Sau một ngày vui chơi đầy hứng khởi, Cư An cùng Taylor và Thornton mới lái xe trở về. Theo lời dặn của Ni Ni lúc đi, Cư An đã chọn một con cá chép lớn dài chừng bảy tám mươi phân mang về nhà. Trước khi rời đi, anh còn đặc biệt gọi điện về nhà dặn mẹ tối đừng nấu cơm, cả nhà sẽ cùng nhau "xử lý" con cá chép này.
Cư An vừa xách con cá chép bước xuống xe, năm đứa nhỏ đang chơi trong sân đã nhìn thấy chiến lợi phẩm trên tay anh. Đồng Đồng lập tức chạy vào nhà, vừa chạy vừa hét lớn: "Bà nội! Mẹ! Mợ ơi, cậu mang về một con cá to lắm ạ!"
Nhìn bóng lưng Đồng Đồng, Cư An liền gọi với theo: "Cẩn thận chút, đừng ngã đấy". Sau đó, anh quay sang nói với Thornton và Taylor: "Cảm ơn hai người đã mời tôi đi chơi hôm nay, rất vui".
Taylor thò đầu ra khỏi cửa sổ xe: "Vui là được rồi". Cô quay sang nói với hai đứa trẻ Jerry và Emily: "Hai đứa mau lên xe, chúng ta về nhà thôi".
Cư An nhìn hai đứa nhỏ đang dán mắt vào con cá chép trên tay mình, mỉm cười bảo Taylor: "Tối nay để hai đứa nhỏ ăn cơm ở chỗ tôi đi, ăn xong tôi sẽ đưa chúng về".
Taylor nghe vậy gật đầu, dặn dò hai đứa nhỏ: "Ở nhà chú An không được nghịch ngợm, biết chưa?". Rồi cô quay sang nói với Cư An: "Vậy làm phiền anh nhé, tôi và Thornton về trước đây".
Jerry và Emily nghe tin được ăn cơm ở nhà Cư An thì vui mừng khôn xiết, đồng thanh nói: "Cảm ơn chú An".
Nhìn Taylor và Thornton quay xe rời đi, Cư An nói với mấy đứa nhỏ: "Các cháu cứ chơi đi, đừng chạy lung tung trong sân nhé". Anh xách cá vào nhà, Đồng Đồng - con bé nghịch ngợm này sau khi chạy vào nhà la hét một vòng cũng chạy ra chơi cùng các bạn.
Đặt con cá lên bàn bếp, mẹ Cư An vui vẻ nói: "Con cá chép to thế này cơ à".
"Dưới sông còn nhiều cá mè lắm, con không thích loại đó nên không mang về, con nào con nấy cũng dài như thế này này", Cư An vừa nói vừa lấy tay làm hiệu cho mẹ xem. Nói xong, anh cầm dao định đánh vảy cá, nhưng vừa mới đưa dao lên thì mẹ đã giật lấy từ tay anh: "Sang một bên chơi đi. Việc này không cần con làm, để chị con làm cho. Con chạy cả ngày rồi, đi nghỉ ngơi đi".
Chị gái Cư Nhu nhận lấy con dao từ tay mẹ, vừa bắt đầu đánh vảy vừa càm ràm với Dana: "Thấy chưa, con trai mới là con ruột, việc gì cũng không được làm. Còn con gái tôi đây chỉ là người hầu thôi".
Nghe vậy Dana bật cười khúc khích. Mẹ Cư An nghe Cư Nhu nói thế liền mắng: "Con chỉ giỏi nói nhảm, cả ngày chẳng làm việc gì, thế mà đĩa trái cây trên bàn trà đã bị con ăn sạch sành sanh. Vận động nhiều chút cho giảm cân đi, mau làm việc của con đi, xong rồi mẹ giết cá cho".
Cư Nhu lè lưỡi: "Trái cây nhà Tam nhi ngon, ăn nhiều chút mà mẹ cũng xót à".
