Những ngày tiếp theo, Cư An bận rộn dẫn người của văn phòng thiết kế đi xem vị trí ngôi nhà của mình, rồi cùng các kiến trúc sư thảo luận về bản vẽ trên mạng. Phần lớn thời gian còn lại, anh dành để cưỡi ngựa hoặc ở nhà trò chuyện cùng Dana và Ni Ni. Dana dường như đã dồn hết tâm trí vào cô bé. Nhờ có Teddy, Hans và Jinbao luôn ở bên cạnh, tiến bộ của Ni Ni rất rõ rệt, cô bé đã có thể chơi đùa cùng ba con vật, lời nói cũng dần nhiều lên, không còn vẻ trầm mặc, ít nói như lúc mới đến nữa. Bây giờ cô bé không cần lúc nào cũng níu lấy vạt áo Dana, chỉ cần thấy Dana ở gần là được, nếu Dana đi xa hoặc vài phút không thấy bóng dáng, cô bé mới tạm dừng việc đang làm để đi tìm.
Cư An đối với Ni Ni thì khá thờ ơ, lòng thương hại nhiều hơn là yêu mến. Mỗi ngày, nước Ni Ni uống đều là nước Cư An lấy từ trong không gian ra. Tất nhiên, nước uống trong nhà Cư An mỗi ngày đều lấy từ trong hồ nước ở không gian. Trong lòng Cư An vẫn chưa thể thực sự coi Ni Ni là con gái, anh luôn cảm thấy giữa mình và cô bé như thiếu đi điều gì đó, thậm chí không cảm nhận được tình yêu thương từ tận đáy lòng như khi nhìn thấy Tong Tong và Ran Ran. Tóm lại, giữa họ vẫn có một khoảng cách, có lẽ là vì Cư An và Ni Ni không có quan hệ huyết thống. Dù vậy, Cư An vẫn thường giữ nụ cười trên môi khi đối diện với Ni Ni, thỉnh thoảng cũng trêu chọc cô bé vài câu. Có lẽ tâm hồn trẻ thơ rất nhạy cảm, Ni Ni cũng không quá thân thiết với Cư An, thậm chí đôi khi còn tỏ ra hơi sợ anh.
Nhìn thấy Tong Tong và Ran Ran sắp được nghỉ lễ, ngày hai đứa trẻ đến trang trại cũng đang cận kề. Sáng hôm đó, Cư An ngồi vào bàn ăn, vừa dùng bữa vừa đọc báo, anh không quay đầu lại mà nói với Dana: "Lát nữa anh qua chỗ bố. Hôm nay hai người chúng ta định đi chọn ngựa lùn cho Ran Ran và Tong Tong, trả món nợ đã hứa với hai nhóc tì này. Đến lúc đó em đưa Ni Ni đến bệnh viện kiểm tra định kỳ nhé". Trẻ nhỏ cứ cách một khoảng thời gian lại phải đi kiểm tra định kỳ. Ni Ni đến đây cũng đã gần một tháng, hôm qua đã hẹn với bác sĩ để đi khám, thời gian cũng không lâu, chỉ mất hơn nửa tiếng là xong.
Thế nhưng vào buổi sáng, Marcus đã gọi điện đến, nói rằng hôm nay muốn cùng Cư An đi xem ngựa lùn ở trang trại, cái loại mà người Mỹ gọi là "pony", kích thước chỉ lớn hơn con chó một chút.
Dana đang nhìn Ni Ni ăn sáng. Cô bé đang ôm một chiếc cốc thủy tinh nhỏ uống sữa. Ni Ni không quen uống sữa lạnh, cứ uống vào là bị đau bụng. Dana cứ tưởng do chưa quen, uống vài lần sẽ đỡ, ai ngờ uống mấy lần vẫn bị, nên mỗi sáng đành phải hâm nóng sữa cho cô bé. Chỉ cần hơi ấm một chút là Ni Ni không còn bị đau bụng nữa.
Dana liền nói với Cư An: "Có phải bố nói là đi đến trang trại của dì Angel không?".
Cư An gật đầu đáp: "Đúng vậy, bố bảo ngựa ở nhà dì ấy được chăm sóc rất tốt. Sao, em cũng quen à?".
Dana vừa nhìn Ni Ni uống sữa vừa cười trả lời: "Tất nhiên rồi, dì ấy là bạn học trung học của bố, hơn nữa còn là người yêu thời trung học đấy. Nhưng giờ dì Angel đã ly hôn, đang cùng hai cô con gái quản lý trang trại".
Một người phụ nữ một mình cùng hai con gái gánh vác cả trang trại quả thực rất vất vả.
Nói xong, Dana quay sang hỏi Ni Ni: "Bố và ông nội định đi mua ngựa con. Ni Ni có muốn đi cùng bố và ông nội không?".
Ni Ni ngẩng đầu lên, mở đôi mắt to tròn nhìn Dana rồi gật đầu nói: "Ni Ni muốn đi".
"Vậy mẹ đi lấy đồ một chút, bố ở đây trông Ni Ni, lát nữa Ni Ni sẽ cùng bố mẹ đi bệnh viện kiểm tra rồi mới đến nhà ông nội, được không nào?".
Ni Ni nghe xong suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Trẻ con không mấy ai thích đến bệnh viện, nghe đến đi viện cô bé có chút không muốn, nhưng nghĩ đến việc được mua ngựa con, cuối cùng vẫn gật đầu. Cư An nhìn Dana xoay người lên lầu lấy túi xách, còn mình ngồi bên bàn ăn ngắm nhìn Ni Ni. Cô bé tiếp tục cúi đầu tập trung vào ly sữa của mình.
Cư An nhìn hai cái rồi lại dời tầm mắt vào tờ báo.
Đợi khi Dana từ trên lầu xuống, Cư An thấy cô mang theo một chiếc túi lớn căng phồng, anh cười nói: "Đâu có xa xôi gì đâu, sao em lại mang nhiều đồ thế, có phải chuyển nhà đâu".
Dana cười đáp: "Một chiếc chăn nhỏ, với cả con voi bông của Ni Ni, nhỡ đâu trên xe con bé muốn ngủ thì còn đắp cho nó".
Cư An nghe vậy lắc đầu cười, rồi tiếp tục thưởng thức bữa sáng của mình.
Sau khi cả nhà ăn xong, Cư An lái xe đến trước cửa. Lần này không phải lái xe GMC mà là chiếc bán tải, phía sau cũng không kéo theo rơ-moóc. Mấy con ngựa chỉ lớn hơn con chó một chút thì đâu cần dùng đến rơ-moóc.
Dana và Ni Ni lên xe ngồi ở ghế sau. Cư An lái xe đưa Ni Ni đến bệnh viện kiểm tra trước. Đến bệnh viện ở thị trấn, bước vào trong, Cư An mới thấy nơi này thật tốt, về cơ bản không có cảm giác trắng xóa lạnh lẽo như các bệnh viện lớn, mà trông giống như một trường mẫu giáo nhỏ, màu sắc toàn bộ bệnh viện rất tươi vui, còn có cả phòng đồ chơi cho trẻ em.
Cư An và Dana dẫn Ni Ni chơi trong phòng đồ chơi vài phút thì có một cậu bé đến bắt chuyện với Ni Ni. Cậu nhóc tóc vàng, mập mạp, cười đến nỗi hai con mắt híp lại không thấy đâu. Có lẽ vì thấy Ni Ni tóc đen, mặc váy công chúa màu xanh, cài chiếc kẹp tóc màu xanh to bản rất đáng yêu nên cậu bé mới đến làm quen.
Ai ngờ Ni Ni chẳng thèm để ý đến cậu, cũng không hiểu cậu nói gì, cứ trốn vào lòng Dana. Dana dịch lại vài câu của cậu bé tóc vàng cho Ni Ni nghe, nhưng cô bé vẫn không muốn trò chuyện. Dana đành nói với cậu bé kia: "Annie rất nhát người".
Cậu bé tóc vàng liền đưa món đồ chơi trong tay cho Ni Ni, rồi bắt đầu làm mặt xấu để thu hút sự chú ý. Cuối cùng, bí quá cậu nhóc còn vén cả áo lên, lộ ra cái bụng nhỏ trắng trẻo. Cư An đứng bên cạnh nhìn thấy mà cười ngặt nghẽo, ngay cả bố mẹ cậu nhóc cũng cười theo.
Mẹ của cậu bé nhìn Ni Ni nói: "Nhìn xem, Ni Ni còn nhỏ xíu mà đã có bạn trai rồi kìa". Sau đó bà bắt đầu trò chuyện với Dana, còn Cư An thì mỉm cười với bố của cậu bé.
Chẳng bao lâu sau đã đến lượt Ni Ni kiểm tra. Dana dẫn Ni Ni vào trong, Cư An ngồi trên ghế đợi. Lúc Ni Ni bước ra, trong tay còn cầm một món đồ chơi con khỉ nhựa nhỏ bằng ngón tay cái. Dana cười nói: "Lúc lấy được con khỉ nhỏ, con bé cứ gọi nó là Võ Tòng, nhất quyết không chịu buông tay. Bác sĩ thấy vậy liền tặng luôn con khỉ cho Ni Ni".
