Ngô Ưu và Diana nghe những lời của Mike đều bật cười. Ngô Ưu gật đầu, trêu chọc Mike: "Vậy chi bằng anh tới làm người phát ngôn báo chí cho chúng tôi đi".
"Lương của tôi cao lắm đấy. Hay là thế này, anh thấy phần giá trị của "Angry Naughty Boy" thế nào?" Mike đùa giỡn đáp lại lời Ngô Ưu, khiến những người bên cạnh lại được một trận cười nghiêng ngả.
Chưa kịp để Ngô Ưu trò chuyện thêm vài câu, nhân viên trường đua dưới đài đã đi tới, nói với Ngô Ưu và Diana: "Sắp trao giải rồi, mời hai vị qua bên đó".
Ngô Ưu và Diana đành nói với mọi người: "Vậy chúng tôi qua đó trước, tối nay mọi người cùng nhau ăn mừng nhé. Vương Phàm, Ngô Minh và Cora, hôm nay các bạn cũng đừng về vội, cùng nhau náo nhiệt một chút".
Mike cười nói: "Chúng tôi thì có thời gian, chứ hai người chắc là không đâu. Hôm nay hai người còn nhiều việc phải làm lắm, làm chủ ngựa quán quân đâu có dễ". Nói xong, anh giơ tay làm dấu hiệu chiến thắng về phía Ngô Ưu và Diana.
Đến khi Ngô Ưu và Diana lê tấm thân mệt mỏi trở về khách sạn, họ mới thấu hiểu sâu sắc lời của Mike. Thật chẳng dễ dàng gì. Chỉ có lúc nhận tiền là Ngô Ưu thấy vui vẻ một chút, khi anh cùng Diana đứng cạnh chủ tịch hiệp hội đua ngựa và thống đốc bang Kentucky, cầm tấm chi phiếu ba triệu đô la Mỹ mà cười tươi rói. Tiếp theo đó là buổi họp báo dành riêng cho Ngô Ưu, Diana, Sanders và Hosen. Họ bị hơn một trăm phóng viên bên dưới tra hỏi suốt gần bốn mươi phút, đến mức Ngô Ưu khô cả cổ họng mới kết thúc.
Sau đó lại là tiệc tối, Ngô Ưu và mấy người bạn lại trở thành tâm điểm. Còn chủ nhân của con ngựa về nhì là Sayata thì chẳng có lấy một bóng người, chưa kể đến con ngựa "mặt trắng" của cái tên Bill đáng ghét kia, tại buổi tiệc thậm chí còn chẳng thấy mặt mũi hắn đâu. Thế này có tính là mình đã thắng được gã đó một ván không? Ngô Ưu thầm đắc ý trong lòng, có chút cảm giác của kẻ tiểu nhân đắc chí.
Ngô Ưu và Diana vừa nghỉ ngơi trong phòng khách sạn được một lát thì có tiếng gõ cửa. Ngô Ưu mở cửa ra, thấy Mike, Miles và Ngô Minh đang đứng đó.
"Vương Phàm và Cora về New York rồi sao?" Ngô Ưu nhìn ra sau lưng họ hỏi.
Ngô Minh gật đầu: "Cora thực sự có việc gấp. Anh nói xem, sao tỷ lệ tội phạm ở New York lại cao thế không biết, mới chớp mắt một cái lại có vụ án rồi".
Miles nghe vậy liền nhún vai: "Có lẽ New York không chỉ thu hút những người tài năng, mà còn thu hút cả tội phạm nữa". Nói xong, anh giơ chiếc hộp giấy có in logo KFC trên tay. Ngô Ưu nhìn thì ra là đồ ăn nhanh mang tới, đám người này thật chu đáo, biết anh và Diana chưa ăn no nên đã giúp đóng gói mang về.
Ngô Ưu mời mọi người vào trong, ngồi xuống ghế sofa. Khách sạn này không xịn bằng ở New York, trông chẳng khác gì phòng tập thể, ngồi trên sofa là nhìn thấy giường ngay. Anh lấy mấy chai bia từ tủ lạnh ra chia cho ba người. Ngô Ưu và Diana vừa gặm đùi gà vừa trò chuyện.
"Cả ngày hôm nay mệt đứt hơi, tối đến nhìn thấy đồ ăn trên bàn mà cứ bị đám phóng viên vây quanh nên chẳng được miếng nào. Đến giờ bụng vẫn rỗng tuếch đây này", Ngô Ưu vừa gặm đùi gà vừa thỉnh thoảng mút ngón tay, trông chẳng khác gì kẻ chết đói đầu thai.
Miles nhìn Ngô Ưu cười nói: "Đây mới chỉ là ngày đầu thôi. Đợi sáng mai anh đi lật báo mà xem, tôi đảm bảo 90% là anh và con ngựa đua sẽ lên trang nhất!".
Ngô Ưu nghe vậy ngẩn người: "Có tầm ảnh hưởng lớn đến thế sao?". Con số 90% trang nhất báo chí ở Mỹ làm Ngô Ưu sợ chết khiếp.
Mike nói: "Anh tưởng sao? Đây là Kentucky Derby, được mệnh danh là Olympic của môn đua ngựa đấy. Ngoài Preakness Stakes, Belmont Stakes và Breeders' Cup ra thì còn có thể sánh ngang, giờ chỉ có thể kể thêm giải đua ngựa ở Dubai. Nhưng đó là cuộc đua thuần túy bằng đô la, mấy gã Trung Đông dùng tiền đắp lên, nếu nói về chiều sâu văn hóa thì thực sự chưa đủ tầm".
Dù sao thì lòng kiêu hãnh trong xương tủy người Mỹ vẫn không thể thiếu. Họ cho rằng cái gì của mình cũng là nhất thế giới, nếu tiền thưởng không bằng thì lấy chiều sâu ra so. Mười mấy năm so với hơn một trăm năm, anh còn muốn so nữa không? Về giải đua ngựa Dubai, Ngô Ưu cũng có biết, hai phút mười triệu đô la, cái này chắc chẳng khác gì máy in tiền, hơn nữa hoàng gia Dubai đúng là lắm tiền nhiều của. Ở đó không cho phép cá cược, nghĩa là về cơ bản chẳng có thu nhập gì, dùng từ "cơ bản" cũng là nói quá rồi, người ta đến tiền vé còn chẳng thèm, miễn phí hoàn toàn. Nhưng người Trung Đông nói rằng, chúng tôi chỉ đơn giản là quảng bá Dubai. Môn thể thao đốt tiền nhất thế giới, giải đua ngựa của người Trung Đông đứng trên đỉnh cao, khinh khỉnh nhìn xuống chúng sinh bên dưới.
Không chỉ tiền thưởng cao, mà yêu cầu đối với chủ ngựa cũng rất khắt khe. Những người có tư cách gửi ngựa tham gia đều là hoàng gia các nước Ả Rập, các tù trưởng và quý tộc hoàng gia châu Âu. Mỗi con ngựa chạy trên đường đua này đều có giá từ triệu đô trở lên. Anh mà mang con ngựa vài trăm ngàn tới, dùng lời trong phim của anh "Tiểu Cương" mà nói, thì anh còn chẳng ngại chào hỏi người ta, không đủ tư cách đứng vào vạch xuất phát cùng họ! Ngô Ưu cũng từng mơ mộng, nhưng sau khi xem yêu cầu đối với chủ ngựa thì liền nản lòng. Mình dù sao cũng chỉ tính là loại nhà giàu mới nổi, thực sự chẳng dính dáng gì đến tầng lớp quý tộc.
Diana ở bên cạnh cười nói: "Dù sao thì cũng lên trang nhất nhiều tờ báo rồi". Nhìn thái độ dửng dưng của Diana, Ngô Ưu lại thấy hơi rối bời. Anh đâu có muốn nổi tiếng, anh chỉ muốn rúc trong trang trại của mình sống những ngày bình yên, không ai làm phiền là được rồi.
Nhìn biểu cảm rối bời của Ngô Ưu, Ngô Minh trêu chọc: "Anh sắp có danh tiếng rồi đấy, biết đâu Hollywood lại mời anh đóng phim hành động, vóc dáng này của anh đóng phim võ thuật thì đúng là tuyệt".
"Phim võ thuật cái gì chứ", Ngô Ưu cười nói: "Để tôi xem thì được, chứ bắt tôi đóng thì thà thò tay vào ổ điện tự sát còn hơn". Cả đám người nghe câu trả lời của Ngô Ưu đều bật cười.
Thấy trên mặt Diana thoáng lộ vẻ mệt mỏi, mọi người trò chuyện thêm một lúc rồi ai nấy về phòng để hai người nghỉ ngơi.
Đến sáng hôm sau, Ngô Ưu gọi điện cho quầy lễ tân yêu cầu gửi báo lên phòng. Đợi nhân viên phục vụ mang báo đến, Ngô Ưu đưa tiền tip, nhân viên cười nói với anh: "Cảm ơn ông! Con ngựa của ông hôm qua chạy tuyệt thật, nó đúng là một con ngựa đẹp. Lần tới ở Preakness Stakes, tôi nhất định sẽ đặt cược cho nó thắng!".
Sau khi cảm ơn nhân viên, Ngô Ưu không kìm được nóng lòng đóng cửa lại, cầm báo ngồi xuống ghế sofa. Lật vài tờ, quả nhiên như Miles nói, tờ nào cũng giới thiệu về con ngựa quán quân mới tinh của Kentucky Derby.
Trên tờ báo chuyên ngành chính thống, tiêu đề viết: "Montana Boy ba tuổi giành quán quân Kentucky Derby".
Báo giải trí viết: "Món quà cầu hôn đắt nhất năm nay. Bạn dùng nhẫn kim cương? Không đủ! Phải dùng ngựa quán quân Kentucky mới được. Con ngựa quán quân mới trị giá hàng triệu đô la này đã được dùng làm quà cầu hôn vị hôn thê". Ngô Ưu liếc qua, còn thấy chuyên mục bình luận bên dưới, một gã được gọi là nhà phê bình viết: "Nếu tôi có một con ngựa như thế này, tôi thà cưới nó còn hơn".
Được bình chọn là món quà cầu hôn đắt nhất năm? Mẹ kiếp, ai bình chọn thế, sao mình không biết là còn có giải thưởng này? Cho dù có thì giờ mới là tháng Năm, một năm còn chưa qua được một nửa, cái gì của cả năm đã lộ diện rồi. Phóng viên Mỹ đúng là nói nhảm. Đọc bài báo này, Ngô Ưu có chút hối hận vì hôm qua thật thà cái gì cũng nói, chỉ muốn tát cho mình một cái.
Báo thể thao thì viết: "Người cũ và ngựa mới cùng chứng minh bản thân. Tại giải đua ngựa Kentucky hôm qua, Sanders – người từng vì chấn thương mà rút lui khỏi đường đua – đã quay trở lại cùng một con ngựa vừa tròn ba tuổi, chứng minh năng lực của chính mình. Người đàn ông 40 tuổi này sau cuộc đua đã nói với phóng viên: 'Tôi vẫn chưa già, hơn nữa thứ tôi cưỡi dưới háng không phải là ngựa, mà là một viên đạn đã lên nòng'. Trong cuộc đua, sự kết hợp giữa người cũ và ngựa mới này đã vượt qua quán quân Breeders' Cup năm ngoái là Sayata với khoảng cách hai thân rưỡi đầy thuyết phục. Chúng ta hãy cùng chờ đợi màn thể hiện của họ ở chặng tiếp theo và chặng cuối cùng".
Tờ báo lá cải thì viết: "7.200 đô la một con ngựa còn kèm theo một con dê, chủ ngựa ở California tức giận mắng nhiếc phóng viên, từ chối phỏng vấn của chúng tôi. Nhưng các phóng viên của chúng tôi thông qua vài nguồn tin ẩn danh đã biết được thông tin trước khi quán quân đăng quang. "Angry Naughty Boy" vài tháng trước không hề được coi trọng, lúc đó nó thậm chí còn chẳng có tên, chỉ là một con ngựa lùn gầy gò nhỏ bé. Theo họ tiết lộ, chủ cũ gần như chẳng thèm đoái hoài gì tới nó. Phóng viên của chúng tôi còn chụp lại chuồng ngựa lúc bấy giờ, hãy nhìn cái cửa chuồng rách nát, góc tối tăm đó đi, ai bảo vịt con xấu xí không thể hóa thiên nga?".
Ngô Ưu nhìn phía sau, quả nhiên là chuồng ngựa của "Angry Naughty Boy" lúc đó, cái ngăn chuồng rách nát gần như không có cửa, nền đất bẩn thỉu, còn có cả bức ảnh "Angry Naughty Boy" khoác tấm lưới chống muỗi trông khá hài hước lúc được chuyển nhượng. Bức ảnh cuối cùng là cảnh nó giành quán quân với vòng hoa chiến thắng màu xanh. Ba bức ảnh đặt cạnh nhau, tác động thị giác thực sự rất lớn.
Toàn bộ tin tức được đám phóng viên giải mã từ mọi phía, nào là kiểu "hoàng tử báo thù", vịt hóa thiên nga, cầu hôn lãng mạn, thậm chí còn có kiểu không chịu khuất phục trước khó khăn nỗ lực vươn lên. Tóm lại là đủ loại, thậm chí còn có một tờ báo lá cải vẽ vời sinh động cảnh Ngô Ưu cầu hôn Diana, vậy mà mô tả lại rất giống, không cần nói cũng biết mười phần là do gã kéo vĩ cầm hoặc gã giao đồ ăn cung cấp tin.
Lật tờ báo trên tay, Ngô Ưu vừa lật vừa cười khổ. Diana lúc này đã trang điểm xong, ngồi xuống bên cạnh Ngô Ưu, tỏ ra rất hứng thú xem báo, vừa xem vừa nói: "Ừm, ảnh này mình chụp đẹp đấy, ảnh của anh cười hơi cứng, còn bức ảnh "Angry Naughty Boy" thè lưỡi này chụp thật tuyệt, có cơ hội phải phóng to rồi lồng khung treo trong nhà mới được".
Hai người đang vừa xem báo vừa trò chuyện thì Marcos và Melina đi vào. Hai ông bà hôm nay định lái xe về, sáng sớm qua chào hai người một tiếng. Ngô Ưu và Diana giúp họ mang hành lý ra bãi đỗ xe của khách sạn, nhìn hai ông bà lái xe khuất dần khỏi tầm mắt.