Miles cười nói: "Hai con sư tử này chỉ là lũ trẻ mới lớn, chưa thể coi là chúa tể thảo nguyên thực thụ. Nếu may mắn, chúng có thể sống thêm vài năm nữa để trưởng thành, khi đó mới có thể chiếm lĩnh đàn sư tử của riêng mình, lúc ấy sẽ có sư tử cái lo việc săn mồi. Hiện tại chúng cứ ăn tạm chút xác thối đi, bữa ăn hôm nay coi như là một bữa tiệc thịnh soạn rồi, không biết đến bao giờ mới có cơ hội thứ hai như thế này nữa."
Cư An nhìn hai con sư tử đang ngấu nghiến thức ăn, bèn hỏi Miles: "Sư tử đực không biết săn mồi sao? Tại sao lại phải ăn xác thối? Tôi thấy lúc chúng lao tới nhìn rất oai phong, anh xem, linh cẩu và kền kền giờ đều ngoan ngoãn đứng xung quanh quan sát, không dám lại gần kìa."
Miles hạ ống nhòm xuống, giải thích với Cư An: "Sư tử săn mồi chủ yếu dựa vào phục kích. Thể hình chúng to lớn, thể lực lại không bằng nhiều loài con mồi, không thể duy trì việc chạy tốc độ cao. Thông thường chúng phối hợp theo nhóm để săn mồi. Còn với sư tử đực, hiện tại bờm của chúng vẫn chưa chuyển đen, đợi đến khi bờm đen rồi thì việc phục kích con mồi sẽ trở nên khó khăn hơn. Sư tử đực không phải là không săn mồi, mà là bộ bờm quanh cổ khiến chúng rất khó ẩn nấp, tỷ lệ thành công thấp hơn nhiều so với sư tử cái. Hai con sư tử này thường chỉ dựa vào việc ăn xác động vật, mà ngay cả ăn xác chết cũng phải dựa vào vận may. Chúng sẽ quan sát lũ kền kền, thấy kền kền bay lượn vòng trên cao là lập tức lao tới, nếu không thì đến cái xác để ăn cũng chẳng có. Nhìn dáng vẻ hai nhóc này, ước chừng cuộc sống như vậy còn phải kéo dài thêm hai ba năm nữa mới có thể trưởng thành."
Nhìn hai con sư tử, Cư An nói: "Hai tên này cũng thật đáng thương, còn phải chịu khổ hai ba năm nữa."
Chứng kiến hai con sư tử có phần lông trên trán thưa thớt ăn no nê rồi cùng nhau rời đi, đám khán giả xung quanh mới ùa tới tranh giành phần thức ăn thừa. Con báo hoa mai tội nghiệp vẫn lảng vảng trên cây, bữa ăn Cư An chuẩn bị cho nó mà nó chẳng được miếng nào, cứ ngồi xổm trên cây nhìn người khác ăn uống thỏa thích.
Nhìn bầy linh cẩu tha một miếng thịt săn được chạy đi, Cư An nói: "Đám linh cẩu này cũng hèn nhát thật, hơn chục con mà không dám tấn công hai con sư tử đực mới lớn. Mọi người đồng lòng thì ít nhất cũng kiếm được miếng ngon, giờ chỉ còn lại xương."
Kaka tiếp lời: "Đừng nói là hai con, dù chỉ một con sư tử đực thì linh cẩu cũng không dám lại gần. Nếu chúng dám bén mảng tới, sư tử đực sẽ không ngần ngại giết chết con đầu đàn. Nỗi sợ hãi của linh cẩu đối với sư tử đực là nỗi sợ bẩm sinh, sợ đến tận cùng."
Nhìn đám "xấu xí" đã quét sạch thức ăn rồi tản đi, Cư An vỗ vỗ vai Kaka bên cạnh: "Đi thôi! Tìm con vật khác xem sao. Dù sao hôm nay cũng phải kiếm chút gì cho báo hoa mai ăn, ở nhà còn có con nhỏ, làm mẹ đơn thân không dễ dàng gì."
Miles nghe vậy cười nói: "Được thôi, hôm nay chúng ta sẽ miễn phí kiếm thêm bữa nữa cho báo hoa mai."
"Anh nói xem, nhỡ chúng ta quay lại mà báo hoa mai không còn ở đó thì sao, thế chẳng phải là phí công vô ích à?" Cư An hỏi.
Kaka đáp: "Sẽ không đâu, ít nhất thì Datan vẫn phải ở trên cây khoảng một tiếng đồng hồ, đợi đến khi chắc chắn sư tử đã đi xa hẳn mới dám xuống, thậm chí có lúc nó sẽ ở trên đó vài tiếng."
Cư An nghe xong cảm thán: "Sư tử đúng là oai phong thật."
