Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 705 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 285
Lái thuyền bắn cá

❊ ❊ ❊

Hơn hai tuần tiếp theo, Cư An cứ bị chuyện này làm cho phiền lòng, mãi cho đến khi quan tòa tống giam hai kẻ bắt cóc vào tù, cậu mới được nhàn rỗi. Câu chuyện về đàn sói cứu lũ trẻ cũng lan truyền khắp thị trấn nhỏ, mọi người bắt đầu quan tâm đến đàn sói trên núi. Thỉnh thoảng lại có người chuyên môn lên núi quan sát chúng, mang theo máy ảnh nhưng chẳng ai bị thương cả. Chỉ cần không đến quá gần, đàn sói cơ bản đều phớt lờ những người đứng từ xa cầm máy ảnh. Nhờ vậy, danh tiếng của đàn sói ở các thị trấn lân cận ngày càng vang dội, thậm chí có người còn mang cả thịt vụn lên núi ném cho chúng ăn.

Việc đầu tiên Cư An làm sau khi rảnh rỗi là quyết định chọn một cây cung có lực kéo nặng hơn, cố gắng để năm sau thi đấu ít nhất cũng không đến mức đứng bét bảng, nếu cứ thường xuyên về chót thì mất mặt quá.

Lần này, Cư An trực tiếp chọn một cây cung Recurve tay cầm kim loại ở cửa hàng đồ dùng dã ngoại. Lực kéo là năm mươi pound, lúc thử kéo thấy khá vừa tay. Thân cung màu đen toàn bộ, tỏa ra ánh kim loại rất hợp với thẩm mỹ của Cư An. Để giảm bớt số lần phải đi nhặt tên, lần này Cư An mua hẳn ba tá tên carbon, còn mang theo một cái ống đựng tên, như vậy có thể bỏ tên vào ống đeo trên lưng, lúc dùng chỉ cần rút ra là được. Cả bộ trang bị này khiến Cư An tốn gần hai ngàn đô la, cuối cùng cửa hàng còn tặng thêm cho cậu một cái bia tập bắn đan bằng cỏ bồ.

Mua được cung, Cư An về đến nhà, đỗ xe xong liền vui vẻ vào nhà. Thấy mẹ và chị đang ngồi dưới giàn hoa nhìn mấy đứa nhỏ nghịch ngợm, cậu liền khua khua cây cung trong tay làm bộ khoe khoang: "Nhìn xem! Cung mới của con, dáng đẹp chứ?".

Mẹ nhìn cây cung trong tay Cư An rồi nói: "Lần nổi hứng này lại tốn bao nhiêu tiền rồi?".

Cư An vỗ vỗ vào ống tên trả lời: "Tổng cộng gần hai ngàn đô la".

Mẹ nghe xong chép chép miệng: "Hơn mười ngàn tệ mua một cây cung. Con đúng là biết cách đốt tiền, số tiền này ở quê nhà mua được hai con trâu nước rồi đấy".

Cư An nghe lời mẹ nói, cười đáp: "Cung của con loại nặng, lực kéo hơn bốn mươi cân đấy. Thôi không nói với mẹ nữa, con ra sân sau tập một chút".

Vào nhà lại gặp Dana đang bê khay đồ. Cậu khoe với Dana, Dana đặt khay xuống, cầm cây cung trong tay Cư An thử kéo một cái: "Cây cung này lực kéo khá nặng, chắc chỉ hợp với anh thôi".

Hôn lên mặt Dana một cái, Cư An nhận lại cây cung từ tay cô: "Anh ra tập đây. Sao em không ra cửa cùng mẹ và chị trông bọn trẻ, đây là chuẩn bị đi luyện đàn à?".

Dana gật đầu: "Vừa mới vào mang hai tách trà cho mẹ và chị, đưa xong là em lên lầu luyện đàn". Nói xong, cô bưng khay trên bàn trà đi về phía cửa.

Cư An tiện tay đặt hộp đựng cung vào phòng khách, đeo ống tên sau lưng, tay cầm cung bước ra khỏi nhà, nói với mẹ và chị: "Con ra sau nhà tập bắn cung đây". Liếc mắt một cái liền thấy Hổ Đầu đang nằm dưới chân mẹ, nhàn rỗi thè lưỡi thở hổn hển. Trong đầu Cư An nảy ra một ý tưởng, cậu búng tay với Hổ Đầu: "Hổ Đầu, đi theo tao".

Hổ Đầu nghe thấy tiếng Cư An, vui vẻ vẫy đuôi chạy theo sau cậu. Lúc này mẹ cũng đứng dậy nói: "Nhìn bộ dạng này của thằng Ba cũng khá ra phết, mẹ cũng ra xem thằng Ba bắn tên thế nào. Con ở đây trông bọn trẻ, mẹ đi xem rồi về ngay".

