Nina xuất hiện trong tầm mắt Duncan - cô bé chạy một mạch đến, mặt rạng rỡ tươi cười. Vừa thấy bác trai đang ngồi ngẩn người trước cửa tiệm đồ cổ, Nina càng bước nhanh hơn, vừa vẫy tay chào: "Bác ơi, cháu về rồi ạI”
Duncan giật mình tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man, gạt nỗi lòng sang một bên, đứng dậy đón "cháu gái". Thấy Nina thở hồng hộc, ông khựng lại, hơi nhíu mày: "Chẳng phải bác đã cho tiền đi xe rồi sao? Sao tan học vẫn chạy bộ về thế?"
Nina dừng lại trước mặt Duncan, hổn hển mấy hơi, ngượng ngùng gãi đầu, rồi lục lọi trong túi xách, lấy ra một gói giấy nhỏ đưa cho ông: "Cháu... Trên đường về ghé qua phòng khám của bác sĩ Albert..."
Duncan nhận lấy gói giấy, bóp nhẹ, đoán ra bên trong là mấy viên thuốc.
"Bác sĩ Albert bảo, bác dùng cồn giảm đau lâu ngày, dù tình trạng sức khỏe đã tốt hơn và cai rượu thành công, nhưng người nghiện rượu lâu năm mà đột ngột ngừng cồn rất dễ gặp phản ứng phụ," Nina nhỏ nhẹ giải thích, "Đây là thuốc giảm bớt triệu chứng cai cồn. Nếu bác thấy khó chịu trong người thì uống một viên... Bác sĩ Albert còn dặn, nếu dạo này bác thấy người không tệ hơn thì có thể ngừng hẳn thuốc này, nhưng vẫn khuyên bác nên đến phòng khám kiểm tra tổng quát."
Duncan im lặng lắng nghe lời giải thích nhỏ nhẹ, có phần e đè của Nina. Một hồi lâu sau, ông mới lặng lẽ cất cẩn thận gói thuốc vào túi áo.
Rồi ông đưa tay xoa nhẹ lên đầu Nina.
"Bác ơi," Nina ngước lên, có chút nghi hoặc. Cô thấy Duncan mang vẻ nghiêm nghị khó tả, thậm chí thoáng chút ưu tư. Linh cảm mách bảo cô có điều chẳng lành: "Bác... Bác thấy không khỏe ở đâu ạ? Hay là..."
"Bác khỏe lắm," Duncan đột nhiên mỉm cười, hơi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Nina, "Nhưng sau này đừng lấy tiền xe mua thuốc cho bác nữa. Nhà mình không thiếu tiền, cháu cứ thoải mái tiêu vặt. Thiếu thì cứ bảo bác."
Nina ngây người nhìn Duncan. Cô luôn cảm thấy bác trai bỗng trở nên kỳ lạ, nhưng không biết kỳ lạ ở chỗ nào. Mãi một lúc sau, cô mới ngập ngừng gật đầu: "Dạ, vâng ạ..."
Rồi Nina ngẫm nghị, liếc vào trong cửa hàng với vẻ dò xét, trên mặt lộ rõ vẻ vừa mong đợi vừa do dự: "Bác. Bác bảo là cháu tan học về bác sẽ dạy cháu đi xe đạp."
"Thời tiết không tốt lắm," Duncan nhướn mày, "Có thể sắp mưa đấy."
"Thì mình tập ngay trước cửa thôi ạ," Nina níu lấy cánh tay Duncan, nhỏ nhẹ nài nỉ, "Mưa thì chạy vào ngay được mà..."
Duncan bật cười, bất lực gật đầu: "Được rồi, cháu cất cặp sách đi đã, bác dạy cháu đi xe đạp. Nhưng chỉ tập một lát thôi, còn phải nấu cơm tối nữa."
"Tuyệt vời!"
Nĩina reo lên khe khẽ, rồi chạy vội vào tiệm đồ cổ, tiện tay ném túi xách lên quầy. Cô lóng ngóng đẩy chiếc xe đạp mới toanh ra ngoài - loay hoay mãi, va vào khung cửa mấy bận, mới đẩy được xe ra trước mặt Duncan.
