Nghe Cư An nói vậy, Dana nhìn thoáng qua chiếc nhẫn rồi bảo: "No! No!"
Cư An nghe xong thì ngẩn người, không hiểu sao cô lại từ chối, cậu ngập ngừng một lát rồi hỏi: "Em không muốn kết hôn với anh sao, Dana?". Dana chỉ vào chiếc nhẫn nói: "Em đồng ý, nhưng thứ trong hộp anh cầm là nhẫn nam".
Cư An nghe vậy liền nhìn vào hộp nhẫn, quả nhiên đó là chiếc nhẫn đính viên lam ngọc hình vuông. "Mẹ kiếp, bận quá hóa cuống rồi, đúng là mình sơ suất quá, khó tránh khỏi, khó tránh khỏi mà", cậu thầm tự an ủi mình một chút. Cư An vội vàng cất chiếc hộp đó vào túi, rồi lấy chiếc hộp còn lại ra. Lần này cậu mở ra xem trước, thấy không có vấn đề gì, đúng là chiếc nhẫn hồng ngọc hình tròn kia, lúc này mới đưa tới trước mặt Dana và lặp lại lời vừa rồi: "Dana Oglethorpe Ludwig, em có đồng ý để anh trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian, kết hôn với anh không?"
"Yes! Yes!" Dana vui mừng lấy hai tay che miệng, nước mắt trào ra nơi khóe mi, cô gật đầu lia lịa. Nói xong, cô đưa bàn tay còn lại ra trước mặt Cư An. Cư An giúp cô đeo nhẫn vào tay, rồi đứng dậy ôm lấy Dana, lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô: "Đừng khóc, đây là lúc vui mà". Dana nghe vậy thì vừa khóc vừa cười, hai người trao nhau một nụ hôn nồng cháy.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ đi tới cửa, giúp họ mở cửa ra. Kỷ Khánh, Tôn Ninh cùng đám người và cả Cora đều bước vào, mọi người đồng loạt vỗ tay chúc mừng Cư An và Dana. Vương Phàm nhìn hai người đang ôm hôn nhau còn huýt sáo một tiếng.
Phải mất một hai phút Cư An mới buông Dana ra, trong lòng cảm thấy trút được gánh nặng lớn. Vừa buông tay, Dana liền giơ bàn tay lên ngắm nghía chiếc nhẫn, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc. Lúc này, Cora và Tôn Ninh đi tới bên cạnh Dana, ôm cô và nói lời chúc mừng.
Vương Phàm cùng mấy người đi tới bên cạnh Cư An, nhìn ba người phụ nữ đang ôm nhau trò chuyện, Cư An lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ kiếp, vừa rồi bận quá nên lấy nhầm chiếc nhẫn nam trong túi ra, nghe Dana nói 'No!' mà mình toát hết cả mồ hôi hột". Ba gã hóng hớt kia lập tức nổi lòng hiếu kỳ, liên tục hỏi: "Chuyện gì thế, chuyện gì thế".
Nghe Cư An kể lại một lượt, cả ba gã đều "phì" một tiếng bật cười. Vương Phàm vừa cười vừa nói: "Cậu đấy, làm chuyện này đúng là ngốc hết chỗ nói".
Cư An gãi gãi đầu, cười nói với đám đông: "Đây không phải lần đầu sao, không có kinh nghiệm. Quên không để hai cái hộp vào hai túi khác nhau. Lần sau! Lần sau nhất định sẽ hoàn hảo".
"Mau nhổ nước bọt đi, trẻ con không biết nói đùa! Trẻ con không biết nói đùa! Ngày đại hỷ mà cậu lại nói thế! Còn muốn có thêm vài lần nữa à, trò cười này sẽ theo cậu cả đời đấy", Kỷ Khánh vội vàng nhắc nhở Cư An.
Cư An làm theo lời "lão đại", nhổ nước bọt hai cái rồi liên tục nói "trẻ con không biết nói đùa". Ngô Minh vừa cười vừa nói với Kỷ Khánh và Vương Phàm: "Chất liệu này là của tôi nhé, đợi khi nào có thời gian tôi sẽ kể trò cười này cho các bạn học nghe. Hai người đừng có mà tranh".
Vương Phàm ở bên cạnh lên tiếng: "Tổng cộng có hai chuyện, tôi chọn chuyện nào đây?".
"Làm gì có hai chuyện, chẳng phải chỉ có chuyện An tử cầu hôn thôi sao?", Ngô Minh hỏi.
"Một là lúc cầu hôn lấy nhầm nhẫn, hai là cậu ta nói với chúng ta là lần đầu không có kinh nghiệm. Cậu chọn cái nào? Xem cậu là khách nên tôi nhường cậu chọn trước đấy", Vương Phàm nhìn Ngô Minh đầy vẻ nghiêm túc, rồi bồi thêm một câu: "Không được chọn cả hai đâu, chọn một trong hai thôi".
Nhìn hai tên khốn này, Cư An bất lực lắc đầu: "Biết thế đã không kể cho hai người. Chuyện xấu này lại sắp nổi tiếng khắp lớp rồi". Nhìn hai tên đang thảo luận cách phân chia "tài nguyên", Cư An liếc mắt một cái rồi quay sang phía Dana.
Lúc này đèn trong phòng đã bật, khuôn mặt nhỏ nhắn của Dana đỏ bừng, thỉnh thoảng lại nhìn chiếc nhẫn trên tay với nụ cười hạnh phúc.
Sau khi chúc mừng xong, mấy người kia để lại không gian riêng cho Cư An và Dana. Cư An ôm Dana ngồi xuống ghế sofa, gác chân lên bàn trà nói: "Ngày hôm nay đúng là làm tôi mệt gần chết, vừa rồi em nói 'No' làm anh sợ chết khiếp, em phải bồi thường cho anh đấy". Nói xong, cậu quay đầu nhìn người trong lòng.
Nhìn kỹ mới thấy Dana căn bản chẳng nghe cậu nói gì, chỉ ngẩn ngơ giơ tay ngắm chiếc nhẫn với vẻ mặt hạnh phúc. Cư An gọi một tiếng cô mới sực tỉnh, nhìn Cư An hỏi: "Anh nói gì cơ? Honey!".
Ai! Cư An thầm thở dài trong lòng: "Không có gì!". Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy Dana kêu lên: "Ôi! Em quên mất phải báo cho bố mẹ rồi. Còn cả Reese và mọi người nữa". Nói xong, cô đứng dậy từ ghế sofa, chạy lon ton vào phòng ngủ.
Cư An nghĩ ngợi một chút cũng lấy điện thoại gọi cho bố mẹ mình: "Mẹ à, con là Tam Nhi đây, chính là chuyện con đã nói với mẹ lần trước về việc con chuẩn bị cầu hôn Dana ấy, ừ, đúng rồi, hôm nay xong xuôi cả rồi. Vâng! Dana đã đồng ý".
Lời còn chưa dứt đã nghe thấy tiếng bố sốt ruột truyền tới từ đầu dây bên kia: "Thằng Tam này nói cái gì thế, tôi bảo bà đừng có chiếm điện thoại mãi thế. Để tôi nói vài câu xem nào".
Chắc là mẹ đang cầm điện thoại: "Con trai sắp kết hôn với Dana rồi, ông không biết sao mà còn sốt ruột. Chuyện một phút thôi, đợi tôi nói xong rồi ông hãy nói". Nói xong bà lại hướng vào điện thoại: "Thế định khi nào kết hôn? Mẹ bảo này, nhanh lên nhé, bố mẹ đều đang rất sốt ruột đây. Đúng rồi, nhất định phải về quê tổ chức hỷ sự đấy, lần trước mẹ đã nói với con rồi".
Bố ở bên cạnh chen vào: "Ừ! Về quê tổ chức! Giống như anh con kết hôn ấy, mỗi nơi làm một lần". Cuối cùng sau khi giành lại điện thoại từ tay mẹ, bố lại dặn dò Cư An một tràng, nội dung chính là về quê tổ chức đám cưới, tiện thể đi tảo mộ ông bà tổ tiên.
Cư An nghe bố mẹ nói mà chỉ biết cười trừ, chuyện này một lần đã muốn chết rồi chứ đừng nói là hai lần, nhưng không thể nói với hai cụ được, đành cười xòa: "Con biết rồi, con biết rồi, chỗ con muộn lắm rồi, Dana đang báo tin cho Marcos và mọi người, đợi ngày mai về nhà con sẽ để cô ấy nói chuyện với hai người sau nhé. Thôi, thôi, con cúp máy đây". Nghe bố ừ một tiếng, Cư An liền tắt máy. Nếu để mẹ giành lại điện thoại càm ràm thêm thì chắc phải cả tiếng đồng hồ mới xong.
Cuộc điện thoại kéo dài mười, hai mươi phút mới kết thúc. Cư An đứng dậy khỏi sofa, đi về phía phòng ngủ, cứ tưởng Dana đã nói chuyện xong với Marcos rồi, ai ngờ vào trong vẫn thấy cô đang "nấu cháo điện thoại", không ngừng nói gì đó với Melina.
Cư An đành nằm trên giường nghe Dana nói chuyện với Marcos và Melina, một hồi lâu sau mới thấy Dana cúp máy. Cư An ôm lấy cô vào lòng, chuẩn bị cho hoạt động buổi đêm, lúc này Dana vỗ tay cậu một cái: "Đừng nghịch, em chưa báo cho Reese và mấy bạn nữa". Nói xong cô ngồi dậy, khoanh chân trên giường lại tiếp tục gọi điện, vừa thông máy liền nói vào ống nghe: "Reese! Hôm nay An đã cầu hôn tớ rồi, ừ, chính là tối nay, tớ vui quá...". Sau đó cô lại huyên thuyên kể cho Reese nghe quá trình cầu hôn, rồi từ chuyện của mình, hai người lại chuyển sang chuyện của Reese và bạn trai, cứ thế không dứt.
Cư An nằm trên giường, nhìn Dana đang phấn khích cầm điện thoại, lắc đầu cảm thán: Phụ nữ thật là... Cậu vươn vai một cái, nằm nghiêng nhìn Dana. Vì đi chơi cả ngày, giờ mọi việc đã xong, tâm trạng thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến, thế là cậu cứ nằm nghiêng như vậy mà ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Cư An vừa mở mắt đã thấy Dana đang nằm đối diện với mình, cô còn đặt tay lên mặt cậu. Nhìn khuôn mặt đang ngủ với nụ cười nhẹ của Dana, Cư An dụi dụi mắt, nhẹ nhàng nhấc tay cô ra khỏi mặt mình. Chiếc nhẫn hồng ngọc trên ngón tay Dana càng trở nên rực rỡ trên làn da trắng như sữa.
Cư An vừa cử động đã đánh thức Dana, cô mở mắt nhìn cậu: "Honey! Chào buổi sáng, mấy giờ rồi?".
"Chào buổi sáng! Sắp tám giờ rồi", Cư An hôn lên trán Dana rồi vén chăn xuống giường.
"Mới tám giờ thôi à, em ngủ thêm lát nữa", nói xong cô lại rúc đầu vào trong chăn, trên gối chỉ còn lại một chùm tóc mềm mại.
Cư An nhìn Dana cười cười, thầm nghĩ tối qua hai người nói chuyện đến mấy giờ thế không biết, bình thường bảy giờ là Dana dậy rồi, đây là lần đầu tiên cô ngủ nướng đấy. Không để ý đến cô nàng đang ngủ bù, Cư An đi vào phòng vệ sinh tắm rửa, đánh răng, chỉnh đốn lại bản thân.
Sau khi xong xuôi, Cư An thấy rảnh rỗi nên định sang phòng Vương Phàm và Ngô Minh chơi, liền ra khỏi cửa chạy sang gõ cửa phòng Ngô Minh. Gõ liên tiếp mấy cái mới nghe tiếng Ngô Minh ngái ngủ vọng ra: "Đến đây, đến đây".
Đợi cửa mở, Cư An thấy Ngô Minh đang mặc chiếc áo choàng ngủ, dây đai cũng chẳng thắt, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi, mơ màng nhìn Cư An rồi bảo: "Vào đi". Sau đó quay đầu đi về phía giường.
Cư An đóng cửa, đi vào phòng ngủ vừa đi vừa nói: "Mấy giờ rồi mà còn ngủ hả". Vừa vào cửa, thấy Ngô Minh đang mơ màng bò lên giường, không thấy bóng dáng Vương Phàm đâu, liền hỏi: "Thằng Vương Phàm đâu rồi?".
Ngô Minh trèo lên giường bảo với Cư An: "Tối qua nó đi theo Cora về nhà cô ấy rồi. Tôi buồn ngủ chết đi được, cho tôi ngủ thêm lát nữa đi, không có việc gì thì sáng ra đừng có hành hạ Dana nhà cậu nữa, đừng có qua hành hạ tôi. Cậu mới cầu hôn xong đã định ngoại tình à, tôi đây không phải gay. Không được nữa thì cậu đi xem tivi đi, tiện thể đóng cửa phòng ngủ lại cho tôi". Nói xong, hắn thò tay ra khỏi chăn, chỉ trỏ lung tung. Cư An nhìn tên này chỉ biết lắc đầu rồi rời khỏi phòng ngủ.
Cậu quay về phòng mình, nằm trên sofa xem tivi, toàn thân rã rời, cứ bấm chuyển kênh qua lại mãi.