Nhìn Hillary đang đứng sau bục gỗ nhỏ thao thao bất tuyệt, không ngừng diễn thuyết cho đám người ủng hộ bên dưới về cái gọi là chính sách kinh tế mới của Obama và Đảng Dân chủ, cũng như những lợi ích đối với sự phát triển công nghiệp của mọi người, và quan trọng hơn cả là vẽ ra một viễn cảnh tiền bạc sáng lạn. Ju An đứng bên dưới nghe mà chóng mặt, cũng may bài phát biểu của vị nữ cường nhân này không dài, chỉ vài phút là kết thúc. Việc tiếp theo mới là mục tiêu chính, đó là một buổi đấu giá nhỏ. Nói là đấu giá, thực chất chỉ là một buổi gây quỹ mà thôi. Hiến pháp không quy định mỗi người mỗi năm được ủng hộ tối đa bao nhiêu tiền cho một đảng phái sao? Vậy thì không thể cấm các đảng phái tổ chức từ thiện được. Dưới đủ loại danh nghĩa từ thiện, cuối cùng số tiền đó chảy vào đâu thì thật khó mà nói rõ.
Ju An cũng theo trào lưu mua hai món đồ nhỏ, tiêu tốn vài chục ngàn đô la. Nếu là người Trung Quốc chúng ta tổ chức hội họp thì hoạt động tiếp theo sẽ là ăn uống, còn ở chỗ người Mỹ thì không có chuyện đó, mọi người rút tiền xong là phủi mông bỏ đi.
Lái xe đưa Dana về nhà, Ju An vừa quan sát con đường đêm vừa quay đầu nói với Dana: "Buổi tụ họp này chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ uống hai ngụm rượu, ăn chút đồ mà tốn mất vài chục ngàn đô la, ai da! Lỗ vốn quá".
Dana nghe Ju An nói vậy liền cười bảo: "Những buổi tụ họp chính trị kiểu này chắc là phải thế rồi, em cũng chưa từng tham gia. Trước đây cha em đều ủng hộ Đảng Cộng hòa, nhưng số tiền quyên góp rất ít nên cũng chưa từng được mời tham dự các buổi tiệc đảng phái, vì vậy em cũng không rõ nó nên như thế nào, nhưng hôm nay xem ra cũng chẳng có gì đặc biệt".
Ju An suy nghĩ một chút rồi nói với Dana: "Lần này quá vội vàng, chẳng chuẩn bị được gì cả, lại còn phải mượn trang sức của Melina. Hai ngày nữa cùng anh đến New York, chúng ta tự mua vài món đồ trang sức. Lần sau nếu có những buổi tụ họp thế này thì không cần phải nhờ vả ai nữa".
Dana nghe xong lắc đầu nói với Ju An: "Như vậy là tốt rồi, cả ngày ở trong trang trại, một năm chẳng đeo được mấy lần, mua riêng thì hơi lãng phí".
"Sao lại lãng phí được? Nhìn tình hình hôm nay thì dự đoán những buổi tụ họp kiểu này sẽ không ít đâu, mua vài món để đối phó cũng tốt. Cứ quyết định vậy đi, hai ngày nữa chúng ta đi New York dạo phố", Ju An vỗ vô lăng, chốt hạ quyết định.
Dana nhìn Ju An mỉm cười dịu dàng. Sau đó hai người vừa trò chuyện vừa lái xe trong đêm. Đường cao tốc ban đêm ở Mỹ chạy thật rợn người, mười mấy phút mới gặp được một chiếc xe. Thỉnh thoảng gặp một chiếc thì lại là xe cảnh sát tuần tra có đèn nháy. Gần mười giờ đêm Ju An mới lái xe về tới trang trại.
Hoạt động buổi tối, theo yêu cầu mãnh liệt của Ju An, Dana đã mặc bộ lễ phục dạ hội này lên giường. Bộ lễ phục làm tôn lên khí chất thanh lịch của Dana khiến Ju An không thể rời mắt, hứng thú dâng cao, mây mưa vài bận cho đến khi Dana khẽ nói "đủ rồi, đủ rồi", lúc này mới dừng lại, hai người ôm nhau chìm vào giấc mộng.
Sau một đêm ngủ ngon, sáng dậy hít thở bầu không khí trong lành, từng lỗ chân lông đều trở nên thư thái. Ju An vươn vai ở cửa, sau đó chống hai tay vào hông vặn người vài cái, chuẩn bị đi lấy chút thức ăn cho Dou Cao và Xue Hua rồi chải lông cho chúng. Vừa định nhấc chân thì thấy cả nhà cáo đang đứng dưới bậc thềm, vẫy đuôi về phía Ju An, kêu lên hai tiếng.
Ju An tưởng chúng muốn ăn sáng, liền mỉm cười nói với bốn con cáo nhỏ: "Bữa sáng chưa xong đâu, đợi lát nữa là có ngay". Trước đây không như vậy, bốn con cáo này hễ thấy người là trốn dưới cầu thang, Dana cho ăn đều phải kéo vào chỗ ẩn nấp mới chịu ăn. Chỉ khi Ju An cho ăn chúng mới vây quanh, điều này khiến Dana ghen tị không thôi, nói mấy con cáo này là đồ "ăn cháo đá bát" không bao giờ thuần phục được. Ju An nghe mà đổ mồ hôi hột, bên ngoài trang trại chẳng phải có Lao Da, Lao Er và San Gu Niang sao, đâu có thấy chỗ nào là không thuần phục.
Dưới sự chăm sóc của Dana và Ju An, gia đình "kẻ trộm trứng" bây giờ tốt hơn lúc mới đến nhiều, cái mặt tam giác tiêu chuẩn cũng trở nên tròn trịa. Khi còn ở trong nước, nghe người ta nói "cáo dâm", Ju An cứ tưởng là do trên người cáo có mùi, ai ngờ từ khi tiếp xúc với gia đình "kẻ trộm trứng", mới phát hiện mấy con vật này trên người chẳng có mùi gì cả, rất ưa sạch sẽ, lúc rảnh rỗi là tự chải chuốt bộ lông của mình, hoàn toàn không giống dáng vẻ của "cáo dâm" chút nào.
Bộ lông màu đỏ rực trên người vừa mềm mượt lại vừa sáng bóng. Chẳng trách người ta nói lông cáo mùa đông là tốt nhất. Ju An mỗi lần sờ vào đều thấy ấm áp. Nếu không phải vì Ju An và gia đình "kẻ trộm trứng" đã là chỗ quen biết cũ, không tiện xuống tay, thì có khi đã làm ra bốn cái khăn quàng cổ rồi. Mỗi lần sờ vào gia đình "kẻ trộm trứng", Ju An đều đấu tranh tư tưởng trong lòng một hồi.
Nhưng hôm nay bốn con cáo nhỏ rõ ràng là có chuyện gì đó, theo Ju An đi vài bước vẫn kêu sau lưng anh. Ju An đành quay người lại, nói với gia đình "kẻ trộm trứng": "Có chuyện gì thế?"
Thấy Ju An quay mặt lại, cả nhà "kẻ trộm trứng" ngoáy ngoáy cái đuôi lớn, vẫy vẫy về phía Ju An rồi kêu hai tiếng, đi về hướng ngược lại với căn nhà, đi được vài bước lại quay đầu kêu với Ju An hai tiếng.
Ju An thấy lạ, đây là chuyện gì thế này? Liền nhấc chân đi theo gia đình "kẻ trộm trứng" ra khỏi phạm vi căn nhà, đi theo vài bước là đến bãi cỏ của trang trại. Gia đình "kẻ trộm trứng" lại quay đầu kêu với Ju An. Ju An định đi theo tiếp thì gia đình "kẻ trộm trứng" lập tức kêu lên, Ju An đứng lại thì chúng mới không kêu nữa.
Thấy Ju An đứng lại, lúc này gia đình "kẻ trộm trứng" mới đi ra phía ngoài. Bốn con cáo nhỏ xếp thành một hàng, con mẹ bị khuyết tai dẫn theo ba con nhỏ đi về phía bên ngoài.
Ju An lập tức hiểu ra, đám nhóc này là muốn quay trở lại khu rừng trong núi. Ju An vẫy tay với gia đình "kẻ trộm trứng": "Đi đường cẩn thận nhé! Bảo trọng". Nghe thấy tiếng của Ju An, cả nhà quay đầu lại kêu với Ju An hai tiếng nữa. Ba con cáo nhỏ vẫn còn chút lưu luyến, dưới sự thúc giục của cáo mẹ mới chịu quay đầu đi về phía trước.
Những ngày chung sống này khiến Ju An có chút không nỡ, mấu chốt là mấy con vật nhỏ này chưa bao giờ gây phiền phức, ngoan ngoãn nằm dưới cầu thang, khi đi vệ sinh đều chạy ra xa. Đối với Ju An mà nói thì chỉ là thêm vài muỗng thịt trong nồi mà thôi, chưa bao giờ quậy phá chuồng gia cầm hay gì cả, đến gần cũng không.
Nhắc đến thịt, Ju An mới nhớ ra, vội vàng vẫy tay với gia đình "kẻ trộm trứng" nói: "Ăn xong bữa sáng rồi hãy đi, Dana đã làm bữa sáng rồi".
Tên nhóc này dù thế nào cũng phải ở thêm vài ngày chứ, trong nhà còn bao nhiêu thịt bò cơ mà. Không! Trong nhà còn rất nhiều thịt vụn, nội tạng bò không biết để đâu, nào là ruột bò, tim bò, đủ thứ tạp nham còn không ít. Cao bồi trong trang trại lại không ăn mấy thứ này, ngoài dạ dày bò ra thì Ju An cũng chẳng hứng thú với nội tạng khác.
Không thể cứ nuôi sói mãi được. Hơn nữa Ju An nuôi lớn Lao Da, Lao Er và San Gu Niang cũng chẳng có tình cảm gì với mấy con sói khác, dựa vào đâu mà phải nuôi chúng. Gia đình "kẻ trộm trứng" này mấy cái bụng nhỏ đang là lúc cần thiết, đi mất thế này thì tiếc quá.
Đang lúc Ju An vẫy tay lớn tiếng nói lời giữ chân, phía sau truyền đến tiếng của Lawrence: "An! Cậu đang chào ai thế?". Nói xong ngẩng đầu nhìn phía trước Ju An, cỏ trong trang trại không xa rất cao, gia đình cáo đã chui vào bụi cỏ, nên Lawrence nhìn nửa ngày cũng không phát hiện ra gì.
Ju An quay đầu nói với Lawrence: "Mấy con cáo nuôi trong nhà, xuân đến rồi nên quay về rừng thôi, tôi đang định giữ chúng lại, tiêu thụ hết nội tạng bò trong nhà rồi hãy đi".
Lawrence lúc này mới bật cười: "Vừa rồi làm tôi giật cả mình, tôi còn tưởng thời gian này cậu nghe Dana chơi đàn mà tinh thần có vấn đề rồi chứ, cậu mà có vấn đề thì sau này trang trại ai quyết định đây?". Lão Lawrence trên lưng ngựa còn đùa với Ju An.
Ju An nghe xong cười ha hả: "Với trình độ đó của Dana thì không làm chết tôi được đâu, xem tôi vẫn khỏe mạnh đây này". Nói xong liền khoe cánh tay rắn chắc của mình với Lawrence đang ngồi trên ngựa, quần áo bao bọc nên chẳng thấy gì, rồi hỏi Lawrence: "Sao hôm nay đến đây sớm thế?".
Lawrence cười nói: "Qua bàn với Thomas xem sao, cỏ xanh trong trang trại này dùng lâu rồi, bên tôi còn tích trữ hơn một nửa cỏ khô, đang nghĩ xem xử lý thế nào, không được nữa thì chỉ đành kéo ra ném vào trang trại làm phân bón thôi".
Ju An nghe lời Lawrence nói thì gật đầu, đúng là không có cách nào tốt hơn. Năm ngoái là năm đầu tiên qua đông, ai cũng chưa có kinh nghiệm, ai mà ngờ cỏ trong trang trại lại chịu lạnh tốt thế, dưới tuyết vẫn có thể sinh trưởng, bò trong trang trại cơ bản không thèm nhìn cỏ khô, đều húc tuyết ăn cỏ tươi. Lượng cỏ khô tích trữ trong trang trại không ít, thử nghĩ xem ba mươi ngàn con bò ăn cỏ trong hai tháng thì cần bao nhiêu. Bên phía Thomas cuối cùng đều biến thành đống cỏ chắn gió cho đàn bò, dự đoán bên phía Lawrence cũng tương tự.
Mặc dù trung tâm huấn luyện có thể tiêu thụ một ít, nhưng đối với số lượng cỏ lớn như vậy thì chỉ là muối bỏ bể. Hơn nữa cũng không thể cứ bắt ngựa ăn cỏ khô mãi, cỏ ủ chua cũng là bắt buộc. Thêm vào đó, sắp có cỏ mới mọc, trung tâm huấn luyện đã yêu cầu trang trại của Ju An đổi sang cỏ xanh. Cỏ ở các trang trại khác mới chỉ hơi xanh, còn chỗ Ju An đã là một đại dương xanh biếc, khiến Leonard nghiên cứu mà lòng vui phơi phới, cứ chổng mông dẫn theo hai trợ lý không biết nghiên cứu cái gì, tóm lại là mỗi ngày không thấy người đâu.
"Nói với Thomas đi, nếu không được nữa thì trực tiếp ném vào trang trại làm phân bón thôi, cũng là chuyện chẳng còn cách nào khác", Ju An lắc đầu nói.
Lawrence nhìn Ju An cười: "Chỉ là thấy hơi tiếc thôi, theo tôi và Thomas tính toán thì số cỏ này bán ra cũng được một triệu đô la đấy, cứ thế làm phân bón thật là đáng tiếc".
Ju An nghe lời Lawrence, cười nói: "Không sao, năm nay chúng ta biết rồi, thu hoạch ít đi một chút, dù sao cũng là mục rữa trong trang trại của mình thôi, không chạy đi đâu mất cả".
Trò chuyện với Lawrence vài câu, hai người liền tách ra. Ju An vào nhà kính lấy hai củ cà rốt, vừa đi đến cửa chuồng ngựa thì thấy Dou Cao đã chạy ra, thấy Ju An liền hí lên một tiếng rồi quay đầu chạy về ngăn chuồng của mình, thò đầu nhìn Ju An khẽ khịt mũi, dường như đang nói: Sao muộn thế, tôi định đi tìm anh rồi.