"...Thật ra bác nghĩ cháu nên học đẩy xe cho vững đã," Duncan nhìn vẻ vụng về của Nina, vừa buồn cười vừa thở dài, rồi tiến lên đỡ xe, "Nhưng thấy cháu mong chờ thế này, cứ lên xe đi đã. Bác giữ xe cho, cháu cứ làm quen với cảm giác giữ thăng bằng khi đạp xe."
Nina ngoan ngoãn gật đầu. Đợi Duncan đỡ xe xong, cô bám chặt lấy tay lái, leo lên yên xe, vừa cố sức vừa dặn dò: "Bác phải giữ chắc đấy nhé! Nhất định đừng buông tay ra đấy ạ!"
"Được, được, được, cháu cứ tin bác là được..."
Gió lạnh mang theo vị mặn thổi qua khu phố cổ kính, cuốn theo lá rụng và bụi bay giữa những công trình kiến trúc thấp bé, xập xệ. Mây đen kéo đến sà xuống, nhưng cơn mưa chẳng biết khi nào mới trút xuống dường như vẫn còn lưỡng lự trên bầu trời.
Trước cửa tiệm đồ cổ, trên khoảng đất trống nhỏ, vang lên tiếng reo hò vừa phấn khích vừa căng thăng của cô bé, tiếng chuông xe đạp thỉnh thoảng rung lên inh ỏi, xen lẫn với tiếng Duncan chỉ dẫn và trêu chọc.
Một chiếc xe hơi kiểu cũ màu đen dừng lại trên khoảng đất trống gần tiệm đồ cổ. Một ông lão mặc áo khoác lông cừu lỗi thời, tay chống gậy, đầu đội mũ dạ thấp, mở cửa xe, ngước nhìn về phía tiệm đồ cổ.
Morris nhận ra cửa hàng quen thuộc, cổ kính, và cả hai bác cháu đang luyện tập đi xe đạp trước cửa.
Khung cảnh đường phố bình dị ở khu Hạ Thành, khoảnh khắc thường nhật ấm áp của một gia đình. Tất cả đều có vẻ bình thường đến vậy, ngay cả dưới bầu trời mây đen giăng kín, gió thu hiu hắt, cảnh tượng kia vẫn toát lên vẻ ấm áp và thanh bình lạ thường.
Nhưng Heidi chỉ chờ đợi nửa ngày trong tiệm đồ cổ đó, đã tiêu hao hết một lần gia hộ của Trí Tuệ Chi Thần Lakhmids – hơn nữa là trong tình huống có một Thẩm Phán Quan Thâm Hải bảo vệ.
Và sau đó, dù là Heidi hay Thẩm Phán Quan Vana, đều không thể phát hiện ra chút dị thường nào.
Morris khẽ hít một hơi. Dù chỉ là một cảnh tượng bình thường, tim ông đã bắt đầu đập nhanh hơn.
Rồi ông nghiến răng, không vội chào hỏi hai bác cháu đang ở trước cửa tiệm đồ cổ, mà quyết định hoàn thành việc quan sát cửa hàng trước – nếu có thể, ông thực sự không muốn lôi kéo những người vô tội vào sự kiện siêu phàm này.
Ông lão lục lọi trong túi áo, lấy ra một chiếc kính mắt đơn tròng, gắn với một sợi dây thừng màu vàng nhạt. Một đầu dây xích kẹp vào bên hông túi áo, đầu kia nối với gọng kính. Trên gọng kính khắc những ký tự Kríti cổ, ghi tên Trí Tuệ Chi Thần Lakhmids và nhiều biểu tượng thần thánh. Bên trong thấu kính trong suốt, ánh sáng nhạt lờ mờ lưu động.
"Nguyện trí tuệ ban thưởng con tuệ nhãn, khai sáng tâm trí, giúp con nhìn rõ chân thực, xuyên thấu màn sương..."
Morris khẽ cầu nguyện vài câu, rồi kẹp kính đơn tròng vào hốc mắt, hướng về phía tiệm đồ cổ "mở ra" đôi mắt mà ông đã chủ động phong bế mười một năm trước.
Morris hoảng hốt, cúi đầu nhìn chiếc kính đơn tròng trên tay, thấy trên gọng kính khắc tên Lakhmids và những biểu tượng thần thánh, trong thấu kính trong suốt, ánh sáng nhạt lưu động.
