Ánh mặt trời rực rỡ tràn vào từ ô cửa sổ, thời tiết xấu kinh khủng trước đó dường như chỉ là một cơn ác mộng xa xôi. Chỉ còn lại vệt nước trên bệ cửa số và mặt đường ướt nhẹp chứng minh đêm qua đã có một trận mưa lớn. Sau cơn mưa trời lại sáng, nắng vàng rực rỡ đường như chỉ thích hợp để ru mình trong giấc ngủ ấm áp.
Nhưng Sherry đã ngủ đủ giấc. Chưa bao giờ cô ngủ lâu đến thế, và cơn đói cồn cào thúc giục cô phải rời giường.
Với Sherry, nằm trên giường vì đói là một ký ức không mấy vui vẻ. Khi còn nhỏ hơn, cô từng dùng giấc ngủ để vượt qua những đêm đói khát nhất. Nếu không có A Cẩu đánh thức và ở bên, có lẽ cô đã rời khỏi thế giới này trong một đêm đông lạnh giá và đói lả nào đó.
Khi cơn đói vượt quá một giới hạn nhất định, người ta sẽ cận kề giấc mơ và cái chết. Đó là một trong những kinh nghiệm sống quý giá của Sherry.
Cô rời khỏi chiếc giường mềm mại, thoải mái, thay quần áo, và đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng vọng đến từ ngoài cửa.
"Sherry! Cậu tỉnh rồi à? Tớ nghe thấy tiếng động!”
Là giọng của Nina.
Sherry ngẩn người một chút, vội đáp: "Tớ tỉnh rồi."
Cánh cửa mở ra, Nina mặc áo sơ mi trắng, áo chẽn và váy ca-rô màu nâu nhạt xuất hiện. Nhìn thấy Sherry vừa thay quần áo xong, mặt cô rạng rỡ hẳn lên, rồi nhanh chân chạy tới: "Cậu ngủ lâu thật đấy! Cậu thấy thế nào rồi? Lưng còn đau không? Vết thương ra sao... Để tớ xem, để tớ xem..."
"Tốn sức nhiều quá nên tớ ngủ một giấc dài... Tớ không sao, thật mà," Sherry hơi khó chịu né tránh sự nhiệt tình của Nina. Nhưng thường ngày cô khỏe mạnh là thế, giờ lại không thể trốn thoát hay phản kháng Nina chút nào. Cuối cùng, cô ngoan ngoãn xoay người để Nina kiểm tra lưng và vết thương trên cánh tay, "Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà. Tớ... khả năng phục hồi của tớ mạnh lắm, với lại... Ái chà, ngứa quá... đừng mà... Ngứa, ha ha..."
"Khép miệng hết rồi kìal" Nina cuối cùng cũng buông tha cho Sherry đang nhảy nhót tránh né. Cô ngạc nhiên nhìn người bạn của mình như đang quan sát một sinh vật quý hiếm, "Đêm qua vết thương còn to như vậy, giờ chăng những biến mất mà đến sẹo cũng không có. Cậu làm thế nào vậy?”
"Tớ bảo rồi mà, tớ cộng sinh với U Thúy Ác Ma, đặc tính của A Cẩu là sự bền bỉ và khả năng tái sinh, " Sherry chỉnh lại quần áo. Bộ cô mặc hôm qua đã bị phá hủy trong trận chiến, bộ này là một trong số ít đồ đạc cũ mà cô mang theo từ nhà, xem như tài sản cứu được sau vụ tấn công, "Thật ra khả năng tái sinh của tớ còn mạnh hơn nữa, nhưng A Cẩu bảo tớ không đủ dinh dưỡng nên khả năng tái sinh cũng giảm đi..."
"Vậy cậu phải ăn uống thật tốt ở đây nhé. Tay nghề của chú dạo này tốt lắm đấy," Nina nói ngay, rồi lại tò mò, "Ừm... Tất cả những người như cậu... Ý tớ là, những người cộng sinh với U Thúy Ác Ma, đều lợi hại như vậy sao?"
