"Có chuyện gì vậy?” Duncan trừng mắt nhìn vị lão tiên sinh trước mặt. Ngay lập tức, anh nhận ra Morris không hiểu ánh mắt anh đang nhìn điều gì - vị học giả này không biết gì về Mảnh vỡ Thái Dương. Rất có thể ông ta đang cơi Nina là một "thực thể siêu nhiên” nào đó, ví dụ như một thuộc hạ của Duncan, hoặc thử gì đó tương tự từ á không gian chưi ra.
Morris quả thực nghĩ như vậy. Ngay khi nhìn thấy ngọn lửa bùng lên kia, ông đã coi "học trò" của mình là một dạng tồn tại tương tự Duncan. Còn về việc tại sao "cả gia đình á không gian" này lại có một người trông như người khổng lồ, một người lại trông như ngọn lửa, ông hoàn toàn không suy nghĩ nhiều – chuyện á không gian, quái dị mới là bình thường, dù sao chỗ đó cũng có ai sống đâu, các đại lão muốn hình dạng nào mà chẳng được…
Nhưng giờ nhìn phản ứng của Duncan, Morris bắt đầu lờ mờ nhận ra tình hình có lẽ không giống như mình dự đoán.
"Nina, con bé..." Lão nhân do dự lên tiếng. Sau cú sốc vừa rồi, giờ đây ông lại thoáng lo lắng – lo cho học trò của mình.
Chính ông cũng thấy sự lo lắng này có chút nực cười, bởi vì ngọn lửa kia... dù bản chất của nó là gì đi nữa, rõ ràng đã mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Một thực thể mạnh mẽ như vậy, lẽ nào lại là một cô học trò yếu ớt, bình thường của mình?
Duncan lắc đầu.
"Nina không giống tôi – con bé là người bình thường, luôn luôn là như vậy," anh chậm rãi nói, vẻ mặt hết sức nghiêm túc. "Con bé cũng không biết mình có gì đặc biệt. Còn ngọn lửa mà ông nhắc đến... có thể là thứ khác."
"Tôi... không rõ."
Duncan nhìn Morris một hồi lâu, cuối cùng vẫn không trực tiếp nhắc đến chuyện Mảnh vỡ Thái Dương, mà đột ngột đổi chủ đề: "Ông có hiểu biết gì về cái gọi là Chân Thật Thái Dương Thần mà đám tín đồ Thái Dương giáo sùng bái không?"
"Chân Thật Thái Dương Thần?" Morris nhíu mày. Ông không hiểu vì sao đối phương đột nhiên lái câu chuyện sang hướng này, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời: "Đương nhiên là có chút hiểu biết. Dù sao đám tà giáo đồ kia tồn tại rất lâu rồi, và rất nhiều nghi lễ tế tự của chúng thực ra cũng là một phần của nghiên cứu lịch sử."
"Chân Thật Thái Dương Thần là cách chúng gọi thần minh của mình, nhưng những tín đồ của Chính Thần thường không nói như vậy - chúng ta gọi ngài là Mặt Trời Đen hoặc Hắc Ám Thái Dương Thần. Trong một số điển tịch cổ xưa, các học giả cổ đại cũng dùng Nhuyễn Biến Nhật Luân' để gọi ngài."
"Nhuyễn Biến Nhật Luân?" Duncan nhướn mày. Anh đã nghe qua cách gọi Mặt Trời Đen, nhưng "Nhuyễn Biến Nhật Luân" thì là lần đầu tiên. Cái tên này khiến anh nhớ ngay đến cảnh tượng mình từng thấy thông qua chiếc mặt nạ Thái Dương – vầng thái dương huy hoàng bao trùm lên thân thể mục ruỗng cháy hừng hực của một Cổ Thần quỷ dị.
"Đúng vậy. Ngoài giới chuyên môn ra, ít người nhắc đến cái tên này, bởi vì nó là ghi chép lưu truyền từ thời vương quốc cổ Kríti. Bản thảo gốc của nó được viết bằng văn tự Kríti, điều này khiến cái tên Nhuyễn Biến Nhật Luân mang một màu sắc thần bí. Truyền bá nó quá rộng rãi trong dân thường có thể gây ảnh hưởng không tốt."
