Buổi chiều, theo phong tục quê nhà, Ngô Ưu lái xe của anh rể chở Dana cùng bố mẹ về quê tảo mộ cho ông bà. Theo lệ cũ, anh cùng Dana đắp thêm đất lên mộ. Lúc tảo mộ ở quê, có rất nhiều người vây quanh xem. Các bác, các chú trong họ biết Ngô Ưu lấy vợ ngoại quốc nên đều tụ tập bên cạnh phần mộ tổ tiên để nhìn xem cô dâu Tây quỳ lạy như thế nào. Dana lại rất thản nhiên, bắt chước dáng vẻ của Ngô Ưu mà quỳ lạy thắp hương, khiến Ngô Ưu cảm thấy có chút không tự nhiên.
Mãi mới xong xuôi mọi thủ tục, bố lại giới thiệu Ngô Ưu với những người lớn tuổi trong dòng họ. Một vòng như vậy đã tốn không ít thời gian. Vì Ngô Ưu lớn lên ở huyện lỵ, chỉ dịp nghỉ lễ mới về ở với ông bà được vài ngày, tình cảm với gia đình họ hàng không sâu đậm bằng bố, nên anh chỉ cùng Dana làm cho xong chuyện.
Đợi đến khi mặt trời sắp lặn, cả nhà mới thoát thân khỏi quê nhà để trở về huyện. Đêm đến, Ngô Ưu bị Dana trằn trọc làm cho tỉnh giấc. Nhìn đồng hồ trên tủ đầu giường đã là hai giờ sáng, anh hỏi: "Sao còn chưa ngủ? Trong lòng có chuyện gì à?"
Dana vươn tay định bật đèn đầu giường, Ngô Ưu vội nói: "Đừng bật đèn". Lời chưa dứt, Dana đã bật đèn lên, nhìn Ngô Ưu nói: "Em đang suy nghĩ về đứa bé tên Ni Ni nhìn thấy hôm nay".
"Nó có vấn đề gì sao? Trông trắng trẻo hồng hào xinh xắn thế cơ mà." Ngô Ưu dừng lại một chút, không hiểu Dana đang lo lắng điều gì.
Dana suy nghĩ rồi nói: "Có lẽ đứa bé này bị tự kỷ nhẹ. Đang tuổi ham chơi mà lại chẳng có hứng thú gì với trò chơi cả. Cô giáo cũng nói, nó không thích chơi cùng các bạn nhỏ khác".
"Tự kỷ?" Ngô Ưu nghe xong liền hỏi. Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy căn bệnh này, còn có loại bệnh như vậy sao?
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Ngô Ưu, Dana giải thích: "Chính là trẻ nhỏ không thích giao tiếp với người khác, thích tự mình suy nghĩ trong lòng. Nặng hơn một chút thậm chí không nghe thấy người khác nói gì, cứ chìm đắm trong thế giới riêng của mình".
Ngô Ưu nghe mà như lọt vào sương mù, tên này sao nghe giống mình thế nhỉ, cũng không thích giao tiếp với người khác, chỉ thích ru rú trong trang trại, cưỡi ngựa Bean dạo quanh: "Còn có bệnh này nữa à? Nghe em nói mà anh cứ tưởng đang nói về anh chứ chẳng phải cô bé kia. Em mới nhìn có một cái mà đã thành bác sĩ rồi. Hơn nữa chẳng phải có mấy bác sĩ về hưu chăm sóc bọn trẻ sao, nếu em không yên tâm thì mai lại đến xem". Vì cô nhi viện làm khá tốt, Ngô Ưu cũng không ngại để Dana đến xem.
Dana suy nghĩ rồi gật đầu: "Vậy ngày mai chúng ta lại đến xem, lúc đó em sẽ mang cho con bé ít đồ chơi".
Ngô Ưu ngáp một cái nói: "Được! Sáng mai chúng ta đi luôn. Sau khi xem xong cô bé, chúng ta về chuẩn bị đồ đạc, ngày kia đi Giang Nam, rồi đáp máy bay sang Đức hưởng tuần trăng mật. Giờ ngủ sớm đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa". Sau đó anh hôn lên trán Dana, vươn tay tắt đèn đầu giường giúp cô.
Dana nghe lời Ngô Ưu liền "ừ" một tiếng, rồi tựa đầu vào cánh tay anh. Hai người đối mặt nhau, chẳng bao lâu sau Ngô Ưu lại chìm vào giấc mộng.
Sáng hôm sau ăn cơm xong, Dana kéo Ngô Ưu cùng đến trung tâm thương mại chọn một chú voi bông, mua xong liền lập tức đến cô nhi viện.
Ngô Ưu và Dana lái xe đến nơi, hôm nay bác sĩ Lưu là người nhìn thấy hai người đầu tiên, mỉm cười chào hỏi.