"Phải xem cộng sinh với loại Ác Ma nào chứ. U Thúy Liệp Khuyển mang lại sự bền bỉ và khả năng tái sinh, cùng với khả năng nhận biết tăng cường. Cộng sinh với Khủng Ma thì có ý chí lực và khả năng chống lại ô nhiễm tinh thần. Ngoài ra còn có đủ loại Ác Ma khác, tớ cũng không rõ hết... Dù sao U Thúy Ác Ma cộng sinh giả là những siêu phàm giả có năng lực hỗn tạp nhất. Những Ác Ma đó, để có thể hoạt động trong chiều không gian thực tại, luôn rất hào phóng với cộng sinh giả của mình..."
Nói đến đây, Sherry đột nhiên dừng lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Cô nhìn thẳng vào mắt Nina: "Nói đi nói lại, tớ khuyên cậu đừng nên tiếp xúc quá nhiều đến những chuyện liên quan đến lĩnh vực này... Cậu biết đấy, trong tình huống bình thường, những người cộng sinh với U Thúy Ác Ma đều là những tên điên của Yên Diệt giáo phái. Bọn họ không giống như tớ, Ác Ma của bọn họ cũng không giống A Cẩu."
“Tớ biết, tớ biết mà, tớ đâu phải trẻ con," Nina vội xua tay, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ tò mò, TNhưng cậu đã gặp những người cộng sinh Ác Ma khác chưa? Ý tớ là những tín đồ Yên Diệt ấy.
"Chưa thấy, cũng không muốn gặp. Nghe A Cẩu miêu tả là đủ buồn nôn rồi. Gặp được cũng nhất định sẽ S... đánh cho nhừ đòn rồi báo cho quan trị an bọn họ," Sherry nói, nhíu mày, "Nina, hôm nay cậu hỏi nhiều thế... Trước đây cậu thấy A Cẩu đâu có hỏi nhiều vậy. Mà hôm nay cậu không phải đi học à?"
"Từ nay về sau cậu sẽ ở lại nhà tớ, đương nhiên tớ phải hiểu cậu hơn chứ. Tớ nghe chú nói nhà cậu bị nổ gas, sau này không có chỗ nào để đi nữa..." Nina thành thật nói, vừa nói vừa kéo tay Sherry ra ngoài, "Mà trường học đang nghỉ mà, nghỉ gần hai tháng đấy, cậu không biết à?"
"Tớ nào biết được, tớ có được đi học đâu..." Sherry lẩm bẩm vô thức, bị Nina kéo ra cửa, đi về phía phòng bếp đang tỏa ra mùi thơm thức ăn. Cô nhận thấy cả tầng hai đều im ắng, không khỏi tò mò, "Ông Duncan không có ở nhà à?"
"Chú đi một lát, nói là phải chiêu đãi ai đó, bảo chúng ta cứ ăn cơm ở trên lầu trước," Nina giải thích, kéo Sherry đến cửa phòng bếp, nhưng ngay sau đó hình như nhớ ra điều gì, vội kéo Sherry về phía phòng tắm, "À đúng rồi, rửa tay, trước khi ăn cơm phải rửa tay, nếu không chú lại cằn nhằn."
“Ừm. ừm." Sherry mơ mơ hồ hồ bị Nina kéo đi kéo lại, không biết là do đói hay là do ngủ quá lâu, cô cảm thấy hơi chóng mặt, nhưng. cảm giác này dường như cũng không tệ.
Cùng lúc đó, tại quầy hàng ở tầng một của tiệm đồ cổ, Duncan đang cẩn thận dặn dò điều gì đó với người đối diện. Ngồi đối diện ông là một người phụ nữ trẻ tuổi mặc váy dài trang nhã, đội khăn voan, tóc dài màu vàng óng, dung mạo đoan trang xinh đẹp.
Đoan trang xinh đẹp nữ sĩ tóc vàng (×)
Là đội tóc giả Alice (✓)
"... Đại khái là như vậy. Muốn sống trong xã hội loài người phải hiểu rất nhiều thường thức, nhưng chỉ cần hiểu rõ những điều cơ bản nhất là được, thế là đủ cho phạm vi hoạt động hiện tại của cô. Với lại công việc của cô trong tiệm cũng rất ít, cứ làm quen với những việc đơn giản nhất trước, ví dụ như quét dọn vệ sinh và chỉnh lý kệ hàng," Duncan cuối cùng cũng dặn dò xong những việc cần chú ý ở đây, nhưng vẫn rất lo lắng nhìn cô gái tóc vàng đang ngồi ngay ngắn trước mặt, "... Những điều tôi dạy cô trên thuyền vẫn còn nhớ chứ?"