Mẹ Cư An cười đáp: "Đồ không mất tiền cái gì cũng ngon, nếu không phải tốn tiền thì mẹ thấy cái gì cũng ngon hết".
Dana nghe vậy giải thích: "Mẹ, trái cây An mua đúng là ngon hơn thật. Bố mẹ con bây giờ cũng toàn ăn trái cây An mua, lần nào ở Great Falls cũng mua rất nhiều, mà lại không dễ hỏng".
Cư An nhìn họ mỉm cười: "Mẹ đang đùa với chị thôi, không phải thực sự trách chị ăn nhiều đâu. Mọi người cứ làm đi, con lên lầu đăng ảnh lên không gian mạng khoe một chút". Nói xong anh xoay người định lên lầu, mẹ ở phía sau vội gọi: "Cái thằng này, tay đầy mùi cá mà đã đòi chạm vào máy tính, mau đi rửa tay đi, lớn tướng rồi mà không biết giữ vệ sinh gì cả".
"Trên lầu cũng có phòng tắm, con lên đó rửa", Cư An xua tay rồi tiếp tục bước lên lầu.
Lên đến nơi, sau khi rửa tay, Cư An lấy túi từ trên lưng xuống, kết nối máy ảnh với máy tính rồi bắt đầu đăng ảnh lên không gian mạng. Vừa mở QQ lên đã thấy nhóm chat đang vô cùng náo nhiệt.
"Mọi người làm gì mà đông đủ thế này? Ngày mai không phải đi làm à, muộn thế này rồi còn chưa ngủ?", Cư An nhắn.
Vương Phàm lúc này cũng đang trực tuyến, lập tức trả lời: "Tôi thông báo cho mọi người một tin vui, Cora có bầu rồi, tôi sắp được làm bố".
"Tin này đúng là tuyệt thật, chúc mừng chúc mừng! Các cậu định tính thế nào, bao giờ cưới? Cái tên này, có tin vui mà không thèm gọi điện thông báo một tiếng. Có còn muốn gửi con cho tôi làm con nuôi không đấy?", Cư An vội vàng nhắn lại.
Vương Phàm gửi một biểu tượng mặt cười: "Ở Mỹ này làm gì có con nuôi kiểu đó, cậu cứ chuẩn bị quà lúc đứa bé rửa tội là được rồi, để cậu làm cha đỡ đầu của nó".
"Đệt! Thế này thì vài tháng nữa Cư An thành mafia thật rồi, nghe cái danh cha đỡ đầu oai chưa, nhắc đến là tôi lại nhớ đến mấy ông trùm mafia trong phim", Tiền Phong cũng đang online.
"Cha đỡ đầu thì cha đỡ đầu, đợi lúc đứa bé rửa tội tôi tặng một chiếc xe đẩy em bé", Cư An gửi biểu tượng lau mồ hôi.
Vương Phàm gửi mấy dấu chấm: "Tôi nói này, cậu cũng là đại gia rồi, đừng có keo kiệt thế chứ, làm cha đỡ đầu mà chỉ có cái xe đẩy thôi à?".
Cư An nhắn: "Đợi con đỡ đầu của tôi vào đại học, tôi tặng hẳn một chiếc Lamborghini để nó đi tán gái, lúc đó giống như Mike hồi đại học, càn quét hết mỹ nữ trong trường, biết đâu đại học chưa tốt nghiệp cậu đã được làm ông nội rồi, món quà này đủ ý nghĩa chưa?".
Vương Phàm đọc xong đổ mồ hôi hột: "Nếu mà học đại học kiểu như anh em nhà Mike thì tôi đau đầu chết mất. Không đúng, nếu là con gái thì cậu đỡ tốn tiền mua xe rồi nhỉ".
