Bảy giờ năm mươi phút sáng, Nhị Tráng lái xe chở theo hai két bia đưa Cư An đến cổng trang trại, giúp anh dỡ bia xuống rồi quay xe trở về. Trên người Cư An chỉ đeo một cái túi dài, bên trong đựng cung và hai chục mũi tên cùng máy ảnh. Anh đứng một mình trước cổng trang trại, hướng mắt về phía nhà Taylor.
Không lâu sau, chiếc xe bán tải cũ kỹ của Taylor xuất hiện từ phía xa. Đợi xe đến gần, Cư An mới phát hiện phía sau xe còn kéo theo một chiếc rơ-moóc chở một chiếc thuyền nhỏ dài chừng năm, sáu mét. Xe dừng lại bên cạnh Cư An, lão Taylor ló đầu ra khỏi cửa sổ: "Mau lên xe đi, cậu đến đây bao lâu rồi? Tôi nhìn thấy cậu từ đằng xa đấy".
Cư An nhấc két bia bên chân, mở cửa sau xe rồi đặt vào trong: "Tôi cũng vừa mới đến thôi! Nhị Tráng vừa mới về". Nói đoạn, anh đặt hai két bia lên xe, chui vào trong rồi đóng cửa lại.
Thornton ngồi phía trước quay đầu lại nói với Cư An: "Cung mới mua của cậu đâu? Cho tôi xem nào". Cư An nghe vậy liền tháo chiếc túi đang đeo trên lưng đưa cho Thornton.
Thornton kéo khóa túi, liếc nhìn cây cung bên trong rồi nói: "Được đấy, cây cung này nhìn có vẻ không nhẹ, lực kéo bao nhiêu cân?".
"Lực kéo năm mươi pound, đây là loại lớn nhất có thể mua được ở thị trấn rồi", Cư An mỉm cười đáp. Cây cung hiện tại được tháo rời ra, tay cầm, cánh cung và dây cung đều tách biệt, khi nào dùng thì lắp lại với nhau, rất tiện lợi, tháo ra mang theo chỉ là một chiếc túi dài nhỏ gọn. "Hai người đã mang cung chưa?".
Thornton gật đầu, kéo khóa túi lại rồi đưa trả cho Cư An: "Tôi mang theo cung phức hợp của mình, còn có hơn mười mũi tên nữa. Taylor lát nữa dùng chung cung với tôi là được, dù sao cũng phải có người lái thuyền".
Taylor liếc nhìn chiếc túi trong tay Cư An rồi quay đầu nhìn đường: "Tôi chịu trách nhiệm lái thuyền. Cá dưới sông kia căn bản không cần câu, chỉ cần lái thuyền chạy một vòng là bắt được cả chục con. An, đây là lần đầu tiên cậu đi bắn cá trên sông, phải chú ý an toàn. Năm ngoái có tin tức nói có người bị cá chép châu Á đâm chết đấy".
Cư An nghe vậy ngẩn ra: "Bị cá đâm chết? Không thể nào, cá lớn cỡ nào cơ chứ?".
"Cá dài hơn một mét nhảy vọt lên khỏi mặt nước, đâm thẳng vào mặt người ta rồi đâm chết luôn", Thornton giải thích, sau đó chỉ chỉ vào vùng thái dương trên đầu mình.
Hóa ra là đâm vào thái dương, bảo sao mà mất mạng: "Vậy tôi sẽ chú ý. Đừng để đến lúc cá chưa bắn được mà ngược lại bị cá tát cho hai cái bạt tai".
Thornton và Taylor nghe xong bật cười, Thornton tiếp lời: "Cái này không đùa đâu, đến nơi rồi cậu sẽ biết. Bị cá tát vào mặt là chuyện thường như cơm bữa".
Cư An cười cười không nói gì, nhưng trong lòng chẳng hề để tâm. Cá dưới sông này có thể lớn đến mức nào chứ? Với thân thủ hiện tại của anh, lẽ nào lại để cho cá tát vào mặt hay sao?
Ba người lái xe vòng qua thị trấn rồi đi thêm mười phút nữa thì tiến vào một con đường nhỏ. Đó là con đường đất, đúng như lời Lỗ Tấn từng nói: "Đường đi nhiều thì thành đường thôi". Hai bên đường nhỏ là cây cối và bụi rậm rạp. May là mặt đường khá bằng phẳng, không có chỗ nào gồ ghề, nếu không chiếc thuyền trên rơ-moóc phía sau chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Lái xe trên đường đất khoảng hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng họ cũng đến bên bờ sông. Xe vừa dừng lại, Cư An đã nhảy xuống, ngước mắt nhìn con sông phía trước. Cũng không hẳn là con sông nhỏ, xung quanh là cỏ hoang mọc cao, mặt sông chỉ hẹp hơn con kênh ở quê nhà Cư An một chút. Ngay cả khi đứng trên bờ, cũng có thể nhìn thấy cá nhảy lên khỏi mặt nước không ngừng.