"Nguyện trí tuệ ban thưởng con tuệ nhãn..."
Ông khẽ cầu nguyện, kẹp kính đơn tròng vào hốc mắt, ngẩng đầu...
Morris hoảng hốt, cúi đầu nhìn chiếc kính đơn tròng trên tay.
Một cơn gió lạnh đột ngột thổi đến từ phía đối điện khu phố, mang theo tiếng rủ non trầm thấp. Ông lão đột ngột ngừng lại, rồi giơ cổ tay phải lên.
Một chuỗi vòng đeo kết từ những viên đá màu sắc rực rỡ và sợi tơ đang đeo trên cổ tay ông. Tổng cộng có tám viên đá.
Gió lạnh thổi qua, cuốn theo lá rụng và cái rét cuối thu. Âm thanh xung quanh Morris dường như biến mất. Tiếng xe cộ trên đường phố và tiếng chuông nhà thờ vang vọng từ xa xôi như thể đến từ một thế giới khác. Ông chỉ nghe thấy tim mình đập thình thịch, tiếng máu chảy rào rào như sấm rền. Trong tiếng tim đập ấy, chỉ có một hướng phát ra âm thanh vẫn rõ ràng –
Tiếng cô bé vui sướng xen lẫn chút căng thẳng: "Bác ơi giữ chắc đấy ạ! A, lệch rồi... Xe sắp ngã!"
Giọng một người đàn ông trung niên ấm áp, dịu dàng: "Bác giữ rồi, không sao đâu – cháu giữ thẳng tay lái là không bị lệch. Cứ đạp về phía trước, đi tiếp đi, xe đạp là thế, cứ đạp về phía trước, giữ cho vững là không ngã đâu."
"Bác phải giữ chắc đấy nhé! Cháu đi về phía trước đây!"
"Đi đi, bác ở sau cháu."
Morris đột nhiên nghe thấy một âm thanh khác, đó là tiếng khớp xương ma sát kẽo kẹt. Cùng với âm thanh này, tầm nhìn của ông hơi lệch đi và xoay chuyển – ông mất một giây để nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Cổ ông đang từ từ xoay, đưa ánh mắt từ tiệm đồ cổ đến khoảng đất trống trước cửa.
Báo động mãnh liệt trào dâng trong linh hồn. Chiếc vòng tay tám viên đá dường như đang nức nở, phát ra những âm thanh kỳ quái trầm thấp. Mỗi viên đá đều nóng rực, như muốn lôi kéo lý trí của ông lên khỏi vũng lầy. Morris vẫn còn suy nghĩ được. Ông biết những lời chúc phúc mà ông đã tự ban cho mình trước khi đến đây đã được kích hoạt và đang phát huy tác dụng, nhưng ông chỉ có thể thực hiện những suy nghĩ cơ bản này – cổ ông vẫn xoay, tầm nhìn của ông không thể kiểm soát, hướng về phía nguy hiểm nhất.
Nhắm mắt lại! Nhắm mắt lại! Nhắm mắt lại!
Vô số âm thanh vang vọng trong đầu, Morris không thể điều khiển cơ thể thực hiện hành động đơn giản nhất kia. Ông cứ thế từ từ quay đầu, rồi cuối cùng, trong tình huống "mở ra" đôi mắt đã từng được chúc phúc, ông thấy được hướng âm thanh phát ra.
Ông thấy một đám xoáy quang ảnh điên cuồng nhúc nhích, một bề mặt dường như đồng thời phản chiếu mọi thời không, những tấm gương vỡ vụn. Những thứ đó lộn xộn cùng nhau, tạo thành một hình dáng con người miễn cưỡng, bên ngoài thân trải rộng tinh quang. Gã khổng lồ này hơi khom người, cẩn thận đỡ lấy
Đỡ lấy một ngọn lửa hình cung đang bùng cháy.
Morris cảm thấy đầu óc nổ tung, rồi toàn bộ thế giới trở nên tĩnh lặng.
(Đến giờ giới thiệu sách, lần này là cuốn “Thế giới không cần Mị Ma cứu vớt” của Bach Luân. Tác giả là một người bạn đọc, phong cách light novel kỳ huyễn, một triệu chữ, nhân vật chính là nam, nửa Mị Ma. Nếu ai hứng thú có thể đọc thử.)