Morris gật đầu, giải thích chi tiết. Khi bàn luận về lĩnh vực học thuật, ông dường như quên mất "bản chất thật" đáng sợ phía sau Duncan, và trở lại như những ngày trước, khi ông ghé thăm tiệm đồ cổ này và trò chuyện vui vẻ với chủ tiệm.
Ông thậm chí cảm thấy tiếng ù ù trong đầu mình cũng đã biến mất từ lúc nào không hay.
"Vương quốc cổ Kríti." Duncan kinh ngạc. "Đám tà giáo đồ sùng bái Thái Dương Thần kia lại có lịch sử lâu đời đến vậy!”
"...Đúng vậy, dù điều này khó tin, nhưng những kẻ sùng bái Nhuyễn Biến Nhật Luân có thể truy ngược đến thời kỳ cường thịnh của vương quốc cổ Kríti. Và nếu xét đến việc Dị Tượng 001 – Thái Dương – chỉ trồi lên từ biển sau khi vương quốc cổ Kríti sụp đổ..." Morris dừng lại một chút, dường như có chút xoắn xuýt trong vài giây, rồi mới tiếp tục: "Thực ra giới học thuật chính thống và Tứ Thần Giáo Hội luôn không muốn thảo luận trực diện vấn đề này – xét đến niên đại Dị Tượng Thái Dương trồi lên, tín ngưỡng Mặt Trời Đen thực chất còn lâu đời hơn cả Dị Tượng 001..."
Duncan im lặng một lúc.
Lịch sử của Mặt Trời Đen còn lâu đời hơn lịch sử của Dị Tượng Thái Dương. Đây là một sự thật rất hợp lý, nhưng Tứ Thần Giáo Hội lại không muốn thừa nhận.
Bởi vì thừa nhận sự thật này đồng nghĩa với việc phải thừa nhận một điều khác – một tuyên bố của những tín đồ Thái Dương kia là thật:
“Chân Thật Thái Dương Thần” mới là thái dương thực sự của Thượng Cổ, còn Dị Tượng Thái Dương kia chỉ là một "tạo vật báng bổ” đánh cắp quyền hành của Thái Dương.
"...Vậy, những lời của đám tín đồ Thái Dương kia là thật. Trước Thời Đại Thâm Hải, chính Chủ của chúng đã chiếu rọi thế giới này," sau nửa phút im lặng, Duncan đột nhiên lên tiếng. "Nếu theo tiêu chuẩn ai cổ xưa hơn, ai chính thống hơn, thì chúng mới là chính thống."
"Giới học thuật chia bè phái, có vô số cách giải thích, và đây là một trong những cách giải thích lạc lối nhất – gần như chỉ cách dị giáo nửa bước," Morris thở dài. "Nhưng sự tồn tại của rất nhiều bản thảo Kríti khiến chúng ta không thể lảng tránh vấn đề này."
"Kể cả những tà giáo đồ kia có nắm giữ một phần sự thật đi nữa," Duncan khẽ lắc đầu, "Điều đó cũng không thể thay đổi sự thật rằng tín ngưỡng của chúng hiện tại vô cùng nguy hiểm đối với thế giới này. Dù sao, bất kể chủ của chúng trong Thời Đại Thâm Hải trước kia như thế nào, thì trạng thái hiện tại của ngài... chậc chậc."
Nghe vậy, Morris chợt bừng tỉnh.
Ông thoát khỏi bầu không khí bình thản của cuộc thảo luận học thuật với người quen, và kinh ngạc nhìn Duncan: "Chờ đã. ý ngài là. lẽ nào ngài.
"Tình cờ gặp một lần," Duncan nghĩ ngợi. Anh cảm thấy mình nên đưa ra một chút thông tin có trọng lượng để nói chuyện với vị lão tiên sinh này. Dù sao, anh đã "chơi chùa" quá nhiều kiến thức từ vị học giả này rồi, chiếm tiện nghi nhiều quá cũng thấy áy náy. "Nói sao nhỉ... Tôi còn thấy thảm không nỡ nhìn, và không có chút hy vọng phục hồi nào. Tôi cũng không cho rằng cách làm của đám tín đồ Thái Dương kia có thể cứu được chủ của chúng – ngược lại, tôi cảm thấy chúng đang đẩy chủ của mình theo hướng điên cuồng và vặn vẹo hơn."
Anh dừng lại một chút, nhìn lão tiên sinh đối diện: "Muốn tôi kể cho ông nghe về bộ dạng hiện tại của ngài ấy không? Có lẽ ông sẽ có chút linh..."
Morris cảm thấy đầu óc mình rung động ngay từ khi Duncan bắt đầu kể. Lúc này, thừa dịp đối phương tạm dừng, ông chộp lấy cơ hội, lập tức kinh hô: "Không cần!"
Ngay sau đó, ông dường như cảm thấy như vậy có chút mạo phạm, vội ho khan hai tiếng, vẻ mặt thành thật và kính sợ nói: "Đây không phải là kiến thức tôi nên tiếp xúc."
".À, đúng vậy, xin lỗi," Duncan giật mình, nhận ra, vội xua tay. "Vậy chúng ta không thảo luận chủ đề này nữa. Hay là nói một chút về tín ngưỡng Mặt Trời Đen trong thế giới thực tại đi - những tà giáo đồ kia luôn tìm mọi cách để phục sinh chủ của chúng, nhưng những vụ tế sống đơn giản và thô bạo của chúng đến giờ vẫn chưa mang lại hiệu quả gì. Trong lịch sử, chúng đã đạt được thành quả nào chưa?”
"Tà giáo Thái Dương đã gây ra không ít phá hoại, nhưng nói đến phục sinh thái dương, thì sức người phàm sao làm được?" Morris nhớ lại, chậm rãi nói. "Theo tôi được biết, trong lịch sử, sức mạnh của Mặt Trời Đen hiện thế trên quy mô lớn chỉ có vài lần."
"Lần sớm nhất được ghi lại vào cuối thời kỳ Hỗn Loạn Vương Triều. Vì sự sụp đổ của vương quốc cổ Kríti đã để lại một lượng lớn vấn đề lịch sử tồn đọng, các thành bang liên tục bùng nổ hỗn chiến và nạn đói. Tà giáo Thái Dương thừa cơ xâm nhập, tạo ra một vụ hiến tế đẫm máu lớn tại một thành bang tên là Charon. Sau đó, chúng triệu hồi ra một quả cầu lửa khổng lồ. Quả cầu lửa đó trôi nổi trên bầu trời Charon trong năm ngày rồi tan biến, cuối cùng hòa tan toàn bộ thành bang thành một khối thủy tinh."
"Một lần khác xảy ra vào thời đại thành bang cổ điển. Nguyên nhân cụ thể không rõ, nhưng kết quả là mấy thành bang nhỏ trong thế giới văn minh biến mất trong một đêm – các ghi chép của nhân chứng cho thấy bầu trời xuất hiện một vết nứt phát sáng khổng lồ. Trong vết nứt có một nhật luân bốc lên. Thành bang bị một lực hút khổng lồ rút lên từ biển, xé thành những dải dài rồi rơi vào trong đó."
"Lần gần nhất xảy ra vào đầu Tân Thành Bang Lịch, cũng là lần quỷ dị nhất, bởi vì tai họa lần đó hoàn toàn không để lại bất kỳ báo cáo của nhân chứng hay báo cáo phá hoại nào. Không có bằng chứng, không có ghi chép, không ai biết hay nhớ gì cả. Thậm chí... không ai biết chính xác sự việc xảy ra vào năm nào, ở đâu..."
Duncan kinh ngạc lắng nghe, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: "Không ai biết nó đã xảy ra, vậy làm sao có thể nói sức mạnh của Mặt Trời Đen hiện thế trên quy mô lớn? Mọi người thậm chí còn không biết thành bang nào bị tấn công sao?”
"Đúng vậy, chính là quỷ dị như vậy. Điều này vượt ra ngoài lĩnh vực nghiên cứu của các học giả thông thường, nhưng thân phận tại Chân Lý Học Viện cho phép tôi tiếp xúc một số tài liệu liên quan," Morris gật đầu, vẻ mặt thành thật nói. "Sự kiện đó thực sự đã xảy ra, bởi vì vào một buổi sáng nọ, trên Kỷ Niên Trụ – vật thiêng liêng nhất của Truyền Hỏa Giả Giáo Hội – đột nhiên xuất hiện một dòng chữ."
"Dòng chữ đó nhắc đến một thành bang hoàn toàn không tồn tại. Tổng cộng chỉ có một câu:
"'Wilhelm gửi tin cuối cùng, Mặt Trời Đen giáng lâm từ trong lịch sử, chúng ta thất bại.'"