Cư An nhìn thẳng vào mắt Dana, đôi mắt cô trong trẻo tựa như hồ nước xanh thẳm nhìn thấu tận tâm can, anh liền nói: "Đây là chuyện lớn, về nhà phải bàn bạc với bố mẹ đã".
Dana nghe câu trả lời của Cư An liền hiểu anh đã đồng ý quá nửa, cô mỉm cười nói: "Cảm ơn anh".
Cư An cười khổ: "Cũng hay, đi thăm trại trẻ mồ côi một chuyến mà tự dưng lại có thêm cô con gái". Nói đoạn, anh khởi động xe, lái thẳng về nhà.
Về đến nhà, vừa vặn thấy bốn vị phụ huynh đang ngồi đó, có Melina làm phiên dịch ở giữa nên bốn người họ trò chuyện rất vui vẻ. Hai nhà Nhiễm Nhiễm và Đồng Đồng lại không thấy đâu, thấy vậy Cư An liền hỏi mẹ: "Hai nhà đó đi đâu rồi ạ?".
Mẹ cười đáp: "Hai nhà đó sáng sớm đã rủ nhau đi siêu thị rồi, cứ như thể đồ trong đó không mất tiền không bằng".
Cư An nghe vậy cười cười, anh kéo hai chiếc ghế, mời Dana ngồi xuống rồi nói với bốn vị phụ huynh: "Vừa hay Dana có chuyện muốn bàn với mọi người, muốn hỏi ý kiến của bố mẹ xem sao".
Nghe Cư An nói vậy, ánh mắt bốn người đều đổ dồn về phía Dana. Dana bèn kể lại chuyện của Ni Ni, sau đó nói rõ dự định nhận nuôi cô bé của mình và Cư An.
Cái cô Dana này, rõ ràng là bản thân muốn nhận nuôi, sao còn kéo cả mình vào chứ.
Mẹ rõ ràng cũng giống Cư An, chưa từng nghĩ đến việc nhận nuôi một đứa trẻ, bà liền hỏi Dana: "Hai đứa không định sinh con sao, hay là sức khỏe có vấn đề gì? Không sao đâu, cứ từ từ điều dưỡng, sức khỏe chúng ta đều rất tốt, không vội".
Cư An nghe thế biết mẹ đã hiểu lầm, liền giải thích: "Không phải đâu ạ. Chúng con cũng dự định sinh con, chỉ là Dana thấy quý Ni Ni nên muốn nhận nuôi thôi".
Dana cũng phụ họa theo: "Mẹ ơi, chúng con chắc chắn sẽ sinh con ạ. Con và Cư An dự định ít nhất phải có ba đứa, giờ chỉ là có thêm Ni Ni thôi".
Mẹ nghe thấy đã có ba đứa cháu nội đích tôn làm gốc, mặt mày liền tươi tỉnh hẳn lên: "Thế thì tốt, thế thì tốt". Bà không nói gì thêm nữa. Cư An nhìn mà chỉ biết lắc đầu, ba đứa cháu đích tôn này đúng là khiến mẹ anh phải "đầu hàng" ngay lập tức.
Marcos và Melina thì rất ủng hộ, Marcos cười chỉ vào Cư An và Dana rồi nói với bố mẹ Cư An: "Bọn trẻ có lòng nhân ái, đây là chuyện tốt, chúng ta nên ủng hộ mới phải".
Nghe Melina phiên dịch lại, bố Cư An cũng gật đầu: "Tôi không có ý kiến gì, dù sao cũng là kết thiện duyên".
Bốn vị phụ huynh đều nhất trí thông qua, Cư An chẳng còn lời nào để nói. Dana thì đạt được ý nguyện, vui mừng hớn hở, lập tức kéo Cư An quay xe trở lại trại trẻ mồ côi để bàn chuyện nhận nuôi.
Đến nơi, bác sĩ Lưu nhìn hai người với vẻ mặt kỳ lạ, chắc là đang thắc mắc sao hai người vừa đi chưa lâu đã quay lại.
Cư An mỉm cười với bác sĩ Lưu: "Tôi và Dana muốn nhận nuôi Ni Ni, bác sĩ cho biết cần những thủ tục gì ạ?".
Bác sĩ Lưu dẫn cả hai vào văn phòng, mời ngồi rồi nói: "Thông thường nếu là vợ chồng, thu nhập ổn định là được. Hai người cần xuất trình giấy chứng nhận kết hôn và một số giấy tờ chứng minh thu nhập".
Cư An nghe thấy đơn giản liền cầm điện thoại gọi cho Kevin, nói một tràng tiếng Anh để hỏi về giấy tờ chứng minh thu nhập và hôn thú. Bác sĩ Lưu đợi Cư An cúp máy rồi hỏi: "Cậu cũng là người nước ngoài sao?".
"Vâng, tôi và Dana đều là công dân Mỹ", Cư An gật đầu, "Còn vấn đề gì đặc biệt không ạ?".
Bác sĩ Lưu ngập ngừng: "Cái này hơi rắc rối chút. Anh biết đấy, những năm gần đây số cặp vợ chồng nước ngoài nhận nuôi trẻ mồ côi ở Trung Quốc tăng cao, để đảm bảo quyền lợi cho các cháu, nhà nước đã bổ sung thêm một số điều kiện mới".
Cư An nghe vậy cảm thấy rắc rối thật. Chưa kịp để anh lên tiếng, Dana đã sốt sắng hỏi: "Tại sao ạ? Vừa nãy bác sĩ chẳng bảo chỉ cần là vợ chồng và có giấy chứng minh thu nhập là được sao?".
Bác sĩ Lưu giải thích: "Lúc nãy tôi tưởng cậu thanh niên này là người Trung Quốc nên mới nói vậy. Nếu cả hai vợ chồng đều là người nước ngoài thì yêu cầu sẽ khác. Yêu cầu hai người phải kết hôn đủ một số năm nhất định, hơn nữa số lần ly hôn của cả hai không được quá năm lần. Hai người kết hôn bao lâu rồi?".
Cư An lắc đầu: "Thời hạn ngắn nhất chúng tôi cũng không đạt được, chúng tôi mới kết hôn được một tuần thôi". Nghe vậy, gương mặt Dana lộ rõ vẻ thất vọng. Cô nhìn về phía cửa, nơi Ni Ni đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ, ánh mắt không thể rời đi.
Bác sĩ Lưu cũng nhận ra ánh mắt của Dana, liền nói với cả hai: "Thấy hai người thực lòng yêu mến Ni Ni, tôi sẽ giúp các người phản ánh lên cấp trên xem có thể nới lỏng điều kiện chút không, hơn nữa hoàn cảnh của Ni Ni cũng có chút đặc biệt".
Dana nghe vậy, ánh mắt bừng lên hy vọng, liên tục nói: "Cảm ơn bác sĩ! Cảm ơn bác sĩ!".
Vừa dứt lời, bác sĩ Lưu liền cầm điện thoại gọi đi, trình bày sự việc và hoàn cảnh đặc biệt của Ni Ni, sau đó nhắc đến việc cả hai là công dân Mỹ rồi cúp máy: "Phải đợi họ xin ý kiến lãnh đạo huyện mới quyết định được. Hai người cứ về nhà chờ tin nhé, có tin tức tôi sẽ gọi điện ngay".
Trò chuyện thêm đôi câu, Cư An và Dana đứng dậy cáo từ. Lúc Dana ra đến cửa còn lưu luyến nhìn Ni Ni hai cái. Cư An nhìn mà chỉ biết cười khổ trong lòng, phen này vợ anh đã thực sự "kết" cô bé này rồi, xem ra nếu không mang được cô nhóc này về, cô vợ lớn ở nhà chắc sẽ buồn lòng lắm đây.
Về đến nhà, hai nhà Nhiễm Nhiễm và Đồng Đồng đều đã về. Thấy Cư An và Dana vào cửa, biết hai người đi trại trẻ mồ côi làm thủ tục, Cư Sơn liền hỏi: "Hai đứa đi hỏi han thế nào rồi?".
Cư An kể lại đầu đuôi sự việc, anh rể ở bên cạnh nghe xong liền nói: "Chuyện này cũng không khó lắm đâu".
Dana nghe vậy liền hỏi ngay: "Anh rể có cách gì ạ?".
Anh rể cười: "Phật ở ngay trước mắt mà cứ đòi đi leo núi, người sẵn có ở đây mà hai đứa không biết tìm".
Cư An nói: "Anh có cách thật ạ? Quen ai thì nói ra đi, còn vòng vo làm gì, chúng em đâu phải học sinh của anh mà bày đặt giáo dục gợi mở?".