Cư Rao gật đầu: "Vậy mẹ cứ ra chơi với thằng Ba đi, con trông ở đây là được rồi".

Nghe mẹ nói vậy, Cư An liền giảm tốc độ, đợi mẹ đuổi kịp rồi cùng đi ra sau nhà. Ra đến nơi, Cư An treo bia lên thân cây, lùi lại hơn mười bước, giơ tay rút một mũi tên từ ống đựng trên vai, lắp vào dây cung. "Vút" một tiếng, mũi tên rời dây bay ra, găm vào rìa bia.

Tiếp đó, cậu bắn sạch số tên trong ống, phần lớn đều trúng bia, có vài mũi bay ra xa tít. Cư An lắc lắc cây cung trong tay, gọi Hổ Đầu: "Đi tìm mũi tên bay xa về cho tao!". Hổ Đầu nghe xong vẫy đuôi chạy đi. Cư An cũng đi về phía bia, rút tên ra bỏ vào ống sau lưng.

Đi đến cạnh mẹ, Hổ Đầu đã tìm được mũi tên đầu tiên bị bay lạc, ngậm trong miệng mang về cho Cư An. Cư An nhận lấy mũi tên, xoa đầu Hổ Đầu. Hổ Đầu lại vui vẻ đi tìm tiếp.

Vừa định giương cung thì bị mẹ ngăn lại: "Đợi Hổ Đầu tìm hết tên về rồi hãy bắn, cái trình độ này của con mà bắn trúng Hổ Đầu thì làm sao?". Nói xong bà còn thở dài nhìn bộ trang bị trên người Cư An: "Đúng là phí phạm hơn mười ngàn tệ này. Con cứ từ từ tập đi, mẹ đi trông cháu đây". Bà lắc đầu quay lưng bỏ đi.

Cư An nghe mà toát mồ hôi hột, gọi với theo: "Mẹ ơi, mẹ không thể khích lệ con một câu sao? Nói vậy tổn thương lòng tự trọng quá".

Mẹ không thèm ngoảnh đầu lại, phẩy phẩy tay: "Cái kiểu bắn cung của con mà còn tốn hơn mười ngàn mua đồ nghề. Bảo bố con ra quê tìm cành tre vót nhọn, hơ lửa một chút, buộc thêm sợi dây là xong rồi".

"Con là bắn cung chứ có phải là bật bông đâu" Cư An cười lớn tiếng nói.

Mẹ tiếp tục nói: "Cái này của con còn chẳng bằng bật bông ấy".

Nhìn bóng mẹ khuất sau tán cây, Cư An cũng không giương cung nữa, ngoan ngoãn đợi Hổ Đầu tìm hết tên về, ngồi xổm dưới chân mình rồi mới lại giương cung lên.

Bắn sạch ống tên ba lần, tay Cư An mới hơi ê ẩm. Cậu ra lệnh cho Hổ Đầu đi nhặt tên lần nữa rồi rảo bước về phía bia. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi reo lên, lấy ra xem thì là Thornton gọi tới.

"Hello! An, cậu đấy à? Tôi là Thornton đây, giờ có bận không?". Tiếng của Thornton vang lên từ đầu dây bên kia.

Cư An cười hì hì: "Là tôi đây, có chuyện gì không? Giờ không bận, tôi đang ở sau nhà tập bắn cung, mới mua cây cung Recurve".

Thornton tiếp lời: "Tyler bảo tôi gọi hỏi xem ngày mai cậu có rảnh không, tôi và Tyler định ngày mai đi thuyền trên sông câu cá, có muốn đi cùng không?".

Cư An nghe xong nói: "Đi thuyền trên sông câu cá á? Cứ ra cái hồ bên cạnh thị trấn là được mà, sao phải đi ra sông?".

"Hồ ở thị trấn đi thuyền không đã. Nếu cậu không có việc gì thì đi cùng đi, lúc đó cậu có thể mang cung tên ra sông bắn cá, bảo đảm cậu chơi sẽ rất vui" Thornton nói. Dường như Tyler cũng đang ở bên cạnh, đang nói gì đó với Thornton, Cư An nghe không rõ lắm.

"Bắn cá?" Cư An chép chép miệng: "Tôi đây đến bia còn chưa bắn chuẩn, lại còn đi bắn cá dưới nước? Quá tầm rồi đấy".

Thornton cười hai tiếng giải thích: "Cá không phải ở dưới nước, cá sẽ nhảy lên khỏi mặt nước, đợi lúc nó nhảy lên rồi bắn, rất thú vị".