Lái xe đi không xa, họ săn được một con lợn rừng, cả ba người đặt nó lên nóc xe rồi vòng lại dưới gốc cây. Cư An và Miles khiêng con lợn rừng xuống, ném thẳng dưới gốc cây rồi quay lại xe quan sát. Datan kéo con mồi lên cành cây, có lẽ cảm thấy cành này chưa an toàn, nó gặm vài miếng rồi lại tha con mồi trèo tiếp lên cành cao hơn, cho đến khi đặt được ở một vị trí rất cao mới yên tâm thưởng thức.
Gặm một lát, Datan xé lấy chân sau của con lợn rừng, ngậm vào miệng rồi trượt xuống cây, hướng về phía sâu trong rừng. Cư An nhìn một lát thì thấy Datan quay lại, cứ đi đi lại lại vài lần, cuối cùng tha hết số con mồi trên cây vào trong rừng.
Thấy tình cảnh này, Cư An cười nói với Miles: "Con báo hoa mai này thông minh quá, chia con mồi ra tha về nhiều lần, vừa không sợ bị kẻ khác cướp lại vừa dễ mang vác."
Miles đáp: "Đám động vật này khôn ngoan lắm. Kẻ nào hơi ngốc nghếch một chút là đã chết rồi. Muốn sinh tồn ở nơi đây phải có hai điều kiện cơ bản: thể chất cường tráng và cái đầu lanh lợi, thiếu một trong hai đều không được. Ngay cả sư tử cũng vậy, những con sư tử đực trẻ bị đàn đuổi đi, nếu chỉ có một mình thì rất nhanh sẽ kết liên minh với con khác, bất kể có cùng huyết thống hay không, từ đó nương tựa vào nhau mà sống. Nếu cứ cô độc lẻ loi thì kết cục chẳng mấy tốt đẹp."
Cư An nói: "Tôi từng thấy trên tivi một con sư tử thống trị cả đàn, trong một chương trình động vật, nhưng nơi đó hình như nhiều nước, chủ yếu là vùng đầm lầy."
"Đó là trường hợp đặc biệt, hoặc là đàn sư tử ở nơi hẻo lánh, không có mối đe dọa nào xung quanh mới có khả năng một con sư tử đực thống trị cả đàn. Ở Kruger hay phần lớn các nơi khác tại Châu Phi, thông thường đều là hai con sư tử đực cùng thống trị, thậm chí còn có liên minh sáu hay bảy con," Kaka cười giải thích với Cư An.
"Bảy con?" Nghĩ đến cảnh bảy con sư tử đực trưởng thành cùng đi trên thảo nguyên khiến Cư An thấy phấn khích. Bảy con sư tử đực cùng đi thì oai phong đến nhường nào! Nghĩ đến hai con sư tử mới lớn lúc nãy, bảy con cùng xuất hiện chắc chắn sẽ rất đã mắt.
"Bảy vị anh hùng thảo nguyên xuất hiện tại vùng Kavala thuộc đồng bằng Okavango, Botswana chính là liên minh sư tử đực lớn nhất từng được phát hiện. Tuy nhiên, chúng không phải lúc nào cũng ở bên nhau, thường thì bốn năm con hoặc hai ba con đi cùng nhau. Số lượng hùng hậu khiến chúng hoành hành ngang ngược trong khu vực sinh sống, không một con sư tử lang thang nào có thể đe dọa đến sự thống trị của chúng, trừ khi chúng già đi hoặc xuất hiện một liên minh mạnh hơn. Liên minh sư tử đực lớn nhất từng xuất hiện ở Kruger là liên minh 'Bad Boys' gồm sáu con," Kaka cười nói.
Cư An nghĩ ngợi: "Có cơ hội phải đi xem thử, liên minh bảy sư tử đó rốt cuộc trông như thế nào."
Miles tiếp lời: "Nơi đó tốt nhất anh đừng đến. Các nhà động vật học hiện vẫn chưa nắm rõ tình hình của liên minh bảy sư tử đó, nơi đó quá hẻo lánh. Giờ con báo cũng đã vào rừng rồi, không thấy nữa, chúng ta tiếp tục đi săn thôi."
"Được! Đi săn tiếp, hôm nay phải cho thỏa thích mới được," Cư An cười vỗ nóc xe, rồi thu người từ cửa sổ trời vào trong xe.
Kaka lái xe chở Cư An và Miles đi vòng quanh. Khắp nơi đều là động vật hoang dã, linh dương Gazelle, linh dương Impala, lợn rừng, ngựa vằn... đầy rẫy, khiến Cư An là một thợ săn mà cũng chẳng biết chọn con nào.
