Xử lý xong giấy tờ cho Nini, một tuần đã trôi qua kể từ lúc quay lại Lewistown. Tuần trăng mật mới mẻ của Ju An coi như bị cô bé Nini này phá hỏng hoàn toàn. Nếu như lúc ngủ mà bạn tách bàn tay đang nắm chặt lấy tay Dana của cô bé ra, thì ngay khi tỉnh dậy, con bé sẽ lập tức lục tung cả phòng khách sạn, vừa tìm kiếm vừa lí nhí gọi "Mẹ ơi, mẹ ơi" đầy hốt hoảng.
Sau một lần như vậy, Dana không bao giờ dám tách tay Nini ra nữa. Có một cô nhóc kẹt ở giữa, hạnh phúc của Ju An coi như bay biến. Tuy nhiên, Ju An cũng chẳng so đo với Nini, anh thấy thương cho cô bé nên cứ để mặc như vậy.
Vừa ra khỏi sân bay, đã thấy Er Zhuang đang đỗ chiếc GMC của mình đợi ở cửa ra. Nhìn thấy Nini trong lòng Dana, Er Zhuang cười chào: "Chào cháu! Nini, chú là chú Er Zhuang đây". Ai ngờ Nini chẳng thèm để ý, khiến Er Zhuang chỉ biết gãi đầu đầy ngượng ngùng.
Ju An cười bảo: "Thời gian này đã tiến bộ hơn rồi đấy, lúc chú gọi con bé còn nhìn chú một cái, chứ một tuần trước thì chỉ khi Dana gọi nó mới nhìn thôi".
Er Zhuang đáp: "Không sao". Nói đoạn, anh giúp Marcos và Melina chuyển hành lý lên xe, sau đó chở hai người họ về nhà trước, rồi mới đưa Ju An, Dana và Nini trở về trang trại.
Xe còn chưa dừng hẳn, đám nhỏ trong nhà đã ùa ra. Teddy gầm gừ khe khẽ rồi chạy lon ton đón Ju An và Dana. Tiếng gầm của Teddy đã thu hút sự chú ý của Nini. Nini ngẩng đầu nhìn Teddy, rồi không thể rời mắt được nữa. Đôi mắt con bé tò mò dán chặt vào Teddy đang đứng bằng hai chân sau. Gã này giờ đứng lên cũng cao gần bằng ngực của Dana, vừa tầm để Nini chạm vào cái đầu tròn trịa béo ú của nó.
Nini nhìn Teddy, Teddy cũng đang nhìn Nini. Đợi đến khi Teddy vẫy vẫy tay với Nini, con bé lại làm một hành động chưa từng có là vẫy tay đáp lại. Dana thấy vậy vô cùng vui vẻ, nói với Nini: "Nini, đây là Teddy, nó rất ngoan, không cắn người đâu, lại còn thích chơi với trẻ con nhất đấy". Vừa dứt lời, cô nghe thấy Nini thốt lên: "Teddy". Giọng nói lần này rõ ràng cao hơn hẳn mọi khi.
Ju An ở phía sau xách hành lý nhìn thấy cảnh này, liền cười khen Teddy hai câu: "Hóa ra Teddy nhà ta không chỉ ăn khỏe mà còn làm bác sĩ được nữa. Nini vừa thấy là biết nói luôn rồi".
Dana mỉm cười, bế Nini ngồi xổm xuống, đặt con bé xuống đất rồi bảo: "Đây là những người anh lớn của con, đây là Hans và Jinbao, Hans là anh, Jinbao là em".
Trước đây, vị trí trong lòng Dana vốn là chỗ của Hans và Jinbao. Giờ đột nhiên có một người nhỏ bé chiếm mất chỗ của mình, Hans và Jinbao có chút không vui, chúng ngẩng đầu gầm gừ nhẹ với Nini. Nini nhìn Hans và Jinbao, nói: "Hans, Jinbao! Sư tử!".
Dana nghe xong liền đính chính: "Không phải sư tử, là báo núi". Ju An nhìn Hans và Jinbao, thầm nghĩ, giờ hai gã này trông cũng có thể lừa được Nini, giả làm sư tử một chút, chứ đợi chúng lớn thêm chút nữa thì khí thế chẳng còn giống chút nào. Không quan sát thêm nữa, Dana tiếp tục giới thiệu Nini với những thành viên nhỏ khác trong nhà.