"Anh làm gì có cách, nhưng người thì anh quen, Cư Sơn chắc chắn giải quyết được chuyện này", anh rể cười nói.
"Tôi á?", Cư Sơn chỉ vào mũi mình, "Tôi quen biết gì lãnh đạo cấp trên của trại trẻ mồ côi đâu! Tốt nghiệp rời quê mười mấy năm rồi còn gì".
Anh rể nhìn anh cả: "Anh không quen lãnh đạo trại trẻ, nhưng anh quen lãnh đạo của lãnh đạo họ đấy thôi. Chẳng phải anh đang định đầu tư nhà máy ván sàn ở huyện sao? Ai tiếp đón anh, anh cứ gọi điện cho người đó bảo em trai và em dâu muốn nhận nuôi một đứa trẻ, đảm bảo hiệu quả ngay".
Cư An nghe vậy vỗ đùi cái đét: "Suýt nữa thì quên mất, nhà mình còn có một nhà đầu tư ở đây".
Dana thấy sự việc có thêm hy vọng cũng nhìn Cư Sơn: "Anh cả, anh thực sự giúp được ạ?".
Cư Sơn xua tay: "Em dâu à, anh không dám hứa chắc, chỉ có thể giúp hỏi giúp hai đứa thôi". Dưới ánh mắt mong chờ của Dana, anh lấy điện thoại ra gọi, vừa kết nối liền nói: "Chào thư ký Cố, tôi là Cư Sơn đây. Em trai và em dâu tôi muốn nhận nuôi một đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi. Đúng vậy! Em ruột tôi đấy. Nhưng hiện tại cả hai đều là công dân nước ngoài, mới kết hôn nên thời hạn hôn nhân chưa đủ, tôi muốn hỏi liệu có thể nới lỏng điều kiện được không? Kinh tế của hai đứa đều rất tốt. Vâng, đúng là tình hình như vậy, nhờ anh hỏi giúp tôi". Nói đoạn anh cúp máy.
Dana thấy Cư Sơn cúp máy liền sốt sắng hỏi: "Anh cả! Thế nào rồi ạ?".
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Dana, Cư An cười: "Làm sao có kết quả ngay được, cũng phải để người ta cân nhắc chứ, nhưng theo lẽ thường thì chắc là ổn thôi".
Dana nghe vậy liền vui vẻ hẳn lên. Lúc này mẹ bước ra: "Ăn cơm thôi, mọi người ăn xong rồi hãy nói tiếp".
Ăn cơm xong, mọi người ngồi tán gẫu chưa được bao lâu thì điện thoại Cư Sơn đổ chuông. Cư Sơn vừa nghe liền cười nói: "Thư ký Cố, chào anh, vâng vâng, đúng là đứa bé đó có chút trường hợp đặc biệt. Vậy cảm ơn anh nhiều nhé. Vâng, ngày mai tôi sẽ bảo chúng nó mang giấy tờ thu nhập và chứng nhận kết hôn qua".
Điện thoại Cư Sơn chưa cúp, Cư An đã làm ký hiệu "ok" với Dana. Dana cười rạng rỡ như hoa, nói với Cư Sơn: "Cảm ơn anh cả!".
Cư Sơn vội nói: "Người nhà với nhau, khách sáo gì".
Nói xong, Dana đã bắt đầu giục Cư An bảo Kevin chuẩn bị giấy tờ, chỉ muốn bay ngay đến trại trẻ mồ côi để đón Ni Ni về.
Cư An nhìn Dana sốt ruột liền nói: "Giờ là hai ba giờ chiều, bên Mỹ đã là đêm rồi, Kevin đang nghỉ ngơi, sớm nhất cũng phải đợi sáng mai bên đó mới gọi điện được".
Cuối cùng cũng đợi đến tối, Cư An gọi điện cho Kevin, đề cập đến chuyện này, bảo Kevin truyền các giấy tờ cổ tức của công ty hóa chất và giấy tờ kết hôn qua. Kevin rất nhanh nhẹn, một tiếng sau đã truyền xong giấy tờ cho Cư An.
Giấy tờ vừa truyền xong thì phía bác sĩ Lưu cũng gọi điện đến, chắc là đã nhận được chỉ thị từ cấp trên, thông báo Cư An và Dana ngày mai đến trại trẻ mồ côi.