"Nếu là con gái thì vẫn tặng, để mấy thằng nhóc muốn tán tỉnh con gái đỡ đầu của tôi phải tự ti chơi. Xe cứ nợ đó, lúc nào cần thì đưa", Cư An cười nhắn: "Hôm nay tôi đi thuyền cùng Taylor ra sông, chà chà, cá nhiều dã man, nói theo kiểu Giang Nam thì là cá trong hồ nhiều vãi đạn, tôi đang đăng ảnh lên không gian mạng đây, cho mọi người mở mang tầm mắt".
"Kiếm Minh đã đến Vancouver rồi, bảo lúc nào gặp các cậu thì liên lạc", Tô Minh Vinh, người anh thứ hai trong ký túc xá nhắn.
Vương Phàm nhắn: "Trực tiếp gọi điện thoại cho bọn tôi là được, sao còn phải nhờ cậu thông báo".
Tô Minh Vinh gửi biểu tượng mặt cười: "Giờ tên đó suốt ngày không thấy mặt mũi đâu, bảo công việc bên đó bận quá, ngày nào cũng làm đến tận khuya. Gặp tôi là lại kêu viện nghiên cứu nước ngoài khổ vãi, cái gì cũng nhìn vào thành tích, có thành tích có kinh phí, không có thành tích thì cút, chẳng nể nang ai. Ai cũng không dám lơ là, bận đến mức không có thời gian mà thở, ngay cả thời gian về nhà ngủ với vợ cũng không có".
Lý Viễn Sơn tiếp lời: "Khổ quá thì về nước đi, tìm một công việc ở đại học. Với trình độ của Kiếm Minh, cộng thêm bằng cấp nước ngoài, về các trường đại học trong nước thì quá dễ sống. Trường tôi năm kia mới tuyển một người tốt nghiệp Yale, nghe bảo từ chối lời mời nhiệt tình với nhà lầu xe hơi cùng mức lương cao ngất ngưỡng ở Mỹ, quyết tâm về báo hiếu tổ quốc, giờ đã lên đến phó giáo sư rồi, nghe nói sắp được đề bạt làm giáo sư, đúng là bước đường thăng tiến rộng mở".
Vương Phàm bĩu môi: "Đúng là chém gió, cậu ở Mỹ một thời gian là biết ngay. Xe hơi, nhà lầu ở Mỹ là vật dụng bình thường, nhà ai mà chẳng có. Tầng lớp trung lưu thu nhập cao một chút là nhà nào cũng có bể bơi. Còn cái vụ lương cao mời mọc lại càng là bịa đặt. Mỹ tuyển dụng đều phải tự nộp đơn, sau đó hội đồng tuyển chọn sàng lọc, rồi phỏng vấn mới được nhận. Mẹ nó, bản thân cậu không muốn mà người Mỹ lại chạy theo ép cậu nhận vị trí à? Ngay cả Einstein thời đó còn không có đãi ngộ này, cậu chắc là cái cậu tốt nghiệp Yale kia giỏi hơn Einstein? Hơn nữa người Mỹ rất tôn trọng lựa chọn cá nhân, chắc cũng chỉ là nói miệng giữ người thôi, nên chuyện cậu nói tôi không tin lắm, tôi tự mở công ty nên biết rõ mấy cái này".
Lý Viễn Sơn nghe vậy nói: "Đệt, hóa ra là vậy à. Mai mốt anh đây cũng đi du học Mỹ vài năm rồi về, cũng đi rêu rao là nhân tài được người Mỹ tha thiết giữ lại, rồi về làm chủ nhiệm, biết đâu 50-60 tuổi còn được làm hiệu trưởng. Lúc đó anh em cũng coi như là không phải lo cơm áo gạo tiền rồi. À đúng rồi, đến lúc đó con cái các cậu muốn vào đại học của tôi thì nhớ gửi quà nhé, nghe rõ chưa?". Phía sau là một tràng biểu tượng cười ha hả.
