Sáng sớm, năm người lái xe đến thung lũng Knight ở California để tham quan vườn nho. Đối với một "kẻ mù" về rượu vang như Cư An, anh chỉ biết ở California có thung lũng Napa nổi tiếng với rượu vang, còn thung lũng Knight thì nghe tên lần đầu. Phải nhờ Miles dọc đường phổ cập kiến thức, Cư An và Vương Phàm mới biết thung lũng này nằm trong địa phận hạt Sonoma, California, chỉ cách vùng sản xuất rượu vang Napa trứ danh bởi dãy núi Saint Helena.
Vừa tiến vào cửa thung lũng, đập vào mắt họ là những vườn nho trải dài bất tận. Khác với ấn tượng của Cư An về những giàn nho ở quê nhà, giàn nho ở đây khá đặc biệt, chúng trông như những cột gỗ, giữa các cột được nối bằng dây thừng hoặc dây thép, trông không giống giàn nho mà giống lưới sân tennis hơn, xếp hàng ngay ngắn. Trong vườn nho còn có thể thấy những chiếc quạt khổng lồ, chẳng biết dùng để làm gì. Ngoài mấy cái cây ven đường, còn lại đều là vườn nho, thỉnh thoảng lại có một công trình kiến trúc kiểu nông trại, theo lời Miles giới thiệu thì đó là các nhà máy ủ rượu. Năm người lái xe hơn hai mươi phút, leo thêm nửa con dốc nhỏ thì đến đích: vườn nho Black Feather Eagle tại thung lũng Knight.
Vừa xuống xe, họ thấy một ông lão da trắng tầm năm sáu mươi tuổi, đội chiếc mũ rộng vành kiểu Mexico, phía sau là hai người trông như nông dân trẻ tuổi đang tiến lại đón tiếp.
Ông lão nhìn nhóm Cư An xuống xe liền đưa tay ra: "Các vị là ông Mike, ông Miles phải không? Chào mọi người, tôi là chủ vườn nho, tôi tên là William."
Sau khi bắt tay chào hỏi từng người, William dẫn nhóm năm người vào xem thiết bị trong nhà máy rượu. Cư An vừa bước vào đã bị những cỗ máy sáng loáng thu hút. Hoàn toàn khác với tưởng tượng của anh, máy móc ở đây được bảo dưỡng rất tốt, lau chùi sạch bong, sờ tay lên chẳng thấy chút bụi nào. William vừa đi vừa giới thiệu công dụng của từng loại máy, nào là ép nước, lên men, thậm chí có một căn phòng chuyên làm thùng rượu, nói rằng có thợ đóng thùng chuyên nghiệp làm từ gỗ sồi nhập khẩu Pháp, nhưng hiện tại trong phòng chẳng có ai.
Tham quan xong xưởng ủ rượu, William dẫn mọi người xuống hầm rượu. Cư An đi xuống mới phát hiện đây đâu phải hầm rượu, mà là một công trình dưới lòng đất, cao gần ba mét, rộng ít nhất vài trăm mét vuông. Thế nhưng hiện tại bên trong trống huơ trống hoác, ngoài hơn chục thùng gỗ sồi trên giá, thì hầu như chỉ là những cái giá trống không. William vừa đi vừa giới thiệu: "Hầm rượu này đã xây hơn sáu mươi năm rồi. Sau khi tiếp quản, tôi bận rộn lai tạo giống Cabernet Sauvignon mới chống sương giá, nhưng rượu làm ra từ giống mới không ngon lắm nên hầm rượu phần lớn bị bỏ trống. Giờ tôi đã có chút manh mối, chậm nhất là sang năm, giống Cabernet Sauvignon mới của tôi sẽ cải tiến thành công, lúc đó nơi này sẽ chật kín thùng gỗ sồi."
Miles nói với William: "Chúng tôi đã xem xét tình hình của ông rồi. Chúng tôi sẽ cho ông thêm ba năm nữa. Nhiều nhất là ba năm, nếu giống Cabernet Sauvignon mới vẫn không ổn, chúng tôi sẽ cho trồng lại giống cũ. Hy vọng ông hiểu cho."
William nghe vậy thì khựng lại, sau đó gật đầu. Cư An thấy trên mặt ông lão lộ rõ vẻ luyến tiếc. Tối qua anh đã nghe kể chi tiết về William, một nhà làm rượu xuất sắc từng kiếm được không ít tiền, sau đó dốc hết vốn liếng mua vườn nho Black Feather Eagle này, dồn hết tâm huyết vào giống nho mới đến mức ngân hàng không muốn cho vay nữa. May là ông không vợ không con, nếu không chắc đã cảnh nhà tan cửa nát. Đôi khi con người không nên quá cố chấp, cố chấp quá dễ rơi vào ngõ cụt. Nhưng nghĩ lại, nếu không cố chấp thì làm sao trở thành nhà làm rượu nổi tiếng ở Napa từ ngoài ba mươi tuổi được? Đúng là thành cũng tại làm rượu, bại cũng tại làm rượu.
Lời của Miles chẳng hề khách sáo chút nào, vì họ đã nắm thóp tâm lý của ông lão này. Ông ta đã cố chấp đến cùng cực rồi, nhóm Cư An chính là hy vọng cuối cùng của ông. Nếu Cư An mua lại, ông còn có thể nuôi dưỡng nho thêm ba năm; nếu khoản vay ngân hàng đến hạn mà chưa trả được, ngân hàng sẽ tịch thu vườn nho đem đấu giá và đuổi thẳng cổ ông ra khỏi đây.
Xem xong hầm rượu, William dẫn năm người đi xem vườn trồng nho. Hiện đã là tháng bảy, trên giàn đã treo lủng lẳng không ít nho, phần lớn vẫn còn xanh, một số ít bắt đầu chuyển tím, chùm nào chùm nấy trông rất đẹp mắt.
Cư An tiện tay hái một quả màu tím bỏ vào miệng, vừa cắn một miếng đã vội nhổ ra. Chà, không những chua loét mà còn đắng ngắt, chẳng rõ mùi vị gì. Vừa cắn một miếng, vị chua đã chạy thẳng lên tận não, đúng là cả đời anh chưa từng ăn quả nho nào khó ăn đến thế.
Thấy vẻ mặt Cư An, Miles, Mike và Vương Phàm cũng hái thử mỗi người một quả, rồi cũng lập tức nhổ ra. Mike vội lấy khăn tay lau miệng, thậm chí còn lè lưỡi ra lau hai lần.
Cư An lắc đầu nhìn hơn ba mươi héc-ta nho, trông thì đẹp mã thật đấy, nhưng ăn vào còn khó nuốt hơn cả mướp đắng.
William thấy hành động của mọi người vội giải thích: "Nho chưa chín hẳn, đợi chín hoàn toàn thì sẽ đỡ hơn nhiều."
Cư An nghe xong thầm nghĩ: Thảo nào bảo rượu làm ra khó uống, chắc là dù chín rồi thì nho này cũng chẳng ngon lành gì, rượu vang làm ra chắc có vị chẳng khác nào nước ép mướp đắng.
Nhìn quanh vườn nho, Cư An chỉ vào mấy cái quạt khổng lồ ở vườn bên cạnh hỏi: "Dọc đường tôi thấy nhà nào cũng có mấy cái quạt này, sao vườn của ông lại không có?"
William giải thích: "Đó là quạt chống sương giá. California gần biển, ban đêm sương mù trong thung lũng rất dày, sáng sớm dễ có sương giá gây mất mùa nho, nên họ lắp quạt để thổi bay sương. Vườn nho này không dùng vì giống Cabernet Sauvignon mới mà tôi lai tạo là giống chống sương giá, không cần quạt."
Nghe William giải thích, Cư An mới biết mấy cái quạt khổng lồ dựng trên cánh đồng là để thổi hơi nước. Không có mấy cái quạt này, vườn nho trông đúng là thoáng đãng hơn hẳn.
Nhắc đến giống nho đắng mà mình lai tạo, William giới thiệu tiếp: "Tất cả vườn nho ở California đều có quạt, trừ vườn của tôi ra. Ngoài ra vườn nho ở Pháp cũng không có, nhưng chủ vườn nho ở Pháp giàu hơn, họ thuê hẳn máy bay để làm việc này."
Cư An gật đầu, bảo sao rượu vang Pháp giá lại cao ngất ngưởng. Nho hái xuống ép lấy nước rồi đổ vào thùng, để một thời gian rồi đóng chai là bán được vài chục đô la, tất nhiên là đủ tiền thuê máy bay. Còn rượu vang bình dân ở Mỹ chỉ tầm chục đô la một chai, tất nhiên là không dùng nổi rồi.