Ánh mắt Dana quét một vòng trong sân, liền phát hiện ra Ni Ni đang ngồi trên ghế nhỏ, cô hỏi bác sĩ Lưu: "Cô bé tên Ni Ni kia có phải bị tự kỷ nhẹ không?"
Bác sĩ Lưu nghe xong nhìn Dana gật đầu: "Đúng là có chút tự kỷ, nhưng không nghiêm trọng. Chúng tôi ở đây chỉ có thể cung cấp điều kiện sống cơ bản, có những thứ không phải chúng tôi muốn cho là cho được. Tôi và vài giáo viên từng đưa Ni Ni về nhà, nhưng cô biết đấy, chúng tôi dù sao cũng lớn tuổi rồi, bản thân không có nhiều sức lực để chăm sóc một đứa trẻ".
Ngô Ưu đứng bên cạnh nghe mà ngẩn người, hóa ra đúng là có bệnh này thật. Không thích nói chuyện cũng tính là bệnh sao? Hồi nhỏ chẳng phải anh cũng hay mang ghế đẩu ngồi trong sân nhìn kiến cả buổi chiều sao, chẳng lẽ mình cũng bị tự kỷ?
Dana ngạc nhiên hỏi: "Chẳng lẽ không có ai muốn nhận nuôi Ni Ni sao?"
"Dù có người muốn nhận nuôi thì họ đều chọn những đứa trẻ nhỏ hơn. Ni Ni đã hai tuổi rưỡi rồi, bắt đầu biết nhớ và nhận mặt người rồi." Bác sĩ Lưu nói với Dana.
Điều này Ngô Ưu hiểu, rất nhiều người dù không có con cũng muốn nhận nuôi trẻ sơ sinh, như vậy từ nhỏ nuôi lớn lên, rất kiêng kỵ việc nói cho đứa trẻ biết là con nuôi. Thậm chí nghe người khác nói cũng sẽ nổi giận. Trước kia khi nhà Ngô Ưu còn ở khu tập thể của nhà máy, từng gặp chuyện này. Đồng nghiệp của mẹ anh không thể sinh con nên nhận nuôi một đứa trẻ. Lúc đứa bé lớn hơn một chút, có lần cãi nhau với bạn, đứa bạn chê cười nó là con nuôi – chắc cũng là nghe người lớn nói bậy. Đợi đứa bé khóc lóc về nhà kể lại, người đàn ông vốn hiền lành bình thường liền như con sư tử nổi giận, trực tiếp đánh đến tận nhà người ta. Ngô Ưu đứng ngoài ban công nhìn một nhà nổi giận, một nhà xin lỗi, đứa nhóc chê cười kia còn bị bố nó tát cho một cái.
Những điều kiêng kỵ này người Mỹ không quá coi trọng, nhiều đứa trẻ được nhận nuôi từ nhỏ đã biết mình là con nuôi, dù lúc nhỏ không nói thì khi trưởng thành cũng sẽ chọn cách nói cho đứa trẻ biết ngọn ngành. Vì vậy, nói với Dana, Dana cũng không thể hiểu được nỗi lòng của cha mẹ Trung Quốc, sự khác biệt văn hóa giữa hai nước, không phải nói cha mẹ nuôi Trung Quốc không tốt, thậm chí theo góc nhìn của Ngô Ưu, cha mẹ nuôi ở Trung Quốc còn thương con hơn cả cha mẹ nuôi người Mỹ.
Nhìn ánh mắt mơ hồ của Dana, Ngô Ưu nói: "Cái này em không thể hiểu ngay được, sự khác biệt văn hóa giữa hai nước về mặt này quá lớn".
Dana nghe xong liền "ồ" một tiếng, rồi cầm chú voi nhỏ đi về phía Ni Ni. Ni Ni thấy Dana đi đến bên cạnh liền lập tức cúi cái đầu nhỏ xuống chơi ngón tay, không dám ngẩng đầu nhìn Dana. Dana ngồi xổm xuống đặt chú voi vào tay Ni Ni nói: "Ni Ni, còn nhớ chị không? Hôm qua chị đến thăm em đấy".
Ni Ni sờ chú voi trong tay, gật đầu, không nói gì. Sau đó Dana trò chuyện với Ni Ni thêm vài câu, ví dụ như tóc ai tết cho mà đẹp thế, Ni Ni đa phần chỉ gật đầu, mãi một lúc lâu mới thốt ra được hai chữ từ miệng. Ngô Ưu đứng bên cạnh nhìn một lúc lâu, thật sự không nhìn ra cô bé này có bệnh gì, chỉ là không thích nói chuyện thôi mà, cái này cũng tính là bệnh sao?
Nghe Dana và Ni Ni người nói câu không, Ngô Ưu bắt đầu nhìn mấy đứa trẻ nghịch ngợm đang chơi cầu trượt xung quanh, đa phần là bé gái, rất ít bé trai, chắc cơ thể cũng có chút vấn đề. Ở quê Ngô Ưu, tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn khá nặng nề.
Nhìn đám trẻ ồn ào so với Ni Ni đang ngồi một bên, lập tức thấy ngay sự khác biệt, không có cái vẻ nghịch ngợm như những đứa trẻ khác. Nhưng trong mắt Ngô Ưu, một cô bé yên tĩnh thế này thật tốt. Nghĩ lại "tiểu ma vương" Đồng Đồng ở nhà, Ngô Ưu lại thấy Đồng Đồng đáng yêu hơn.
Đợi Dana trò chuyện với Ni Ni gần một tiếng đồng hồ, Ngô Ưu mới thấy Dana đứng dậy, đi đến bên cạnh anh nói: "Chúng ta đi thôi".
Ngô Ưu như được đại xá, lập tức sải bước đưa Dana đi chào bác sĩ Lưu rồi hướng về phía chiếc xe bên ngoài. Không phải Ngô Ưu không có lòng trắc ẩn, mà bản thân anh mới chỉ là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, vừa mới kết hôn, tự nuôi con mình còn thấy nhức đầu, huống chi là con của người khác.
Đợi Ngô Ưu lái xe đi được một đoạn, Dana ngồi ghế phụ lái nói với Ngô Ưu: "An, chúng ta nhận nuôi Ni Ni đi?"
"Cái gì?" Câu này khiến tim Ngô Ưu giật thót, vội đạp phanh, thân người Dana lao về phía trước, may là thắt dây an toàn nên không đập đầu vào kính. Anh dừng xe bên đường, quay đầu lại nói với Dana: "Em nói chúng ta nhận nuôi Ni Ni?"
Dana nhìn Ngô Ưu gật đầu: "Tình trạng của Ni Ni ở cô nhi viện thật sự rất đáng lo. Anh biết đấy, trẻ bị tự kỷ nếu không được uốn nắn kịp thời, lớn lên rất dễ đi vào cực đoan".
Ngô Ưu nhìn Dana với ánh mắt đầy hy vọng, nói với cô: "Em đùa cái gì thế. Nếu em lo cho Ni Ni, chúng ta có thể tìm bác sĩ tâm lý để điều trị cho con bé. Nếu chúng ta nhận nuôi, em có từng nghĩ sau này chúng ta chắc chắn sẽ có con của riêng mình, nếu sau này Ni Ni xảy ra chuyện gì, người khác sẽ nói về chúng ta thế nào?" Sao lại nghĩ đến chuyện này cơ chứ, nhận nuôi một đứa trẻ phải gánh vác trách nhiệm lớn đến nhường nào.
Dana tiếp tục thuyết phục Ngô Ưu: "Chúng ta chỉ cần làm những gì thấy đúng với lương tâm, dù có chuyện gì xảy ra thì Chúa cũng sẽ tha thứ cho chúng ta, hà tất phải bận tâm người khác nói gì. Hơn nữa bây giờ chúng ta có khả năng mang đến cho Ni Ni sự chăm sóc tốt hơn, tại sao không thể cho con bé một mái nhà thực sự? Một mái nhà trọn vẹn có bố, có mẹ, có ông bà".
Ngô Ưu nghe xong cười khổ: "Đây không chỉ là vấn đề năng lực, mà em có cân nhắc đến việc nuôi một đứa trẻ phải hy sinh bao nhiêu không?"
"Chúng ta đã nhận được từ Chúa quá nhiều rồi, có thể ở bên người mình yêu và sống cuộc sống mình thích, nhận nuôi Ni Ni coi như là một cách chúng ta tạ ơn, được không?" Dana nói xong nhẹ nhàng đặt tay lên tay Ngô Ưu đang nắm cần số, ánh mắt tràn đầy dịu dàng nhìn anh.
Ngô Ưu cười khổ lắc đầu, tên này đến cả mỹ nhân kế cũng dùng rồi, mình đúng là không biết nói gì hơn. Nghĩ lại nếu không phải mình có được viên ngọc kia, có lẽ giờ đang kiếm năm sáu ngàn một tháng, sống cuộc sống sáng chín chiều năm, mỗi sáng vừa ăn bánh xèo vừa chờ xe buýt. Làm sao có thể như bây giờ, muốn làm gì thì làm. Nhưng anh luôn nghĩ đến việc quyên góp tiền cho các quỹ từ thiện, chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc nhận nuôi một đứa trẻ, đừng nói là nghĩ, chuyện này chắc cách xa anh cả vạn dặm.