Tô Minh Vinh nghe vậy nhắn: "Mẹ kiếp, hóa ra cậu chỉ nghĩ đến việc bọn này ở trong nước phải gửi quà cho cậu thôi à? Tâm địa đen tối, đúng là tâm địa đen tối. Sau này con cái tôi cũng phải nghĩ cách gửi đi du học gì đó, đại học Tây Thái Bình Dương thì thôi, tìm cái đại học "dỏm" nào danh tiếng không quá lớn để mạ vàng cũng được, không biết bên Mỹ học hành có cần phải "cạnh tranh bằng bố" không nhỉ".
Cư An cười nhắn: "Cậu đừng mơ nữa. Cũng cạnh tranh bằng bố cả đấy, hệ thống Ivy League như Harvard năm nào chẳng tuyển con cái của mấy ông giám đốc hay đại gia. Hoặc nếu cậu và vợ đều là cựu sinh viên của trường đó, trường cũng sẽ ưu tiên xem xét tuyển con cậu, cậu bảo xem có cần cạnh tranh bằng bố không? Không chỉ cạnh tranh bằng bố mà còn cạnh tranh bằng mẹ nữa".
Cư An nhắn tiếp: "Ở Mỹ này được cái là người có tiền không sợ mấy ông làm chính trị. Cậu muốn tiếp thì tiếp, không muốn thì coi như họ không tồn tại là được, cũng chẳng ai làm phiền cậu, điểm này tôi thấy thoải mái".
Vương Phàm nhắn: "Đừng có khoe cuộc sống thoải mái của cậu nữa, tôi nghe nói cậu nhận nuôi một đứa trẻ trong nước à?".
"Tất nhiên là trẻ trong nước, chẳng lẽ tôi lại nhận nuôi đứa trẻ khác? Dana ưng ý, tên là Ni Ni, giờ tên tiếng Anh là Annie. Phải nói là trong nhà có trẻ con cũng vui hơn nhiều, rất ngoan! Mỗi lần tôi đi đâu, con bé đều dặn: Bố mang cái này về nhé, bố mang cái kia về nhé. Đặc biệt ấm áp, cuộc sống bây giờ đúng là có mùi vị của một gia đình", Cư An gửi một biểu tượng mặt cười.
Lý Viễn Sơn nhắn: "Tôi vẫn không chấp nhận được việc nhận nuôi con người khác, cứ cảm thấy không phải con ruột mình thì có khoảng cách. Lớn lên biết mình là con nuôi cũng sẽ có tâm bệnh. Lớn lên còn phải chia tài sản cho nó đấy, Cư An cậu không lo à? Cậu giờ cũng có khối tiền rồi, theo luật pháp Mỹ thì phải chia không ít đâu".
Cư An nhắn: "Nếu ở trong nước thì tôi cũng phải cân nhắc vấn đề nhận nuôi. Ở Mỹ này nhận nuôi trẻ con không phải chuyện gì to tát, rất nhiều chính trị gia và ngôi sao đều nhận nuôi con. Thêm nữa là Dana thích nên tôi cứ chiều theo cô ấy thôi. Chuyện chia tài sản tôi cũng thông suốt rồi, con người ta đến với thế giới này hai bàn tay trắng thì khi đi cũng hai bàn tay trắng. Gọi tôi là bố mấy chục năm, chia cho một ít tiền thì đã sao? Trước khi tôi nhắm mắt xuôi tay, tôi sẽ học theo anh Bill, thành lập một quỹ từ thiện bằng toàn bộ tài sản. Dù lũ trẻ không có bản lĩnh cũng sẽ không phá gia chi tử đến mức phải ra đường ăn xin. Đứa nào có bản lĩnh thì quản lý quỹ, đứa nào không có thì hàng năm đợi chia ít tiền làm sâu mọt. Tôi làm tổ tiên mà lo cho chúng đến mức này cũng coi như là tận tình tận nghĩa rồi".