Sau khi hôn lễ tại Mỹ kết thúc được hai ba ngày, Cư An và Dana lại cùng đoàn người bay về nước. Marcus và Melina nhân tiện cũng đến Trung Quốc chơi vài ngày. Khi đoàn người đến sân bay Giang Nam, Ngô Minh đã đợi sẵn ở cửa ra. Dù sao cũng là người làm công ty du lịch, hắn trực tiếp điều một chiếc xe khách đến đón.
Cư An vừa xếp hành lý lên xe khách vừa nói với Ngô Minh: "Việc làm ăn được đấy, mua hẳn xe khách rồi cơ à". Trên chiếc xe khách mới tinh in tên công ty của hắn.
Ngô Minh vừa xếp hành lý vào khoang xe vừa cười đáp: "Chỉ cho phép anh là quan châu xây nhà, không cho phép dân đen chúng tôi mua cái xe khách sao".
"Cái miệng của Vương Phàm bao giờ mới rảnh rỗi đây? Chuyện mới bàn hai hôm trước mà cậu đã biết rồi" Cư An vừa giúp xếp hành lý vừa nói.
Ngô Minh đóng nắp khoang hành lý lại: "Không phải nó nói chuyện cậu xây nhà đâu, mà là đang khoe cái nhà nghỉ dưỡng nhỏ của nó đấy. Nó làm màu lắm, đoán chừng vừa về tới New York là đã loan tin cho cả thiên hạ rồi".
Nghe Ngô Minh nói, Cư An lắc đầu, hỏi tiếp: "Này, ngày mai cậu không định dùng xe khách này đưa chúng tôi về quê đấy chứ? Có mười hai người thôi, phô trương quá rồi".
"Đâu chỉ có mình cậu, còn hơn mười đứa bạn học ở gần đây nữa. Ai đến được đều đã tới đủ, chỉ đợi mỗi chú rể là cậu thôi" Ngô Minh nhìn Cư An rồi vẫy tay ra hiệu cho anh lên xe.
Lên xe, cả hai ngồi vào hàng ghế ngay cửa. Ngô Minh nói với bác tài: "Bác Lý, lái xe đi, đến khách sạn đón người".
Bác tài họ Lý cười đáp: "Được thôi!" rồi khởi động máy.
Khi xe bắt đầu lăn bánh, Cư An hỏi Ngô Minh ngồi bên cạnh: "Sao mười mấy đứa bạn học gần đây đều đến cả thế này? Làm thế này ngại quá".
Ngô Minh thì thầm với Cư An: "Cũng không phải đến hết, có một người không đến". Cư An nhìn vẻ mặt của Ngô Minh là biết ngay ai không đến, cười bảo: "Vậy cũng tốt, đỡ phải khó xử". Cư An quay đầu nhìn cảnh vật xung quanh, đã lâu không về Giang Nam, anh nhận ra những thay đổi rất lớn. Những cánh đồng và ngôi nhà nhỏ thấp bé hai bên đường cao tốc dẫn tới sân bay trước kia giờ đã bị thay thế bằng những dãy nhà cao tầng. Càng tiến vào thành phố, nhà cao tầng càng xuất hiện dày đặc. Khi đi ngang qua trung tâm thành phố sầm uất, phóng tầm mắt ra xa, đâu đâu cũng là những tòa nhà chọc trời.
Melina và Marcus ngồi trên xe đều cảm thán: "Hèn gì kinh tế Trung Quốc phát triển nhanh như vậy, nhìn nơi này còn phồn hoa hơn cả San Francisco".
Melina nhìn những khu nhà năm sáu tầng thỉnh thoảng xuất hiện bên đường, tỏ vẻ khó hiểu: "Tại sao bên ngoài những tòa nhà năm sáu tầng này lại không thấy cầu thang thoát hiểm?".
Cư An quay sang nói với Melina: "Người nước mình không có thói quen lắp cái đó bên ngoài nhà". Cư An chỉ đành giải thích như vậy. Cửa sổ những căn nhà hai ba tầng trong khu dân cư đều lắp lưới chống trộm. Lắp thêm cầu thang thoát hiểm chẳng phải là rước trộm vào nhà hay sao. Melina tuy là người gốc Hoa nhưng sống ở Mỹ từ nhỏ, dù hiểu tiếng Trung nhưng tình hình trong nước thì cô hoàn toàn mù tịt. Có lẽ trong ấn tượng của cô, đa số người Trung Quốc vẫn đang sống trong những ngôi nhà tồi tàn, giống như cách một số tờ báo Mỹ giới thiệu, chuyên chọn những nơi cũ nát để tuyên truyền. Thực ra, đa số người Mỹ không hiểu gì về Trung Quốc, kém xa sự hiểu biết của người Trung Quốc về Mỹ. Tại sao ư? Nói thẳng ra là vì người Mỹ không quan tâm. Tâm lý này hơi giống người Trung Quốc cổ đại nhìn người nước ngoài thời đó, tất cả đều là di dân, còn mình là thiên triều thượng quốc.