"An! Qua đây giúp một tay đẩy thuyền xuống nước", Thornton gọi Cư An đang mải mê thưởng ngoạn phong cảnh.
Cư An quay đầu lại thì thấy Taylor đã quay đầu xe bán tải, rơ-moóc đã đặt sát mép nước, Thornton và Taylor đang tháo dây cáp trên thuyền. Anh vội vàng chạy lại, tháo vài sợi dây, ba người hợp lực đẩy thuyền xuống. Chiếc thuyền nhẹ hơn Cư An tưởng tượng rất nhiều. Gõ thử hai cái mới phát hiện thân thuyền không phải làm bằng thép, mà có lẽ là loại vật liệu như nhựa gia cường sợi thủy tinh, rất nhẹ nhàng. Ba người dễ dàng đẩy thuyền xuống nước. Bên bờ còn có một bến tàu nhỏ bằng gỗ, chỉ là một khung gỗ đơn sơ bắc ván gỗ nhô ra mặt sông khoảng năm, sáu mét. Thuyền vừa xuống nước, Taylor liền kéo dây cáp đưa thuyền vào trước bến.
Thornton gọi Cư An: "Mang bia với đồ đạc lên thuyền đi, giờ nước sâu rồi có thể hạ chân vịt xuống được". Nhìn Taylor đã lên thuyền, Cư An vội đeo ba lô, tay xách một két bia theo Thornton đi về phía bến tàu.
Lên đến thuyền, Cư An tháo ba lô ra, bắt đầu lắp cung. Thornton và Taylor lại quay về xe chuyển đồ một chuyến nữa rồi mới trở lại thuyền. Thấy Cư An đã lắp cung xong, họ liền đưa cho anh một chiếc áo phao. Cả ba mặc áo phao vào, Taylor mới hạ chân vịt phía sau thuyền xuống nước, đi đến vị trí lái, khởi động thuyền. Đợi khi thuyền chạy ra đến gần giữa sông, Cư An nhìn thấy cá nhảy lên khắp nơi xung quanh thuyền.
Dọc theo dòng chảy, tốc độ thuyền ngày càng nhanh. Nơi nào thuyền đi qua, trên mặt sông cá đều nhảy lên dày đặc. Dưới ánh mặt trời, mặt nước lấp lánh phản chiếu đàn cá nhảy nhót khiến Cư An sững sờ. Nếu Cư An mà mắc chứng sợ lỗ hổng thì lúc này chắc đã nằm lăn ra sàn thuyền, run rẩy rồi. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, anh thốt lên hai chữ bằng tiếng Trung: "Mẹ kiếp!". Thuyền chạy được năm, sáu phút, trong khoang thuyền đã có hơn mười con cá nhảy vào, con nào con nấy đều không nhỏ, con bé nhất cũng dài năm, sáu mươi centimet. Đừng nói là câu cá, cứ lái thuyền chạy một vòng trên sông là xong chuyện.
Cư An cũng từng thấy trên mạng cảnh người Mỹ lái thuyền trên sông, cá nhảy lên như thế nào, nhưng đó chỉ là trên video. Khi chính mình trải nghiệm mới thấy, thực sự là quá sức tráng lệ. Dòng nước trong vắt, mặt sông gợn sóng lấp lánh cùng với đàn cá bạc lấp lánh nhảy lên khỏi mặt nước, chiếc xuồng máy rẽ sóng để lại một vệt nước trắng xóa trên mặt sông. Xung quanh thuyền là đàn cá nhảy cao vút, đón lấy làn gió mát rượi thổi qua. Nếu cảnh tượng này ở trong nước, thì đó chắc chắn là một khung cảnh mùa màng bội thu.
Nhìn những con cá nhảy vào khoang thuyền, Cư An mới phát hiện ra cái gọi là "cá chép châu Á" mà người Mỹ nói, không phải chỉ là cá chép mà là tên gọi chung cho cá mè, cá chép và một số loại khác. Mới lái thuyền được năm, sáu phút, trong khoang đã có hai, ba loại cá nhảy vào, lớn nhất là cá mè, còn có cá chép, thậm chí cả một con cá đầu to nhớt nhát.
Chạy đi chạy lại trên sông được hai mươi phút, Taylor mới cho thuyền dừng lại ở giữa dòng: "Lái thuyền trên sông vẫn là đã nhất. Giờ hai người có thể bắn cá rồi, tôi uống chút bia đã". Nói xong, ông bước xuống từ vị trí lái, nhặt cá trong khoang ném trả lại xuống sông, sau đó lấy ra một chai bia, vặn nắp rồi tu một ngụm.
Nghe lời Taylor, Cư An cầm cung đứng dậy từ ghế ngồi, đi đến đuôi thuyền, lắp tên, nhắm vào một con cá mè đang nhảy lên rồi bắn ra. "Bùm" một tiếng, dây cung vang lên, con cá rơi xuống theo tiếng động. Cư An vui vẻ nhìn con cá rơi xuống mặt nước, đưa tay vớt lên. Nhìn con cá mè bị xuyên thủng, Cư An cười nói: "Bắn thế này thì đơn giản quá, về cơ bản là ngay trước mắt mình rồi, động tác nhanh nhẹn một chút là có thể bắt bằng tay không. Trưa nay mọi người ăn cá nướng đi".
Taylor nghe xong lắc đầu: "Những con cá này nhiều xương lắm, ăn rất phiền phức. Cậu muốn ăn thì tự nướng mà ăn, tôi ăn hamburger mang theo đây. Chỉ cần dùng một mũi tên thôi, bắn được cá thì vứt thẳng xuống sông, đừng làm bẩn thuyền".
Cư An nghe vậy ngẩn người, lúc này mới nhớ ra người Mỹ không mấy khi ăn những loại cá nước ngọt nhiều xương này, bảo sao "cá chép châu Á" lại có thể tràn lan thành tai họa ở Mỹ. Anh lắc đầu, thầm đánh giá đám người Mỹ này không biết thưởng thức mỹ vị. Cư An từ bé đến giờ lần đầu tiên nghe thấy có người nói vứt cá xuống sông vì sợ bẩn thuyền. Anh tiếp tục giương cung bắn cá, cung thậm chí không cần kéo hết cỡ, chỉ cần kéo một chút rồi thả tên là được. Cá liên tục đâm sầm vào mũi tên của Cư An, "bùm bùm bùm", hầu như bắn tên nào trúng tên đó. Một lát sau, anh đã vứt xuống sông không dưới mười mấy con cá.
Nhìn Cư An hai tay liên tục giương cung, Thornton cũng hứng thú, đứng dậy cùng Cư An ở đuôi thuyền bắt đầu bắn. Thấy một con cá lớn cách đó không xa nhảy vọt lên khỏi mặt nước, Cư An vội vàng giương cung lắp tên, mũi tên cắm chắc vào bụng con cá. Vừa định reo hò, ai ngờ con cá lớn vẫn chưa chết, trực tiếp mang theo mũi tên của Cư An lao xuống nước. Cư An nhìn tình cảnh này liền chửi một tiếng: "Mẹ kiếp! Bắn xuyên thủng qua rồi mà vẫn chưa chết, còn mang theo mũi tên của tôi chạy mất rồi".
Thornton cười nói với Cư An: "Đừng chọn cá lớn quá, cứ bắn mấy con nhỏ thôi. Hơn nữa cậu còn dùng mũi tên carbon, hãy lấy một mũi tên cán gỗ trong túi tôi mà dùng, dù nó có chết cũng nổi lên được. Cái loại của cậu bắn trúng con lớn như vậy, dù có chết chắc cũng bơi đi xa lắm rồi".
Nghe lời Thornton, Cư An quay đầu tìm trong túi của Thornton một mũi tên cán gỗ. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy một con cá bay thẳng về phía Taylor. Taylor đang quay lưng về phía mũi thuyền, đang cười hớn hở nhìn Thornton bắn cá, hai chân bắt chéo dựa vào đệm ngồi, thảnh thơi uống bia. Cư An vội kêu lên: "Taylor cẩn thận!".
Taylor cũng phát hiện con cá bay tới, quay đầu né tránh nhưng ai ngờ vẫn chậm một bước, bị đuôi cá quất mạnh vào mặt. Taylor kêu "ái chà" một tiếng rồi ôm lấy má, con cá gây họa trực tiếp bay qua thuyền rơi xuống mặt nước ở phía bên kia.
"Mother, f...!", Taylor ôm má chửi một câu, sau đó xoa xoa khóe miệng rồi nhổ một bãi nước bọt xuống sông. Đợi ông buông tay ra, Cư An nhìn thấy cả khóe miệng đã bị đuôi cá quất cho đỏ ửng. Cái quất đuôi này trực tiếp khiến lão Taylor rơm rớm nước mắt.
Cư An và Thornton vội vàng đi đến bên cạnh Taylor hỏi: "Sao rồi, sao rồi?". Lão Taylor tiếp tục xoa má, lắc đầu nói: "Thornton, đưa cung tên cho tôi, tôi phải báo thù!". Nói đoạn, ông đứng dậy đi về phía đuôi thuyền.
Thornton mỉm cười đưa cây cung trong tay cho Taylor. Taylor giương cung bắt đầu báo thù đám cá dưới sông. Cư An cũng cầm mũi tên cán gỗ bắt đầu nhắm bắn. Hai người cùng nhau bắn thêm hơn ba mươi con cá nữa, Taylor mới hạ cung xuống: "Lái thuyền tiếp đây! Hai cậu ngồi cho vững vào".
Cư An và Thornton nghe lời Taylor liền ngồi xuống ghế.