Sau khi nghe Kỷ lão đại thao thao bất tuyệt truyền thụ mấy chiêu trò trong đời sống vợ chồng, nghe được nửa ngày, Cư An cũng hiểu ra. Cậu vừa định trêu chọc Kỷ lão đại vài câu, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Ngô Minh cười nói với Kỷ lão đại: "Nói nãy giờ thì ra cũng chỉ là công phu "rùa rụt cổ" kiểu: "Mặc cho hắn mạnh, gió mát thổi đồi xanh; mặc cho hắn ngang, trăng sáng chiếu đại giang" mà thôi".
Nghe vậy, Cư An và Vương Phàm cũng bật cười ha hả. Mấy gã đàn ông tán gẫu đến tận hơn hai giờ sáng mới ai về phòng nấy đi ngủ.
Sáng hôm sau, cả nhóm ngủ một mạch đến tận tám chín giờ mới thức giấc. Đây là nhờ hai vị nữ sĩ thúc giục bên tai, phụ nữ vốn dĩ có niềm đam mê bẩm sinh với các cửa hàng trang sức, họ giống như những con rồng trong tiểu thuyết kỳ ảo, thiếu khả năng kiềm chế trước những thứ lấp lánh này.
Dù sao khoảng cách cũng không xa, chỉ cách khách sạn nơi Cư An ở vài khu phố. Cả nhóm cùng nhau xuống lầu, vừa đi vừa ăn món xúc xích mua bên đường để lót dạ. Sáu người như một đàn sói đang đi dạo hướng về phía Trung tâm Rockefeller.
Khi lên tới tầng có cửa hàng trang sức, Cư An trình bày ý định với nhân viên ở cửa. Một người phụ nữ trung niên dẫn cả nhóm vào trong rồi đóng cửa lại. Lúc này Cư An mới để ý thấy trên cửa có một tấm biển nhỏ ghi: "Đang có khách, xin đừng làm phiền". Thế này thì tốt quá, trong cửa hàng giờ chỉ có nhóm mình, yên tĩnh hơn hẳn.
Theo chân người phụ nữ trung niên vào trong, Cư An nhận ra sự khác biệt quá lớn so với các tiệm trang sức trong nước. Cậu vốn tưởng sẽ là từng quầy hàng với nhân viên đứng phía sau, nhưng ở đây hoàn toàn không có. Tuy có hai ba cái quầy nhưng đều là loại có thể đứng xung quanh, bên trong trưng bày một số món trang sức.
Cách bài trí của cả căn phòng không giống tiệm trang sức mà giống một phòng khách sang trọng hơn. Ngay cửa vào là một bộ sofa màu trắng. Nhân viên thì chỉ thấy người phụ nữ trung niên dẫn họ vào, thêm hai người phụ nữ trạc ngoài ba mươi tuổi có khí chất rất tốt đang mặc đồ công sở, cuối cùng là một ông lão ngoài năm mươi, đầu hói, để râu quai nón màu trắng.
Thấy nhóm Cư An được dẫn vào, ông lão liền tiến tới chào hỏi: "Chào mừng ngài An đã ghé thăm. Mike đã báo trước với chúng tôi rồi, anh ấy là khách quen của chúng tôi. Anh có thể gọi tôi là Matt". Nói xong, ông mỉm cười thân thiện với cả nhóm.
Cư An thầm nghĩ ông lão này thật thông minh. Nhìn bộ dạng này thì rõ ràng ông ta không biết trong bốn người đàn ông Trung Quốc này ai mới là mình, nên gọi tên trước để xem ai lên tiếng. Người đầu tiên lên tiếng chắc chắn là nhân vật chính hôm nay. Cậu mỉm cười đáp: "Chào ông!".
Sau khi bắt tay với ông lão, Matt ra hiệu cho mọi người ngồi xuống sofa, rồi một nữ nhân viên mang đến cho mỗi người một tách cà phê.
Sau đó, ông lão lấy ra một cuốn sổ dày trông giống như album ảnh đưa cho Cư An: "Những món trang sức nhỏ chúng tôi đều trưng bày trong các tủ kính, mọi người cứ tự nhiên xem, mỗi món đều là độc nhất vô nhị, do chúng tôi tự thiết kế và chế tác. Những món lớn hơn thì đều nằm trong cuốn danh mục này, nếu các vị ưng ý món nào thì có thể bảo cô Lisa lấy ra cho xem". Nói xong, ông ra hiệu về phía người phụ nữ đứng cạnh, hóa ra người phụ nữ trung niên dẫn đường tên là Lisa.
Cư An đưa cuốn sổ cho Dana, để cô lật xem. Ngô Minh và mấy người kia thì cầm tách cà phê đi dạo quanh các tủ kính xem nhẫn, hoa tai và những món đồ nhỏ khác. Cư An ghé mắt nhìn cuốn sổ Dana và Tôn Ninh đang lật, quả nhiên bên trong toàn là những món đồ giá trị lớn như vòng cổ kim cương, trâm cài áo đính đá quý. Dana và Tôn Ninh vừa lật vừa nhỏ giọng bàn tán. Cư An thực sự không có hứng thú, bèn đứng dậy đi xem ở các quầy hàng.
Nhẫn trong quầy được chia thành mấy cấp bậc. Cư An nhìn một vòng là nhận ra ngay, toàn bộ quầy được chia thành bốn mức giá. Những viên đá quý từ nhỏ đến lớn, đừng nói là phụ nữ, ngay cả Cư An nhìn vào cũng tự giác bước đến phía quầy có những viên đá lớn nhất. Khi so sánh với nhau, những món khác đều quá nhỏ bé. Mấy tay lái buôn này quả thật quá biết cách kiếm tiền, họ để bạn tự so sánh, khi thấy món lớn nhất rồi thì những món cấp thấp kia trông chẳng khác nào hạt đậu xanh so với quả dưa hấu.
Vì trước khi đến đã bàn bạc với Dana về mức giá của sợi dây chuyền, chỉ cần chọn món ưng ý nhất trong tầm giá đó là được. Cư An tưởng tốc độ sẽ nhanh, ai ngờ hai người phụ nữ này lật xem cả cuốn sổ một cách đầy say sưa. Nhóm bốn người đàn ông đã uống đến mấy tách cà phê mà họ vẫn chưa xem xong danh mục. Sau đó, họ yêu cầu cô Lisa lấy ra ba chiếc hộp. Lisa mở hộp trước mặt Dana và Tôn Ninh, bên trong mỗi hộp là một bộ dây chuyền và hoa tai, hai người lại bắt đầu xì xào đánh giá.
Cuối cùng, Dana chọn một bộ dây chuyền đá sapphire, bên cạnh viên sapphire đính hai viên kim cương lớn nhỏ, kèm theo một đôi hoa tai cùng bộ. Cô thử trước gương lớn rồi gật đầu với Lisa, ra hiệu chọn bộ này.
Vậy là nhiệm vụ coi như hoàn thành một nửa. Vừa chọn xong dây chuyền, Tôn Ninh liền kéo Dana đi xem nhẫn. Tôn Ninh đúng là "chơi lớn", dẫn thẳng Dana đến quầy có những viên đá lớn nhất rồi cười nói: "Mình thấy chiếc nhẫn kim cương này rất đẹp, Dana cậu thấy sao?". Nói xong còn nháy mắt với Cư An.
Cư An cười bất lực. Dù sao cậu cũng đã nắm chắc trong lòng, hơn nữa đời người chỉ có một lần, Dana thích là được.
Nghe Tôn Ninh nói, Dana đáp lời: "Mình lại thấy kim cương quá bình thường. Nếu là mình chọn thì mình sẽ chọn đôi nhẫn đá quý này, như vậy bình thường có thể đeo được. Nhẫn nam là sapphire hình vuông, nhẫn nữ là ruby hình tròn, thực sự rất đẹp".
Nghe Dana nói vậy, Tôn Ninh liền bảo Lisa lấy hai chiếc nhẫn đó ra. Cô và Dana đều đeo thử vào tay. Cư An đứng bên cạnh quan sát, biểu cảm trên mặt Dana đã sớm bộc lộ hết suy nghĩ trong lòng. Cư An bèn đi tới cạnh Matt, thì thầm: "Gói luôn hai chiếc nhẫn đó lại, đừng để bạn gái tôi phát hiện, tôi muốn tạo bất ngờ cho cô ấy".
Matt cười nói với Cư An: "Cứ yên tâm, ngài Mike đã dặn dò chúng tôi rồi".
Cư An gật đầu, dịch vụ của gã này đúng là không chê vào đâu được. Sau đó, Cư An đưa thẻ cho Matt. Lúc này, dưới sự tư vấn của hai người đàn ông, Vương Phàm cũng chọn xong quà sinh nhật cho Cora, một chiếc trâm cài áo nhỏ. Vậy là mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ. Khi rời khỏi cửa hàng trang sức đã là giữa trưa, trong túi Cư An còn có thêm hai chiếc hộp nhỏ đựng hai chiếc nhẫn đá quý.
Bữa trưa giải quyết qua loa, mấy người đàn ông bắt đầu tháp tùng hai vị nữ sĩ đi dạo phố. Có bốn "lao động" khỏe mạnh, hai vị nữ sĩ càng thêm hứng khởi. Rõ ràng Kỷ Khánh và Tôn Ninh cũng đã chuẩn bị từ trước, hơn nữa giá các thương hiệu ở New York thấp hơn trong nước khá nhiều, Tôn Ninh ra tay không hề nương tay, cộng thêm Dana nữa, chẳng mấy chốc trên tay bốn người đàn ông đã xách đầy đồ đạc lỉnh kỉnh. Thậm chí hai người phụ nữ còn muốn kéo Cư An và Kỷ Khánh vào cửa hàng Victoria's Secret, cuối cùng bị hai người kiên quyết từ chối.