Ju An cùng Er Zhuang khuân hành lý lên lầu, lúc này Er Zhuang mới rời đi. Ngồi máy bay hơn mười tiếng đồng hồ, Ju An chẳng ngủ được bao nhiêu, còn Dana và Nini thì đã chợp mắt một giấc nên giờ vẫn còn tỉnh táo. Ju An thấy hơi buồn ngủ, đành đi vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Dự là giờ bảo Dana vào bếp cũng khó, vì cái "đuôi nhỏ" này chẳng rời cô nửa bước. Lúc này đã hơn tám giờ tối, Teddy, Hans và Jinbao đều đã được Er Zhuang chăm sóc cho ăn tối xong xuôi.
Ju An chuẩn bị ba miếng bít tết cho ba người. Không phải mỗi người một miếng, mà là Ju An một miếng rưỡi, Nini nửa miếng. Qua một tuần quan sát, anh thấy Nini thích ăn thịt, thịt heo thì bình thường, còn thịt bò và thịt cừu nướng là thích nhất, con bé không thích ăn rau xanh, còn khoai tây thì thậm chí chẳng buồn nhìn tới.
Nini ăn hết nửa miếng bít tết, miệng đầy dầu mỡ. Ngoài bàn tay còn lại vẫn nắm chặt vạt áo Dana ra, con bé chẳng khác gì những đứa trẻ bình thường. Ăn xong, con bé còn biết cầm khúc xương đưa cho Teddy, hành động này lại khiến Dana vui mừng khôn xiết: "An, nhìn kìa, Nini còn biết cho Teddy ăn đấy, Nini của chúng ta giỏi quá".
Câu "Nini của chúng ta giỏi quá" này Ju An đã nghe đến mức chai cả tai trong suốt một tuần qua. Đến giờ Nini vẫn chưa cười lần nào, nếu con bé mà cười, chắc chắn Dana sẽ lập tức trao tặng danh hiệu nụ cười đẹp nhất thế giới cho Nini.
Rời khỏi đại sứ quán, Dana đã đặt cho Nini một cái tên tiếng Anh là Annie, bảo rằng tên này cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh đều hay, lại còn giữ được tên gọi ở nhà của con bé. Tuy nhiên, Dana vẫn quen miệng gọi thẳng tên ở nhà là Nini.
Vì Nini khá hứng thú với Teddy, Jinbao và Hans, nên sau khi ăn tối xong, Dana bế con bé ngồi xuống ghế sofa. Teddy, Jinbao và Hans cũng tự nhiên nằm vào vị trí cũ đợi xem tivi. Dana đặt Nini bên cạnh Teddy, Nini một tay nắm lấy Dana, tay kia vươn ra chạm vào Teddy. Teddy đang mải xem quảng cáo trên tivi nên chẳng thèm để ý đến bàn tay đang vươn tới, nó nằm trên ghế sofa, đôi mắt nhỏ dán chặt vào mỹ nữ trên màn hình.
Nini đang vuốt ve Teddy thì Hans và Jinbao nhân cơ hội chiếm lại lãnh thổ của mình, hai anh em nằm ườn trên đùi Dana xem tivi.
Nini thấy vị trí trên đùi Dana đã bị hai con báo núi chiếm mất, bèn nắm lấy vạt áo Dana rồi ngồi xuống. Ju An thì khổ sở bắt đầu đi rửa bát đĩa. Dù trong nhà có máy rửa bát nhưng chỉ có ba cái đĩa nên không bõ, anh đành tự tay rửa.
Nini lặng lẽ ngồi bên chân Dana, nhìn Hans và Jinbao đang nằm trên đùi cô, bàn tay nhỏ bé lại vươn ra. Thấy Hans không phản ứng gì, con bé lại dùng tay kéo Hans về phía mình. Ju An nhìn qua, đoán là hai tay của Nini ôm Hans còn khó chứ đừng nói là một tay. Hans lắc lắc đầu rồi tiếp tục xem tivi.
Ju An vừa ngồi xuống mép sofa chưa được bao lâu, Thomas đã đi tới. Nhìn thấy Nini bên cạnh Dana, ông cười bảo: "Một cô bé thật xinh xắn".
Dana nhìn Thomas, nói: "Nini còn khá hướng nội, không thích nói chuyện với người lạ, nhưng hôm nay cháu phát hiện con bé phản ứng rất mạnh với Teddy, Hans và Jinbao".
Ju An nghe vậy liền nhếch mép, đứa trẻ nào thấy ba gã này mà phản ứng không mạnh mới là lạ, phản ứng không mạnh thì không phải trẻ con, mà là thợ săn cừ khôi rồi.
Thomas ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh, bảo với Ju An: "Hai hôm trước, Nine đã đấu thầu xong mảnh đất ở hồ lớn và vùng phụ cận. Hôm qua Miles có gọi điện đến trang trại hỏi về chuyện đất đai, nghe nói đã xong xuôi nên ông ấy gọi điện báo để ngày kia đưa kiến trúc sư qua xem, bảo là cậu biết chuyện này".
Ju An gật đầu: "Vâng, chuyện này cháu biết. Thế nào, mảnh đất hồ lớn của cháu không tệ chứ?".
Thomas cười đáp: "Không tệ, nhưng cậu mua nhiều đất thế mà chỉ xây một căn nhà với đường đua ngựa thì hơi lãng phí. Chi bằng xây thêm vài cái kho thóc hay kho chứa cỏ, như thế sẽ tận dụng được không gian hơn".
Ju An nghe xong toát mồ hôi hột. Gã này cứ thấy đất đai là lại muốn biến thành trang trại, xây xong hai thứ đó chắc ông lại bắt đầu khuyên xây thêm chuồng ngựa hoặc nhà kho cho mà xem. Anh bảo với Thomas: "Mảnh đất đó cháu không định xây trang trại, cháu định làm khu dân cư".
Thomas ngẩn người: "Chỗ đó rất hẻo lánh, lại chẳng có đường xá gì, đổ đường thôi cũng tốn khối tiền đấy".
Ju An cười nói: "Cũng đâu cần làm một bước đến nơi. Dù sao thì trên mảnh đất đó hiện tại cũng chỉ có hai căn nhà tính cả nhà cháu. Nhà của cháu chắc nhanh nhất cũng phải cuối năm mới xong. Chuyện đường xá tính sau, không được thì cứ làm tạm con đường đất, cháu lái xe bán tải ra vào là được".
"Thế cậu định thu hút ai đến sống ở khu dân cư này? Cơ sở hạ tầng kém thế này cơ mà", Thomas cười khó hiểu.
Ju An lắc đầu: "Cháu cũng không định bán hết chỗ đất này một lần. Ai thích chỗ nào thì mua chỗ đó rồi tự xây nhà, cháu chỉ cung cấp đất thôi. Quan trọng nhất là nguyện vọng của cháu đã hoàn thành, sau này xây thêm cái bến tàu, mua chiếc xuồng máy thả xuống hồ, mùa hè ra đó chèo thuyền chẳng phải rất tuyệt sao".
Thomas "ồ" một tiếng, không mấy bận tâm. Sau đó, ông dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Đàn bò bên phía Lawrence đợt này sinh được nhiều bê con lắm, con nào con nấy đều rất khỏe mạnh. Đàn bò xám cũng có vài con đẻ, tình hình đều rất tốt, mấy nhóc tì đó nghịch ngợm lắm".
"Cháu biết rồi", Ju An hỏi: "Hai nhóm giáo sư khoa học của chúng ta hai hôm nay thế nào rồi, có thành quả gì chưa?".
"Cũng chưa có gì. Hôm kia thí nghiệm của Leonard lại thất bại, hạt giống vừa nảy mầm không lâu đã héo vàng, chẳng lớn nổi. Mấy hôm nay ông ấy không ở trang trại, bảo là đến phòng thí nghiệm của trường đại học để thử nghiệm. Còn về việc nhân giống bò xám thì đã thiết lập được một ngân hàng phả hệ rồi", Thomas trả lời.
Ju An nghe xong thấy mọi việc trong nhà vẫn bình thường. Trò chuyện thêm một lúc với Thomas, ông đứng dậy rời khỏi phòng.
Ju An gọi Dana đứng dậy, bế Nini lên lầu vào phòng ngủ. Dana tắm cho Nini, sau đó Ju An cũng tắm rửa sạch sẽ. Vừa ra khỏi phòng tắm, anh thấy Dana đang đưa cuốn sách cho Nini. Thấy Ju An bước ra, cô liền bảo: "Đây là việc của bố, anh làm đi".
Ju An bước tới, nhận lấy cuốn sách rồi nằm xuống cạnh giường, lật đến trang Dana đang đọc dở và bắt đầu đọc cho Nini nghe.