William chỉ vào vườn nho giới thiệu với nhóm Cư An: "Hơn ba mươi héc-ta vườn nho đều nằm trên sườn đồi này, phía xa kia là vườn rượu Peter Mike nổi tiếng. Ở đây nắng rất nhiều, chiều tối sương biển tràn vào lại rất mát mẻ, khí hậu như vậy rất có lợi cho nho đạt độ chín hoàn hảo. Cả sườn đồi nghiêng khoảng ba mươi độ, đất chủ yếu là cát sỏi, tro núi lửa, dù là vị trí địa lý hay môi trường tự nhiên đều rất tuyệt vời. Tầng đất dày nhưng thoát nước tốt, nên nho kết trái tuy thời gian sinh trưởng hơi dài một chút nhưng hương vị rất đậm đà."
Cư An nghe xong bèn bốc một nắm đất dưới đất lên xoa thử. Không xoa thì thôi, vừa xoa đã thấy ngay hai viên đá nhỏ, hoàn toàn không có cảm giác mịn màng của đất trồng. Hóa ra nơi này toàn là cát với đá, nói trắng ra là một sườn đồi đầy đá vụn. Cái chỗ này mà giá sáu triệu đô cho ba mươi ba héc-ta, nghe ông William giới thiệu toàn là đất cát sỏi thoát nước tốt, có lợi cho nho phát triển đấy.
Tham quan xong xuôi, cuối cùng William dẫn năm người đến xem một cái giếng sâu lớn rồi giới thiệu: "Nước tưới tiêu cho vườn nho đều lấy từ cái giếng sâu này. Vườn rượu Peter Mike cũng có một cái giếng như vậy, nho tưới bằng nước giếng này mang theo hương vị khoáng chất thoang thoảng, rất độc đáo."
Nhìn cái giếng lớn, Cư An gật đầu. Thú thật, xem nãy giờ thì anh ưng nhất cái giếng này. Chỉ cần nhỏ chút "nước không gian" vào giếng là mọi vấn đề đều được giải quyết.
Nghe William giới thiệu xong, Miles kéo Cư An, Mike và Vương Phàm ra một bên bàn bạc. Miles hỏi Cư An: "An, cậu thấy thế nào?"
Cư An gãi đầu: "Sao tôi thấy chỗ này hơi lỗ vốn nhỉ, toàn đất cát với đá sỏi, giá còn đắt hơn đất ở trang trại của tôi."
Mike cười nói: "Vườn nho cơ bản đều là loại đất này, vị trí ở đây còn khá tốt, hơn hẳn mấy vườn nho của gia tộc chúng tôi."
Vương Phàm nói thêm: "Chỉ tiếc là hầm rượu chẳng còn rượu gì, nếu có thì mọi người lấy một chai về nếm thử. Mà này, hai người nhà có vườn nho rồi sao còn muốn mua vườn nho nữa?"
Mike cười đáp: "Đồ của gia tộc, chia đến tay chúng tôi thì chẳng còn gì mấy, chỉ là trên danh nghĩa thôi. Một năm thực tế mang lại cho hai chúng tôi chưa đầy năm mươi ngàn đô la, thế thì có tính là vườn nho của chúng tôi được không?"
"Nếu trong hầm còn rượu thì ông già William này đã chẳng khổ sở đến thế. Trước đây ngoài khoản vay ngân hàng, ông ta còn sống nhờ vào những chai rượu cất giữ hàng chục năm trong hầm. Giờ rượu cũ đã bán sạch, khoản vay ngân hàng cũng sắp đến hạn, lão mới cuống lên. Không thì nhìn vẻ mặt lão xem, cậu nghĩ lão chịu bán vườn nho à?" Miles nghe Vương Phàm hỏi thì cười khẽ nói.
Nói xong, Miles nhìn Cư An: "An, cậu thấy rốt cuộc thế nào?"
Cư An gật đầu: "Tôi thấy cũng ổn, còn mọi người thì sao?" Hỏi Cư An cũng bằng thừa, anh biết gì về rượu vang đâu, vừa mới biết sơ sơ cách ủ rượu lúc nãy, vẫn còn là tay mơ thôi.
Mike và Miles đều gật đầu, rồi nhìn Vương Phàm. Vương Phàm nhìn mọi người: "Vậy chốt nhé, mua luôn cho đỡ phải chạy đi tìm chỗ khác."