An Cư mỉm cười nói: "Tên thủ lĩnh đó, ta đã từng cho nó ăn từ khi nó còn nhỏ, bây giờ quan hệ giữa nó với ta và Dana rất thân thiết, mỗi lần thấy chúng ta nó đều vây lại chào hỏi."
Taylor gật đầu nói: "Ta biết, chuyện lần trước đoàn khách du lịch quay về đã kể rồi, gan của cậu thật lớn. Thôi, nói đến đây thôi, ta phải về đây. Thứ Bảy này đừng quên chọn ra hai gã cao bồi tử tế trong trang trại, đừng để đến lúc đó thua một cách khó coi, ta sẽ không nương tay đâu."
"Cứ yên tâm, đến lúc đó chúng tôi sẽ giữ ý một chút, không để các ông thua quá khó coi đâu," An Cư nói vọng theo bóng lưng của lão Taylor. Ở cùng những gã cao bồi già này lâu ngày, sẽ nhận ra tính cách của họ rất rạch ròi yêu ghét, rất nhiều người thích đùa, mang đậm cái chất hào sảng của người phương Bắc trong nước.
Sau khi mang thịt cho bầy sói, An Cư quay đầu ngựa, cưỡi Đậu Thảo hướng về phía đàn bò. Tìm qua hai ba đàn bò nhỏ mới bắt được Thomas. Vừa thấy bóng dáng Thomas, anh lập tức thúc Đậu Thảo đuổi theo: "Thomas, lão Taylor vừa đến trang trại mời tôi tham gia một cuộc thi, chính là chọn ra hai gã cao bồi cùng với chủ trang trại, tổng cộng ba người, cuộc thi có ba hạng mục."
Chưa đợi An Cư nói xong, Thomas đã cười nói: "Có phải là bắn cung, ném rìu và bắn súng không?"
An Cư cười bảo Thomas: "Anh từng tham gia rồi sao? Vậy thì tốt quá."
Thomas nhún vai: "Nếu chủ trang trại nhất định phải tham gia thì chỉ có thể là những môn này thôi, không thể là bắt bê hay cưỡi ngựa hoang được."
Nghe Thomas nói xong, An Cư ngẩn người một lát rồi cũng hiểu ra. Phần lớn các chủ trang trại tuổi tác đều không còn trẻ, ví dụ như những lão già tay chân cứng nhắc như Taylor mà đi cưỡi ngựa hoang hay bắt bê, lỡ xảy ra chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm? Những hạng mục như bắn cung đòi hỏi kinh nghiệm nhiều hơn thể lực, hơn nữa vận động cũng ít, rất phù hợp với các chủ trang trại lớn tuổi.
An Cư nói tiếp: "Khả năng bắn súng của tôi còn tạm ổn, chứ bắn cung thì thực sự là mù tịt, ném rìu cũng chẳng biết gì luôn."
Thomas nghe xong liền bảo: "Ném rìu khá đơn giản, chỉ cần đóng một lá bài hoặc một vòng dây lên cây. Chỉ cần cậu ném rìu trúng lá bài hoặc vòng dây là thắng, không thì tính là thua, khoảng cách yêu cầu là mười bước chân. Thời gian tới cậu cứ tìm một cái cây rồi lùi lại vài bước luyện tập là được. Còn bắn cung thì hơi phiền phức, nhưng dù không thắng cũng chẳng sao, mọi người chủ yếu là tụ tập trò chuyện để gắn kết tình cảm thôi."
An Cư gật đầu nói: "Ừ, tình hình này tôi biết, nhưng tôi cũng không thể thể hiện quá tệ được, tôi vẫn phải tìm cơ hội luyện tập bắn cung và ném rìu."
Thomas nhìn An Cư lắc đầu: "Ném rìu thực ra không quá khó, nắm vững kỹ thuật là được. Còn bắn cung thì không phải một hai tuần là luyện xong đâu. Đến lúc đó tôi và Lawrence sẽ đi cùng cậu. Nếu có thời gian, cậu hãy chuẩn bị một cây cung phức hợp và một chiếc rìu nhỏ, trưa nay tôi sẽ dạy cậu vài chiêu."
An Cư gật đầu rồi quay đầu ngựa chạy về phía căn nhà. Vừa đến trang trại, An Cư đã bận rộn tìm đồ. Dana thấy anh chạy ngược chạy xuôi, tò mò hỏi: "An, anh đang tìm gì vậy?"
An Cư giắt chiếc rìu nhỏ vừa tìm được vào thắt lưng, tay cầm một sợi dây, trong túi còn nhét thêm khẩu súng lục: "Sáng nay Taylor đến mời tôi tham gia cuộc thi dành cho các chủ trang trại. Tôi đang chuẩn bị luyện tập bắn cung và ném rìu, lát nữa Thomas sẽ dạy tôi vài chiêu để không bị thua quá xấu mặt."
Dana nghe xong cười nói: "Đi, em dạy anh trước."
"Em cũng biết mấy cái này sao? Em có chắc không đấy, đừng để dạy xong còn tệ hơn cả lúc chưa dạy," An Cư nhìn Dana nói.
"Trước khi học cấp hai, em đã theo bố tham gia mấy trò này vài lần rồi. Nếu không phải họ không cho con gái tham gia, biết đâu em và bố đã thắng rất nhiều người rồi đấy," Dana tự hào nói xong liền vẫy tay ra hiệu cho An Cư đi theo.
Đi đến cạnh một cái cây sau nhà, Dana thắt sợi dây trong tay An Cư thành một vòng nhỏ, rồi dùng đinh treo lên thân cây, dùng rìu gõ nhẹ chiếc đinh vào thân cây một chút để vòng dây to bằng nắm đấm áp sát vào thân cây. Dana lùi lại vài bước rồi nói với An Cư: "Đưa rìu cho em, nhìn em ném thử một lần này." Nói xong, cô cầm cán rìu giơ qua vai, thử vài cái rồi ném ra.
Chà! Vợ mình quả nhiên không hề khoác lác. Lưỡi rìu cắm phập vào thân cây, ngay chính giữa vòng dây. Sau đó, Dana đi tới rút rìu ra: "Ném rìu phải chú ý lấy cẳng tay làm tâm xoay từ khuỷu tay, cổ tay không được rung, rồi mới ném rìu đi. Anh thử xem."
An Cư nhận lấy chiếc rìu, đợi Dana đứng sang bên cạnh. Anh thử vài lần đã có thể ném rìu cắm vào thân cây, hơn nữa khoảng cách đến vòng dây cũng không quá xa. Dana nhìn xong liền nói: "Không phải anh từng chơi ném rìu rồi đấy chứ? Tuy ném không quá xuất sắc, nhưng không giống người chưa từng ném bao giờ."
An Cư đắc ý nói: "Chồng em là thiên tài thể thao mà, trò ném rìu nhỏ nhặt này chẳng là gì cả." Lời vừa dứt, chiếc rìu trong tay anh bay vèo qua sát thân cây, thậm chí còn chẳng chạm vào vỏ cây. Dana nhìn An Cư chạy đi nhặt rìu mà cười ha hả.
Dana nhìn An Cư ném vài cái rồi quay về nhà, để mặc anh một mình luyện tập dưới gốc cây. Chẳng bao lâu sau, thân cây đã chi chít những vết sẹo. An Cư thấy cứ thế này không ổn, luyện tiếp chắc bay sạch vỏ cây mất, liền tháo vòng dây và đinh ra, tìm một cái cây khác. Phải đổi đến hai cái cây, Thomas mới mang cung và năm mũi tên đến sau nhà: "Cậu ném rìu khá đấy, ra dáng lắm rồi."
An Cư mím môi tập trung ném chiếc rìu trong tay ra: "Vừa nãy Dana dạy tôi một lần, tôi đang luyện tập đây. Anh đã đến rồi thì chúng ta học bắn cung trước đi."
Thomas nghe vậy liền thị phạm bắn một mũi tên, sau đó đưa cung cho An Cư, dạy anh cách giương cung, bộ pháp và cách nhắm. Cây cung phức hợp này còn có hai bánh xe nhỏ, kéo lên khá tốn ít sức, năm mũi tên màu sắc khác nhau được cài trên thân cung.
Thấy tư thế của An Cư không có vấn đề gì, Thomas bảo anh bắn một mũi. Kết quả cú bắn này, nếu không phải mũi tên có màu sắc rực rỡ thì chắc khó mà tìm thấy, nó lệch khỏi thân cây một khoảng rất xa, bay vút sang bên cạnh. Từ lúc giương cung đến khi thả tên, anh bắn liên tiếp mười mấy lần, trong mắt Thomas thì cuối cùng tư thế cũng đã chuẩn.
Luyện cùng Thomas thêm hai hiệp nữa thì đến giờ ăn trưa. Ăn xong, An Cư lái xe đến thị trấn mua một cây cung có bánh xe nhỏ, trang bị trực tiếp mười mũi tên, rồi vùi đầu luyện tập cả một buổi tối sau nhà. Tiến bộ rất rõ rệt, chỉ trong một buổi chiều An Cư đã có thể bắn trúng thân cây, còn việc lệch lên trên hay xuống dưới thì khi mũi tên cắm vào thân cây, chính anh cũng không biết. Sự tiến bộ này khiến Dana phải lắc đầu kinh ngạc: "Anh yêu à, với trình độ bắn cung này của anh mà đi thi vào thứ Bảy, có khi khiến mấy lão cao bồi kia khóc thét mất. Khoảng cách mới năm sáu bước mà anh lệch lên lệch xuống gần hai feet (hơn 60cm) đấy."
An Cư vừa rút tên trên thân cây vừa cười xòa: "Em không hiểu chiến thuật của anh rồi, anh đây là tự chuẩn bị cho mình một không gian tiến bộ khổng lồ. Như vậy mỗi khi tiến bộ một chút anh đều cảm nhận được, hứng thú sẽ càng cao. Không giống người khác, tuy nhìn qua có vẻ nhanh lúc đầu nhưng thực ra toàn bộ quá trình đều tiến đều đều. Anh là tăng tốc tiến lên, lúc bắt đầu vận tốc bằng không, nhưng càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng sẽ bỏ xa cái tốc độ đều đều kia đến mức không thấy bóng dáng đâu."
Dana nghe xong nhìn anh chằm chằm vài cái rồi thở dài: "Được rồi! Ngày mai luyện tiếp đi. Em chỉ mong màn thể hiện bắn cung của anh vào thứ Bảy đừng quá mất mặt là được." An Cư lúc này mới thu dọn cung tên và rìu, theo Dana quay vào nhà, khóa tất cả đồ đạc vào tủ súng trước cửa.
Sau vài ngày luyện tập, An Cư ném rìu ngày càng chuẩn, thuật bắn cung cũng có những tiến bộ đáng kể. Nếu coi tâm bia là mười điểm, thì mũi tên của An Cư luôn dao động ở vòng bốn, năm, sáu, còn nếu chạm được vào vòng tám thì coi như là may mắn bất ngờ. Đánh giá của Dana là trình độ bắn cung của An Cư cơ bản đã có thể coi là "nhìn được". An Cư luyện năm ngày, vinh dự đạt đến trình độ của một người mới tập bắn cung sau hai ngày.
Không chỉ Dana mà ngay cả Thomas cũng cảm thấy kỳ lạ, tại sao An Cư ném rìu và bắn súng đều khá, mà chỉ có bắn cung là lệch lạc dữ dội. Thomas dẫn Lawrence đến xem An Cư bắn vài mũi, rồi bảo anh: "Chuẩn bị năm mươi đô la đi, dù sao cơ hội đoạt quán quân của chúng ta cũng rất mong manh."
Đến ngày thi đấu, An Cư, Thomas và Lawrence đợi đến hơn ba giờ chiều mới cưỡi ngựa từ trang trại xuất phát, hướng về phía trại tập trung dưới chân núi. Ba người ăn mặc đậm chất cao bồi: mũ cao bồi, áo sơ mi kẻ caro, khăn quàng cổ sẫm màu, quần jean khoác ngoài quần da nâu, ủng cao cổ mang theo cựa sắt sáng loáng, bên hông buộc súng lục, trên lưng ngựa sau yên buộc cung tên, trông cũng ra dáng phong cách phim miền Tây.
Khi đến dưới chân núi, thấy đã có hơn mười người đến, mọi người ăn mặc cũng tương tự, đa phần đều cưỡi ngựa tới, chỉ có một người lái xe bán tải, nhưng phía sau chở theo mấy thùng bia và một chiếc cúp vàng nhỏ. Đến cả chỗ ngồi cũng không chuẩn bị, mọi người mang theo thảm ngồi bệt xuống đất, nếu cần thì có thể ra thùng xe bán tải lấy bia uống.
Đợi đến khi lão Taylor cưỡi ngựa dẫn theo hai gã cao bồi hơn bốn mươi tuổi đến dưới chân núi, ông chào hỏi mọi người rồi bắt đầu giới thiệu lẫn nhau. Ông giới thiệu ba chủ trang trại gương mặt mới cho An Cư, trang trại của ba người họ nằm ở phía Tây trang trại của Taylor và Thornton. An Cư vẫn chưa có cơ hội gặp mặt họ, lần này vừa hay có dịp làm quen. Những gã cao bồi đến tham gia cuộc thi tuổi đời ít nhất cũng hơn bốn mươi, chỉ có duy nhất An Cư là thanh niên hơn hai mươi tuổi.