Hai vị nữ sĩ đầy hứng khởi dẫn theo bốn "phu khuân vác" rũ rượi đi dạo suốt cả buổi chiều. Gần sáu giờ, Cư An bắt đầu thấy sốt ruột. Gã thầm nghĩ, chị dâu này không phải đi dạo hăng quá mà quên mất việc của mình đấy chứ? Đi dạo kiểu này sắp phát điên mất thôi.
May thay không bao lâu sau, Tôn Ninh nói với mọi người: "Hôm nay chúng ta dạo đến đây thôi, mai tiếp tục, tối nay mọi người về nghỉ ngơi cho lại sức". Mấy người đàn ông nghe thấy mai còn phải đi tiếp thì than trời trách đất.
Hai vị nữ sĩ thắng trận khải hoàn dẫn theo bốn "tù binh" bại trận trở về khách sạn. Cất đồ đạc xong, Dana vừa định ra ngoài thì điện thoại trong phòng reo lên. Cư An nghe máy rồi nói với Dana: "Đừng ra ngoài nữa, Kỷ Khánh và Tôn Ninh muốn đi ăn tối dưới ánh nến, Vương Phàm và Ngô Minh thì đi ăn đồ Trung Hoa rồi, bảo chúng ta tự giải quyết".
Dana tò mò nói: "Sao lúc nãy không nghe Tôn Ninh nói gì nhỉ, tự nhiên lại muốn ăn tối dưới ánh nến. Vương Phàm cũng chẳng nói với chúng ta một tiếng đã đi ăn đồ Trung. Mọi người cùng đi có phải vui hơn không".
Cư An đáp: "Không sao! Thiếu họ thì hai đứa mình cũng không chết đói được. Hôm nay chúng ta gọi dịch vụ phòng đi, em đi xem tivi đi, anh gọi lễ tân, một lát là xong thôi".
Nói rồi cậu bấm số, dặn lễ tân mang những thứ đã đặt sẵn lên. Theo yêu cầu của Cư An, mọi thứ đã chuẩn bị từ trước nên đến rất nhanh, điện thoại vừa đặt xuống chưa đầy mấy phút, nhân viên phục vụ đã gõ cửa.
Cư An vội đứng dậy cười nói với Dana: "Bữa tối của chúng ta đến rồi, chuẩn bị ăn cơm thôi".
Dana cười nói: "Sao mà nhanh thế, nhỡ là Kỷ Khánh và mấy người kia qua xem sao thì sao". Cư An nghe vậy thì ngẩn người, gã suýt quên mất, nếu không đặt trước thì phục vụ không thể nhanh như vậy được. Nhưng thôi, lỗi nhỏ không che lấp được cái hay, chẳng lẽ lại bắt người ta mang xuống đợi mười phút rồi mới mang lên, thế thì đồ ăn nguội hết, còn lãng mạn cái nỗi gì nữa.
Vừa mở cửa, một nhân viên đẩy xe đi vào, bên cạnh là một người đàn ông mặc vest. Hai người bày biện trên bàn ăn trong phòng khách, thắp nến, rồi đặt một bó hoa hồng lên bàn. Nhân viên đẩy xe nhận tiền tip của Cư An rồi đi ra ngoài, người còn lại sau khi bày biện xong liền ra hiệu mời Cư An và Dana ngồi xuống, rồi tắt đèn. Bó hoa hồng lớn dưới ánh đèn vàng nhạt, làm nổi bật bộ đồ ăn bằng bạc lấp lánh, khung cảnh trông vô cùng lãng mạn.
Lúc này, nhân viên phục vụ còn lại giúp hai người mở nắp đậy, rồi từ dưới xe đẩy lấy ra một cây đàn violin, giai điệu du dương tuôn trào từ những ngón tay. Dana nhìn thấy cảnh này thì kinh ngạc ngồi trên ghế không nói nên lời.
Cho đến khi Cư An nắm lấy tay cô và nói: "Em thích không, honey!".
Dana mới gật đầu, nói với Cư An: "Em thật sự không ngờ tới, cảm ơn anh". Sau đó cùng Cư An thưởng thức bữa tối vui vẻ. Đợi một khúc nhạc kết thúc, Cư An đặt dao nĩa xuống rồi đứng dậy. Dana ngạc nhiên nhìn Cư An.
Cư An đi đến bên bàn, rồi quỳ một chân xuống. Dana thấy cảnh này đã biết chuyện gì sắp xảy ra, cô lấy tay che miệng đứng dậy nhìn Cư An.
"Dana Oglethorpe-Ludwig, em có nguyện làm người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, kết hôn với anh không?". Cư An mở hộp nhẫn đưa đến trước mặt Dana hỏi.