Cư An mỉm cười cầm lấy túi của Dana, cả ba người rời bệnh viện, hướng về phía trang trại của Marcus. Khi đến nơi, Ni Ni nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ Marcus và Melina. Cư An có thể thấy rõ hai ông bà thực sự rất yêu quý Ni Ni, thậm chí mỗi ánh nhìn dành cho cô bé đều tràn đầy ý cười.
Trò chuyện vài câu, Cư An cùng Marcus, Dana và Ni Ni lên đường đến trang trại ngựa.
Trang trại cách nhà Marcus không xa, chỉ khoảng 40 phút lái xe. Lần này Marcus cầm lái, dù sao cứ hễ có Marcus trên xe là Cư An lại mất quyền điều khiển.
Đến nơi, một người phụ nữ trông trẻ hơn Marcus rất nhiều bước ra chào đón. Cô mặc đồ cao bồi, đội mũ lưỡi trai, nhìn thấy Marcus liền nhiệt tình bước tới ôm ông một cái.
Dana khẽ nói với Cư An: "Đây là dì Angel, bạn học của bố em đấy". Cư An nghe xong cười khẽ: "Ở thị trấn này, hoặc là bạn học của em, hoặc là bạn học của bố em, quen biết nhiều thật đấy".
"Có gì lạ đâu, có người ông là bạn học, bố là bạn học, đến đời mình vẫn là bạn học, vốn dĩ thị trấn này cũng đâu có lớn", Dana cười đáp.
Marcus và Angel ôm nhau xong liền giới thiệu Cư An và Ni Ni với bà. Sau khi chào hỏi, Angel dẫn mọi người đi xem ngựa con.
Bước vào hàng rào phía sau trang trại, có hơn mười con ngựa nhỏ đang được thả bên trong. Lông của chúng rất dài, trông xù xì, toàn bộ đều là màu nâu, chỉ có điều con thì có đốm trắng trên trán, con thì không, màu sắc cũng có con đậm con nhạt khác nhau.
Angel dẫn mọi người vào trong hàng rào, cười bảo Cư An: "Những con ngựa nhỏ có tình trạng sức khỏe tốt nhất đều ở đây cả, các anh cứ tự nhiên chọn nhé".
Cư An nhìn mấy con vật nhỏ này thấy con nào cũng như con nào, đoán chắc cũng không có gì đặc biệt, đã là người quen của Marcus giới thiệu thì chắc chắn không tệ. Anh chọn hai con trông hoạt bát nhất. Dana thì cùng Ni Ni quan sát, hỏi cô bé thích con nào.
Marcus nhìn Ni Ni đang ngắm nghía những chú ngựa trong rào, dịu dàng nói: "Ni Ni xem ưng con nào, ông sẽ mua tặng con, coi như quà của ông, được không?".
Dana dịch lại lời Marcus cho Ni Ni nghe: "Ni Ni cảm ơn ông đi, ông tặng quà đấy". Ni Ni nghe xong, lí nhí nói lời cảm ơn ông. Tuy nhiên, cô bé lại nói bằng tiếng Trung.
Marcus nghe xong nói: "Không cần khách sáo", rồi quay sang Dana bên cạnh bảo: "Ni Ni phải học tiếng Anh thôi, nếu không sau này đến trường thì làm sao? Em và Cư An rảnh rỗi thì bắt đầu dạy con bé tiếng Anh đi, tranh thủ lúc Ni Ni còn nhỏ, học cũng nhanh".
Dana nghe lời Marcus liền gật đầu: "Vâng, đợi tình trạng của Ni Ni tốt hơn một chút, chúng em sẽ bắt đầu dạy con bé tiếng Anh. Nhưng tạm thời chưa định gửi con bé đi học, đợi lớn thêm chút nữa đã". Nói xong, cô quay sang cùng Ni Ni tiếp tục ngắm nhìn những chú ngựa trong rào.
Chẳng bao lâu, Ni Ni nhìn trúng một con. Dana men theo ánh mắt của cô bé, chỉ vào con ngựa đó rồi hỏi: "Ni Ni thích con này phải không?".
Ni Ni gật đầu. Marcus liền bước tới, thắt dây cương cho chú ngựa nhỏ rồi dắt ra, đặt dây cương vào tay Ni Ni. Ni Ni tò mò nhìn chú ngựa, chú ngựa cũng mở to mắt nhìn cô bé. Một lát sau, Ni Ni vươn tay ra vuốt ve đầu chú ngựa.
Mọi chuyện đã xong xuôi, Cư An, Marcus và Angel cùng nhau đưa ba chú ngựa nhỏ vào thùng xe phía sau. Mọi người vẫy tay chào tạm biệt Angel.
Đưa Marcus về trang trại xong, Cư An mới giành lại quyền điều khiển xe, lái xe rời khỏi trang trại của Marcus. (Còn tiếp...)