"Nhảy lên khỏi mặt nước?" Cư An lập tức tò mò: "Cá gì mà giỏi thế, còn nhảy được lên khỏi mặt nước nữa".

Thornton đáp: "Đám cá này là từ Trung Quốc sang, gọi là cá chép châu Á, có thể nhảy lên khỏi mặt nước một hai mét đấy. Đến nơi rồi cậu sẽ biết, thế nào, có muốn đi xem không?".

Nghe Thornton nói, Cư An tò mò cực độ: "Được thôi! Ngày mai mấy giờ xuất phát? Gặp nhau ở đâu? Cần chuẩn bị gì không?".

"Ngày mai cậu không cần lái xe đâu, tám giờ chúng tôi qua nhà đón cậu, ba người đi chung một xe là được. Mang theo cung tên của cậu thôi, nếu được thì chuẩn bị ít bia bọt gì đó, ngoài ra không cần mang gì cả. Tối chúng ta về, đến lúc đó trưa ăn cá nướng là xong" Thornton trả lời.

"Được! Tôi mang theo hai thùng bia, sáng mai tôi đợi các cậu ở cổng trang trại, các cậu cũng đừng lái xe vào trong trang trại làm gì" Cư An cười nói.

"Vậy chốt thế nhé, đừng quên tám giờ sáng ở cổng trang trại của cậu".

"Không quên đâu, gặp lại sau" Cư An cười nói.

Tìm lại được hết tên, Cư An mang bia tập bắn về nhà. Lúc này mẹ đã vào nhà nấu cơm, chỉ còn chị gái ngồi dưới giàn hoa vừa uống trà vừa nhìn mấy đứa nhỏ chơi đùa với mấy chú chó Teddy. Đúng là trẻ con cái gì cũng thấy hứng thú, năm đứa nhỏ chạy đuổi nhau trong sân cười khúc khích, tiếng cười vang lên không ngớt, cả khoảng sân trước nhà tràn ngập không khí vui vẻ.

Vào nhà, Cư An nói với mẹ và Dana đang nấu cơm: "Sau này hai người cũng đừng trông bọn trẻ nữa, trong cái trang trại này làm gì có ai có thể âm thầm bắt cóc chúng đi chứ".

Mẹ lắc đầu: "Trông chừng chút cho mẹ yên tâm. Anh chị con giao Nhiễm Nhiễm cho chúng ta, nhỡ có mệnh hệ gì thì đúng là mất mạng. Còn bố con, cái lão già này, ngày nào cũng theo bọn cao bồi đi chăn bò, việc nhà phó mặc hết. Đã bảo bao nhiêu lần là ở nhà trông cháu, sáng vừa ngủ dậy là đã lượn mất rồi".

Cư An an ủi: "Mẹ lo lắng quá rồi, trang trại rộng mấy chục ngàn mẫu của con mà kẻ bắt cóc có vào thì cũng phải đi một vòng lớn mới tới nơi. Xung quanh toàn là hàng rào, chẳng lẽ bọn chúng đi bộ vào?".

Dana nghe xong bật cười: "An, anh đừng nói nữa, cứ để mẹ trông chút đi, nếu không bà cứ lo lắng trong lòng".

Cư An nghe lời Dana thì gật đầu: "Thôi được, mẹ muốn trông thì cứ trông. À đúng rồi, sáng mai con đi thuyền trên sông câu cá cùng Thornton và Tyler, trưa không về ăn cơm, báo với mọi người một tiếng".

"Thuyền của ai? Từ đây ra đến con sông có thể đi thuyền không gần đâu, phải lái xe gần hai tiếng đấy" Dana hỏi.

Cư An nghe xong ngẩn người: "Xa thế á? Hai lão già này đúng là sung sức thật, chạy xa thế để đi thuyền! Thuyền của ai tôi không hỏi, chắc là ra đến sông rồi mượn của người khác thôi. Họ còn bảo tôi có thể dùng cung tên bắn cá trên thuyền nữa".

Dana nghe xong cười bảo: "Vùng ven sông đó cơ bản không có người ở, làm gì có ai cho mượn thuyền. Chắc mai họ kéo thuyền của chính mình đi thôi. Còn chuyện bắn cá trên mặt nước thì đúng là thật, thuyền chạy trên sông làm mặt nước xao động, rất nhiều cá sẽ nhảy lên khỏi mặt nước, đúng lúc để bắn. Nhưng mà với cái trình độ của anh thì nên mang thêm nhiều tên một chút".

Cư An nghe vậy gật đầu: "Vậy thì mai tôi đi mở mang tầm mắt xem, cá gì mà có thể nhảy lên khỏi mặt nước một hai mét".

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:244
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »