Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 705 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 240
Người Trung Quốc đến rồi

❊ ❊ ❊

纪庆 và Tôn Ninh chuẩn bị về nước, hai gã Ngô Minh và Vương Phàm cũng góp vui theo. Sau bữa trưa, mấy anh em đang ngồi trên sofa vừa xem tivi vừa tán gẫu tiêu cơm.

Vương Phàm liền nói với Cư An: "Ngày mai, em và Ngô Minh sẽ đi cùng hai vợ chồng lão đại Kỷ Khánh. Em định đưa Ngô Minh qua chỗ em chơi hai ngày, dẫn gã này đi mở mang tầm mắt về sự phồn hoa của New York, tiện thể ở lại nhà em vài hôm luôn".

Cư An nghe Vương Phàm nói vậy liền bảo Ngô Minh: "Tối đến thì ở yên trong nhà, đừng có theo nó ra ngoài lêu lổng. Nếu có đi đâu thì tốt nhất là đi cùng Cora, không khéo lại bị nó tống vào đồn cảnh sát thì khổ. Đến lúc đó New York chưa kịp tham quan mà đã thành chuyến du lịch đồn cảnh sát một ngày thì chẳng hay ho gì đâu".

Kỷ Khánh nghe xong cũng cười bảo: "Thằng cha Vương Phàm này toàn dẫn người đến mấy chỗ không đâu vào đâu, Ngô Minh qua đó nhớ giữ mình, đừng để nó làm hư".

Vương Phàm trợn mắt nhìn hai kẻ đang cười hì hì, bực dọc nói: "Anh em mình là loại người đó sao? Mọi người đến đây mà không ghé qua chỗ em nghỉ chân, em đây là hiếu khách nên mới rủ Ngô Minh qua ở vài hôm thôi mà".

Cư An cười nói: "Cậu rủ Ngô Minh đi, thế là chỉ còn lão đại Kỷ Khánh và chị dâu đi cùng đoàn du lịch về nước. Vốn dĩ trên đường ba người còn có bạn đồng hành, cậu làm thế này thì hay rồi".

"Em về đó làm gì chứ? Chẳng còn mấy ngày nữa là ngựa của anh thi đấu rồi, về nước chân chưa kịp chạm đất đã phải bay ngược lại à?" Ngô Minh cười nói với Cư An.

Kỷ Khánh nghe vậy liền cầm điều khiển tivi bấm hai cái: "Sắp phải về rồi, tivi cả ngày toàn nghe tiếng chim hót, thật sự không quen. Về nhà xem thời sự cho tư tưởng được thanh lọc một chút".

Vương Phàm nghe xong phì cười: "Anh nói thế làm em nhớ ra, em quen một người Hoa mở công ty cho thuê xe. Lần trước chiếc xe limousine cũng là thuê ở chỗ anh ta. Gã này từng nói với em về mấy kiểu kết cục của người Trung Quốc sống ở Mỹ. Thứ nhất là những người khá giả, hòa nhập được vào dòng chính, làm thị trưởng hay đại sứ gì đó, về nước lại bị mắng là Hán gian. Thứ hai là những người kết hôn sinh con ở Mỹ, sống dở dở ương ương, lại hối hận vì không bắt kịp cơ hội phát triển trong nước. Không than vãn vì không làm được chức phó sảnh, không bao được bồ nhí để hô mưa gọi gió, thì cũng tiếc vì không bắt kịp đợt lên sàn chứng khoán để kiếm một mẻ lớn. Còn loại nữa là những người sống cực kỳ chật vật ở Mỹ, gặp ai cũng than vãn, nói Mỹ chỗ này không tốt chỗ kia không hay, kết quả nói chẳng ai tin, rồi quay sang nói Mỹ cái gì cũng tốt, thế là gã đó lại thành Hán gian, dư luận viên. Lão đại Kỷ Khánh mà ở lại Mỹ thì chắc chắn là kiểu thứ hai, hận mình không làm được quan".

Cư An là lần đầu tiên nghe cách nói này, ngẫm nghĩ một lát rồi bật cười: "Cách nói này anh mới nghe lần đầu đấy, nhưng cách đây ít lâu anh có đọc một bài viết trên mạng, bảo là ngày tận thế của người Mỹ không phải năm 2012 mà là người Trung Quốc đến rồi. Báo chí viết, một người gốc Chile nói trước đây tôi xây nhà kiếm sống, giá rẻ hơn người da trắng vài trăm đồng, việc làm ăn rất tốt. Ai ngờ người Trung Quốc vừa đến, giá chỉ bằng một nửa, lại còn làm nhanh và đẹp. Một người gốc Mexico khác nói tôi định mua nhà, tích cóp mấy năm trời, người Trung Quốc vừa đến là mua đứt hai căn trả đủ tiền, mua xong còn bảo rẻ quá, làm giá nhà cứ thế tăng vọt, hại anh ta phải tiếp tục tiết kiệm. Sau đó một người gốc Ấn Độ nói, người Ấn chúng tôi thông minh, chăm chỉ, chịu khổ giỏi, được coi là người da trắng hạng hai. Nhưng người Trung Quốc vừa đến, còn thông minh hơn, chịu khổ giỏi hơn chúng ta, quan trọng là da còn trắng hơn chúng ta nữa".

Nghe đến đây, Vương Phàm và Kỷ Khánh cười ha hả, Cư An nói tiếp: "Chưa hết đâu, giờ đang thịnh hành trào lưu sang Mỹ sinh con. Trước đây việc này do người Mexico khởi xướng, giờ thì các bà bầu Trung Quốc ở trong biệt thự sang trọng, cứ đêm đến là hàng trăm đứa trẻ khóc thét, làm cả khu dân cư chịu không nổi. Thế là một người Mỹ nhỏ tuổi ra đời, sau đó hầu hết đều được gửi về nước nuôi dưỡng, đợi lớn lên lại có thể đưa cả gia đình di cư sang".

Vương Phàm tiếp lời: "Đấy vẫn chưa là gì đâu. Còn chuyện tị nạn chính trị ở Mỹ nữa, trước đây chỉ cần anh nói mình tập cái gì đó, hoặc sinh con thứ hai, hoặc là người Công giáo, nói rằng mình bị đàn áp. Mấy lời nói dối này đối với người mình thì có là gì đâu. Thế là mỗi năm có hàng chục vạn người Trung Quốc đến Mỹ. Cục Di trú Mỹ lúc đầu còn phối hợp, gã này mỗi năm hàng chục vạn, chứng tỏ nhân quyền trong nước kém quá nhỉ? Ai ngờ trong hàng chục vạn người đó đa số đều là nước lọc. Mỗi năm hàng chục vạn, gã này làm được mấy năm, cuối cùng Cục Di trú Mỹ chịu hết nổi, trực tiếp xuất động cảnh sát phong tỏa các văn phòng luật sư tị nạn nghi ngờ làm giả. Thật ra cũng không thể trách Cục Di trú Mỹ, những người nói bị đàn áp chính trị thì khóc lóc như mưa ở Cục Di trú, vừa bước ra khỏi cửa là quay đầu lấy ngay lá cờ năm sao, hát quốc ca tham gia diễu hành ngày Quốc khánh. Người bảo mình theo đạo Công giáo thì quay lưng một cái đã vào chùa ở khu người Hoa thắp hương cho Phật tổ, cảm ơn Phật tổ phù hộ đã lấy được thẻ xanh".

Kỷ Khánh và Ngô Minh nghe mà đau cả bụng, vừa cười vừa nói: "Gã này cũng thật là, nói quá lên rồi".

Vương Phàm nói: "Thật ra cũng không hẳn. Buồn cười nhất là giả kết hôn, hai vợ chồng giả vờ ly hôn, rồi kết hôn với người trong nước, mỗi người thu vài chục vạn phí gì đó, đợi lấy được thẻ xanh rồi lại ly hôn, tiếp tục kết hôn. Gã này thấy chính phủ Mỹ không quản, cuối cùng gan lớn lên bắt đầu đăng quảng cáo trên báo, quá là lộng hành. Nếu người Mỹ không quản nữa, cứ tiếp tục làm mấy trò tị nạn chính trị này, đoán chừng chưa đầy hai mươi năm nữa, lão đại Kỷ Khánh mà sang Mỹ lại, có thể nói tiếng Trung đi dạo khắp nơi rồi".

Ngô Minh nghe xong cười lăn lộn trên sofa: "Mẹ kiếp, đám người này đúng là quá tài, chuyện này mà cũng nghĩ ra được".

Vương Phàm tiếp tục: "Em đoán đám Tây này chắc là hoài niệm thời Mãn Thanh, cứ trực tiếp bế quan tỏa cảng, nhốt hết người Trung Quốc lại, không cho người mình đi lung tung khắp nơi, như vậy trí thông minh chỉ có thể xoay xở trong biên giới Trung Quốc thôi".

"Có vài thứ lúc đầu không phải do người mình làm trước, nhưng đến tay người mình thì lập tức được phát huy rực rỡ. Giờ toàn bộ việc di cư đã thành ngành công nghiệp tập trung rồi. Nói về việc lách luật, mấy gã Nam Mỹ hay Nam Á ngốc nghếch kia thật sự không đủ trình, đầu óc chậm chạp thì làm được gì? Nếu không thì người ta đã chẳng nói trí thông minh của người Trung Quốc chúng ta chỉ có người Do Thái mới so được", Vương Phàm cười nói với hai kẻ đang nằm nghiêng ngả trên sofa.

Cư An nghe vậy cũng cười ha hả, lắc đầu nói: "Đám người này thật là, mấy cái trò quỷ quái này đều do ai nghĩ ra vậy không biết".

Ngô Minh lúc này xen vào: "Em cũng biết một chuyện trong nước, trước đây ở tỉnh Nam do gần biển, có những ngôi làng mà toàn bộ lao động khỏe mạnh đều sang Mỹ, làm việc bất hợp pháp rồi kiếm tiền gửi về nhà, cả làng chỉ còn lại người già và trẻ nhỏ. Cuối cùng phải nhờ chính phủ tăng cường kiểm soát mới ngăn chặn được".

Kỷ Khánh ôm bụng tiếp lời: "Tôi thấy căn bản không nên kiểm soát, ngược lại nên ra sức khuyến khích mới đúng. Trong nước đông người thế này, thả bớt ra ngoài cho đâm chồi nảy lộc cũng tốt mà, cứ ở trong nước lại tốn lương thực. Chính phủ chỉ cần nới lỏng tay một chút, chẳng bao lâu nữa lão Mỹ không còn nhảy nhót nổi đâu".

Vương Phàm chen vào: "Đất nước chuột túi (Australia) gần như xong rồi, Canada cũng nguy hiểm. Hiện nay một số nơi ở Mỹ đã có thị trấn Trung Quốc, anh vào xem toàn tiếng Trung, ngay cả biển hiệu cửa hàng cũng là chữ vuông. Năm nay tỷ lệ sinh của trẻ em da trắng ở Mỹ lần đầu tiên thấp hơn các sắc tộc khác, nhìn thế này là Mỹ sắp thất thủ rồi".

Cư An xua tay nói: "Đừng nói nhảm nữa, nói xem hai cậu với Ngô Minh khi nào đi cổ vũ cho Tinh Nghịch Bao đi, là đi cùng anh và Dana đến Kentucky hay sao".

Vương Phàm lắc đầu nói: "Chúng em đi sớm làm gì, ngày đó cứ đi máy bay qua là được. Em, Cora và Ngô Minh ba người trực tiếp đến trường đua ngựa, tối xem xong là bay thẳng về New York, không cần đặt khách sạn cho chúng em đâu".

"Không phải đã bàn là chơi hai ngày sao, sao mới qua một đêm đã thay đổi rồi? Làm gì mà gấp gáp thế, cậu không phải nhàn rỗi chẳng có việc gì làm sao?" Cư An nhướng mày nói.

"Em thì chẳng vấn đề gì, quan trọng là Cora thật sự không có nhiều thời gian. Cái nghề cảnh sát chết tiệt này, lương chẳng được bao nhiêu mà việc thì chồng chất như núi", Vương Phàm than thở.

Kỷ Khánh ở bên cạnh cười nói: "Cậu đã qua lại với Cora tốt thế thì cưới luôn đi, đâm chồi nảy lộc cho tổ tiên Viêm Hoàng mới là đạo lý chính. Cưới xong thì bảo Cora từ chức ở nhà chỉ việc sinh con thôi".

Vừa nhắc đến chuyện con cái, lúc này Dana và Tôn Ninh đã dọn dẹp xong nhà bếp. Tôn Ninh nghe thấy liền nói với Kỷ Khánh: "Các anh lại tán gẫu cái gì thế? Em nghe sao lại còn nhắc đến con cái nữa? Chẳng phải em đã bảo anh là vài năm nữa hãy tính chuyện con cái sao, anh lại nhắc lại". Cô nàng nói nhanh như súng liên thanh.

Ngô Minh nhìn vẻ mặt khó xử của lão đại liền giải thích: "Không phải nói chị đâu, đang nói Vương Phàm đấy, lão đại giục cậu ta mau kết hôn, mau sinh con".

Tôn Ninh nghe xong liền kéo Dana ra khỏi phòng, cùng đám trẻ nhỏ chơi đùa ngoài sân.

Dana và Tôn Ninh vừa ra khỏi phòng, Vương Phàm liền cười nói với Kỷ Khánh: "Gã này! Hóa ra anh là nói em à? Bản thân anh còn muốn mấy năm nữa, anh là muốn mình nhàn hạ rồi đẩy em vào hố lửa trước đúng không".

Kỷ Khánh lắc đầu thở dài: "Ai! Cái này là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Mẹ anh mong có cháu bế, Tôn Ninh thì không muốn sớm có con, anh bị kẹp ở giữa, hai bên đều chịu áp lực. Không chỉ mẹ anh mà cả mẹ vợ cũng giục sinh con, nhưng Tôn Ninh chết sống đòi đợi hai năm nữa, cái bụng nằm trên người cô ấy, anh biết làm sao được".

Nhìn sắc mặt lão đại, đoán chừng bản thân lão đại cũng rất muốn sớm có con. Cư An thấy chủ đề này có vẻ trầm xuống liền nói với Kỷ Khánh: "Cậu đến đây một vòng, chỉ lo đi chơi mà chưa xem được bao nhiêu bò. Hay là thế này, hôm nay anh đưa cậu đi xem trang trại của vài người bạn như lão Taylor, xem bò của họ rồi nghe ý kiến của họ xem sao, rồi hãy quyết định nuôi bò gì, thế nào?".

Kỷ Khánh lúc này mới gật đầu: "Vậy được, hôm nay đi xem bò". Nói xong mọi người liền đứng dậy từ sofa, Cư An gọi điện cho Taylor, mấy người liền lái xe đi xem đàn bò trong trang trại của Taylor. (Còn tiếp...)

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:215
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »