mừng, mời vào trong nhà nói chuyện".
Cư An và Dana đi theo người phụ nữ vào trong, vừa đi vừa nhìn lũ trẻ đang chơi đùa trong sân. Quần áo của bọn trẻ có kiểu dáng hơi cũ, chắc là đồ người khác quyên góp, nhưng đều được giặt giũ rất sạch sẽ. Gương mặt đứa nào cũng hồng hào, sáng sủa, lúc này Cư An mới hoàn toàn yên tâm.
Họ theo người phụ nữ vào một căn phòng. Trong phòng có một tủ hồ sơ bằng gỗ lớn và hai chiếc bàn làm việc sơn đỏ kiểu cũ đặt đối diện nhau. Trên bức tường cạnh bàn làm việc còn treo vài cuốn sổ bìa xanh.
Sau khi mời ba người ngồi xuống, một người phụ nữ lớn tuổi hơn từ trong phòng bước ra. Người dẫn Cư An vào liền chào hỏi: "Bác sĩ Lưu, mấy vị này muốn quyên góp tiền cho viện phúc lợi của chúng ta".
Người phụ nữ được gọi là bác sĩ Lưu mỉm cười với ba người: "Vậy cô Tề, cô tiếp khách ngồi chơi, tôi đi rót nước cho họ".
Cư An vội nói: "Không cần phiền phức đâu ạ, lát nữa chúng cháu đi ngay". Chắc hẳn hai người này chính là vị giáo viên và bác sĩ về hưu mà anh rể nhắc tới. Cư An lập tức dấy lên lòng kính trọng, ở cái tuổi đáng lẽ được an hưởng tuổi già mà lại chủ động đến chăm sóc những đứa trẻ này, thật không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả cho hết.
Cô Tề vội nói: "Không phiền, không phiền, các vị cứ ngồi đi". Hai người bắt đầu bận rộn pha trà cho ba người Cư An.
Khi ngồi xuống, Dana đưa chiếc túi xách da đen cho Cư An. Cư An đặt túi lên bàn, nhận chén trà cô Tề đưa, đặt xuống bàn rồi nói: "Đây là hơn bốn mươi mốt nghìn tệ, nhờ các cô mua cho bọn trẻ chút đồ ạ". Nói rồi anh đưa chiếc túi đen cho cô Tề.
Cô Tề nhận lấy, liên tục nói: "Cảm ơn! Cảm ơn!". Sau đó bà ngồi xuống cạnh bàn làm việc, lấy kính lão từ trong ngăn kéo ra đeo vào, rồi lấy số tiền trong túi ra bắt đầu đếm. Lúc này bác sĩ Lưu cũng ngồi xuống đối diện, cầm một xấp tiền từ bàn cô Tề lên đếm.
Cư An còn chưa uống hết nửa chén trà, hai cô đã đếm xong. Sau đó, họ viết cho Cư An một tờ biên nhận, trao vào tay anh: "Chàng trai, cô gái, tôi thay mặt bọn trẻ cảm ơn hai vị. Đây là số tiền quyên góp tổng cộng bốn mươi mốt nghìn ba trăm tệ, cầm tờ giấy này, bất cứ lúc nào các vị cũng có thể đến hỏi xem số tiền này đã được chi tiêu vào việc gì".
Cư An nghe xong gật đầu, đưa biên nhận cho Dana rồi chuẩn bị rời đi. Vừa ra đến cửa, Dana chú ý tới một cô bé đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ. Trên trán cô bé điểm một chấm đỏ, mái tóc tết hai bím nhỏ chỉnh tề, mặc chiếc váy cũ hoa nhí, đang cúi đầu đếm ngón tay nhìn những đứa trẻ khác chơi đùa.
Dana đi tới, ngồi xổm xuống nói với cô bé: "Chào cháu, cữu gọi là Dana, cháu tên là gì?".
Cô bé cúi đầu tiếp tục vặn vẹo đôi bàn tay nhỏ, rồi lí nhí đáp: "Ni Ni". Đúng lúc đó, cô Tề đi tới bên cạnh, hỏi cô bé: "Ni Ni, sao không ra chơi cùng các bạn?".
Cô bé vẫn cúi đầu: "Cháu không muốn chơi". Cô Tề nghe xong liền nói với Dana: "Ni Ni hơi nhút nhát, sợ người lạ nên ít khi chơi cùng các bạn".
Dana nghe xong xoa xoa bím tóc nhỏ của Ni Ni rồi đứng dậy. Cô Tề tiễn ba người ra tận cửa, nhìn thấy xe của Cư An khởi động mới quay trở lại sân. (Còn tiếp...)