“Nhớ, nhớ ạt!” Alice vội vàng gật đầu lia lịa, nhưng vừa gật được hai cái dường như nhớ ra điều gì, vội giảm bớt biên độ gật đầu, khẽ gật cằm với một tư thế vô cùng đoan trang, tao nhã, "Ngài yên tâm đi, tôi nhớ rõ hết ạ!”
"Đúng, gật đầu biên độ nhỏ thôi. Xem ra ít nhất cái này cô nhớ kỹ." Duncan thở ra một hơi, ánh mắt đảo qua người Alice, xác nhận lại các chi tiết.
Dùng tóc giả màu vàng che phủ mái tóc dài màu bạc nguyên bản, trang điểm nhẹ để điều chỉnh chi tiết trên khuôn mặt, dùng khăn voan che nửa dưới khuôn mặt, đeo găng tay dài bằng lụa trắng, trên cổ đeo vòng cổ có viền trang trí để che đi những chi tiết khớp nối đặc biệt.
Về cơ bản, những bộ phận có thể ngụy trang đều đã ngụy trang.
Đương nhiên, nếu một người cực kỳ am hiểu về Hàn Sương Nữ Vương Le Nola hoặc một người từng tận mắt quan sát Dị Thường 099 ở khoảng cách gần đứng ở đây, có lẽ vẫn có thể nhận ra sự khả nghi trong chi tiết khuôn mặt của "cô gái tóc vàng" này, nhưng xác suất đó gần như không đáng kể.
Hàn Sương Nữ Vương đã là người của nửa thế kỷ trước, còn những người từng tiếp xúc gần gũi với Dị Thường 099 thì gần như không thể còn sống.
Người bình thường, kể cả đám người thủ vệ của giáo hội, chắc chắn cũng không nhận ra Alice lúc này chính là con rối bị nguyền rủa mất kiểm soát.
Duncan trong lòng lại không khỏi nhẹ nhàng thở dài.
Thật ra, ông định đợi thêm một thời gian nữa mới để Alice đến "trải nghiệm" ở thành bang loài người, để con rối này được bồi bổ kiến thức thật tốt trên thuyền thêm vài ngày, nhưng không chịu nổi cái tính nhàn rỗi không có việc gì liền nằm nhoài trên mạn thuyền nhìn về phương xa với vẻ mặt ai oán và lẩm bẩm không ngớt. Ông đành phải đẩy sớm kế hoạch này.
Chỉ là trong phạm vi có thể, ông vẫn khẩn cấp bù đắp cho con rối này một ít thường thức, truyền cho cô những "tam quan bình thường" cơ bản nhất. Xem chừng... chắc là đủ.
...
Hiện tại Nina và Sherry đang ăn cơm trên lầu. Ông tranh thủ thời gian để A Cẩu đưa con rối từ trên thuyền đến tiệm làm quen với môi trường. Việc đầu tiên Alice làm khi đến đây là tò mò sờ mó, ngó nghiêng khắp nơi. Ông đã tốn rất nhiều công sức mới "nhấn" được cô đến bên quầy hàng, nhưng dù vậy, ông vẫn nhận ra sự chú ý của con rối này gần như hoàn toàn không đặt vào những lời ông đang thuyết giáo.
Cô lại bắt đầu hết nhìn đông tới nhìn tây, dù cố gắng duy trì tư thế ngồi ngay ngắn, nhưng đôi mắt láo liên và cái cổ ngọ nguậy không giấu được ai.
Tư thế ngồi đoan trang, tao nhã kết hợp với ánh mắt không ngơi nghỉ, Duncan chỉ có thể nói quả không hổ là Alice. Hai trạng thái ưu nhã và ngây ngô đúng là có thể đồng thời xuất hiện trên cùng một người...
Sau một hồi ngó nghiêng khắp nơi, cuối cùng sự chú ý của cô lại quay trở lại Duncan, trong ánh mắt mang theo sự tập trung và... hiếu kỳ khó giấu.