Khi xe đến cửa khách sạn đón nhóm bạn học, Cư An đứng dậy giới thiệu cha mẹ mình và cha mẹ Dana với mọi người. Lúc giới thiệu đến Dana, Cư An còn nghe thấy Lý Na thì thầm bằng tiếng Giang Nam với Tiền Phong: "Ơ, Cư An lại đổi cô gái khác à".
May là Dana đứng hơi xa nên không nghe thấy. Cư An quay đầu nói với Lý Na: "Đổi một cô hiểu tiếng Trung thì không tốt sao?".
Tiền Phong đùa giỡn thì thầm vào tai Lý Na: "Tâm lý của kiểu người giàu có này, người làm công ăn lương như chúng ta không hiểu nổi đâu". Cư An nghe xong liền vò đầu Tiền Phong một cái.
"Mà này Cư An, hai bộ lễ phục cưới của cậu đẹp thật đấy" Uông Tĩnh Tĩnh đứng bên cạnh nói với Cư An.
Nhắc đến lễ phục, Cư An mới nhớ ra. Lần này tổ chức hôn lễ trong nước, anh đã đặc biệt nhờ Ngô Minh đặt làm hai bộ Hán phục màu đỏ rực để mặc trong tiệc cưới. Anh và Dana còn chưa được nhìn thấy thì Uông Tĩnh Tĩnh đã được "rửa mắt" trước rồi.
Cư An quay sang hỏi Ngô Minh: "Lễ phục cưới của tôi đẹp lắm à?".
Ngô Minh gật đầu: "Đẹp lắm, đám người làm Hán phục đó đúng là có nghề. Hai bộ Hán phục đều chọn loại vải thượng hạng, Uông Tĩnh Tĩnh còn bảo đợi đến lúc nó cưới cũng sẽ mặc như thế".
"Ừ! Tối nay tôi với Dana sẽ thử trước" Cư An gật đầu. Hôn lễ trong nước lần này, Cư An định chỉ bày vài mâm cho có lệ. Ai ngờ cha mẹ thống kê lại các mối quan hệ xã giao trong nhà, nhất quyết nói rằng mời người này không mời người kia thì không hay, thế là bày hẳn hơn bốn mươi mâm, đặt luôn tại khách sạn lớn trong huyện. Đến lúc đó người nhà cứ thế qua là được. Còn mấy trò náo động phòng gì đó đều bị Cư An lược bỏ hết. Dana không phải cô gái Trung Quốc, lỡ náo quá trớn, cô nổi giận tát người thì không hay. Hơn nữa, Cư An từng dự đám cưới bạn học hồi đại học, trung học, có vài trò náo quá đà trở nên rất thô tục, nên lần này Cư An hủy bỏ luôn, chỉ giữ lại phần dâng trà cho cha mẹ, ăn cơm và biểu diễn trong hôn lễ, sau đó là hết, ai về nhà nấy.
Khi về đến huyện nhà của Cư An thì đã hơn chín giờ tối. Đưa các bạn học về khách sạn nghỉ ngơi xong, Cư An và Dana cùng anh rể đến khách sạn xem bố trí hiện trường hôn lễ. Một tấm ảnh lớn của Cư An và Dana đã được treo ở cửa. Hội trường được trang trí rất hỉ khí, hơn bốn mươi mâm cỗ xếp thành sáu hàng, trông cũng ra dáng lắm. Cư An và Dana xem qua rồi không có ý kiến gì, sau đó cùng quản lý khách sạn xem qua thực đơn ngày mai, cũng chẳng có gì để chê, anh rể đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy rồi.
Sau khi Cư An và Dana xem một vòng, bác Lý mới lái xe đưa cả nhà Cư An về. Marcus và Melina ở lại nhà Cư An, ngủ tại phòng cũ của chị gái. May là trời tối, chứ nếu là ban ngày thì chắc chắn lại gây chú ý. Dana nếu không nhìn kỹ thì ngoài việc cao hơn một chút cũng không có gì khác biệt, còn Marcus là người nước ngoài chính hiệu, mũi cao mắt xanh, nhìn từ xa là thấy ngay.
Về đến nhà, vào phòng, Cư An lấy lễ phục Ngô Minh mang đến ra, cùng Dana mặc thử. Bộ đồ trông đơn giản nhưng hai người phải loay hoay mất hơn nửa tiếng mới mặc xong. Soi gương, Dana liên tục khen đẹp, khen Cư An chọn lễ phục khéo, khiến Cư An thấy tự hào một chút.
Hôn lễ ngày hôm sau thì không cần phải nói nhiều, người nước mình dù chưa cưới thì cũng từng dự đám cưới. Cư An và Dana mặc Hán phục đứng đón khách ở cửa vô cùng nổi bật, lấn át hoàn toàn cặp đôi ở đại sảnh bên cạnh. Vest và váy cưới đặt cạnh hai bộ Hán phục đỏ rực của Cư An và Dana trông quê mùa hẳn đi. Hơn nữa, cả hai đều cao hơn 1m7, đúng là những giá treo quần áo hoàn hảo. Cuối cùng, cặp đôi kia đành phải chuyển ra cửa sảnh tiệc đón khách, nhường lại đại sảnh cho Cư An và Dana.
Em họ và em vợ hôm nay làm phù rể và phù dâu. Trong tay em họ còn cầm một cái túi nhỏ, ai cũng hiểu nó dùng để làm gì, đựng phong bao lì xì chứ còn gì nữa. Còn việc dâng trà cho bốn vị trưởng bối thì không cần phải nói, cả hôn lễ không có gì đặc sắc. Theo lời Uông Tĩnh Tĩnh, mọi thứ đều bình thường, điểm sáng duy nhất chính là hai bộ Hán phục của Cư An và Dana.
Sau khi cha mẹ hai bên uống trà, Cư An và Dana thay bộ Hán phục thường ngày trang nhã hơn, bắt đầu đi chúc rượu từng bàn. Cư An và Dana theo sau cha, ông giới thiệu khách khứa cho hai người: "Đây là biểu cô mẫu, đây là dượng họ xa..." khiến Cư An nghe mà chóng mặt. Cặp đôi đi chúc rượu từng bàn. Em họ là một đứa láu cá, mỗi khi có người rót rượu, nó lại đổ bớt ra, ngửi thử rồi đưa vào tay Cư An thì chỉ còn là nước lọc. Đi hết hơn bốn mươi mâm, Cư An ước chừng mình chỉ uống nhiều nhất là hơn một lạng rưỡi rượu, đó là còn vì ngồi lại bàn bạn học lâu hơn một chút, uống thêm vài chén. Tranh thủ lúc này, Cư An và Dana mới gắp được hai đũa thức ăn lót dạ, rồi lại cùng Dana và em họ, em vợ tiếp tục chiến đấu.
Sau một vòng, Cư An rất hài lòng với đứa em họ láu cá này, trực tiếp thưởng cho mỗi đứa một phong bao lì xì lớn. Em họ nhìn qua rồi nói với Cư An: "Anh rể và chị dâu hào phóng thật, quy đổi ra nhân dân tệ chắc đủ mua cái iPhone rồi".
Cư An vỗ nhẹ vào đầu nó: "Hào phóng gì, cái tốt không học, đừng có bày đặt mua iPhone, để tiền mua thứ khác đi, sắp thành máy đại trà rồi, có gì hay ho đâu". Câu nói khiến em vợ gãi đầu cười khúc khích.
Đến tận hơn chín giờ tối, gia đình Cư An và Dana mới về đến nhà. Đóng cửa lại, Cư An ném cái túi nhỏ màu đen trên tay lên giường.
Dana nhìn rồi hỏi: "Chẳng phải anh định đưa cho bố mẹ sao, sao lại mang về?".
Cư An nằm dài ra giường vươn vai: "Mẹ bảo không cần, cho em đấy, muốn tiêu gì thì tiêu. Cũng chẳng biết hôm nay thu được bao nhiêu phong bao". Nói xong, anh nghiêng người, mò lấy chiếc điều khiển từ đầu giường bật tivi.
Nghe Cư An nói, Dana ngồi xuống mép giường, mở túi đen ra bắt đầu tháo phong bao, lấy tiền bên trong. Nhìn dáng vẻ đếm tiền của Dana, Cư An cười nói: "Đợi em đếm xong số tiền này chắc trời cũng sáng rồi".
Dana nghe vậy mỉm cười, nhét hết tiền vào túi rồi nằm vào lòng Cư An xem tivi.