Cuối cùng, anh nhìn thấy một con linh dương Gazelle khá hoàn hảo, cặp sừng trên đầu mọc rất đẹp. Cư An giơ súng lên, con linh dương đang đứng dưới gốc cây ăn cỏ lập tức đổ gục, giãy giụa hai chân vài cái rồi tắt thở.
Cư An mở cửa xe, chạy về phía cái cây nhỏ, hài lòng nhìn con mồi của mình. Khi anh vừa định đưa tay ra kéo con linh dương thì nghe Kaka nói: "An? Đừng cử động! Từ từ lùi ra ngoài, đi về phía chúng tôi, đi nhẹ nhàng thôi."
Cư An sững sờ, nhìn khuôn mặt lo lắng của Kaka, đành làm theo lời anh ta, từ từ di chuyển sang. Đến bên cạnh Kaka rồi mới hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Kaka nắm chặt chiếc gậy trong tay, tiến về phía trước, chỉ thấy anh ta vung gậy một cái, tay kia vung dao nhanh như chớp. Một con rắn nhỏ màu xám đã bị chém đứt đầu.
Đợi Cư An và Miles đi tới, nhìn con rắn xám xịt dưới đất, anh hỏi: "Rắn gì mà khiến anh căng thẳng vậy?"
"Black Mamba," Kaka dùng gậy khều khều cái đầu rắn nói.
Cư An nhìn con rắn nhỏ màu xám: "Black Mamba?" Toàn thân con rắn ngoài việc hơi có chút màu đen ở phần lưng ra thì chẳng thấy đen chỗ nào cả. Nếu đã gọi là Black Mamba (Mamba đen) thì thân thể phải đen chứ, đây rõ ràng là con rắn xám nhỏ mà.
"Anh thật may mắn, ở gần như vậy mà nó không tấn công anh. Hôm nay coi như anh nhặt lại được nửa cái mạng rồi," Kaka nói.
Cư An hỏi: "Đây là loài rắn độc nhất Châu Phi sao? Chẳng thấy đen tí nào, tôi cứ tưởng toàn thân nó phải màu đen chứ."
Kaka dùng cành cây cạy miệng con rắn ra cho Cư An xem: "Nó gọi là Black Mamba không phải vì thân thể màu đen, mà vì bên trong miệng nó hoàn toàn là màu đen. Anh xem, đây vẫn là một con rắn nhỏ, tốc độ tấn công kinh người. Hôm nay không hiểu sao anh ở gần thế mà nó không tấn công, thậm chí còn chẳng có lấy một lời cảnh báo, lạ thật."
Cư An nhìn vào, suýt nữa thì rụng rời tay chân, con vật này bên trong miệng đen ngòm trông ghê rợn vô cùng. Hóa ra vì miệng đen nên mới gọi là Black Mamba, không phải vì thân thể đen. May mà anh đã ăn trái cây trong không gian, nếu không thì hôm nay cái mạng nhỏ này đã bỏ lại đây rồi. Anh nói: "Chắc là do vận may của tôi thôi, có lẽ con rắn nhỏ đã ăn no rồi cũng nên."
Miles nhìn cái đầu rắn dưới đất: "Tốc độ tấn công của nó rất nhanh, bị nó nhắm trúng thì thường khó lòng thoát khỏi. Anh đúng là siêu may mắn."
Cư An thầm nghĩ: *Anh cũng ăn trái cây rồi, xuống đất nó cũng sẽ không tấn công anh đâu, người duy nhất trong ba người có khả năng bị tấn công chính là Kaka.*
Đến trưa, mặt trời ngày càng gay gắt, chỉ cần thò đầu ra ngoài một lát là mồ hôi nhễ nhại. Trên xe cũng chẳng có điều hòa, chỉ mở cửa sổ, khi xe chạy mới có chút gió lùa vào. Chẳng mấy chốc mà cả người đã dính dấp, khó chịu vô cùng. Mang theo linh dương, Cư An và Miles quay về nơi ở.
Vào trong nhà, tận hưởng điều hòa và tắm rửa xong mới thấy dễ chịu hơn nhiều. Giao con mồi săn được cho một người đàn ông da đen, Kaka nói với người này bằng thứ tiếng bản địa mà Cư An không hiểu, người đàn ông gật đầu rồi lái xe đi.
Kaka giải thích: "Thời tiết này động vật săn được phải xử lý kịp thời, không để lâu được sẽ bị hỏng. Tôi bảo anh ta mang hai con linh dương đi làm tiêu bản."
Cư An nói: "Đường có xa không? Tôi cũng muốn xem làm tiêu bản như thế nào."
Miles xua tay với Cư An: "Lái xe đi về mất hai ba tiếng đấy, thời tiết này chúng ta đừng đi nữa. Mọi người nghỉ ngơi chút đi, đợi ăn cơm xong, tôi sẽ dẫn anh đi xem đàn sư tử."