Sự thật chứng minh, trong thế giới tràn ngập những thứ quỷ đị này, cái nghề "chữa bệnh tâm thần" này còn khó nhằn hơn cả Duncan tưởng tượng — nó khó nhằn đến mức không thể diễn tả bằng từ "nghề” nữa, mà phải gọi là "công nghệ” mới đúng.
Nhưng may là những thứ trong chiếc rương của Heidi không phải chuẩn bị cho Nina. Cô nàng Bác Sĩ Tâm Lý này nhìn ra vẻ kinh hãi trên mặt hai chú cháu, nở một nụ cười kiểu "mấy phản ứng này tôi gặp hoài", rồi lấy ra một tờ phiếu in sẵn từ tận đáy rương đưa cho Nina: "Cháu cứ điền sơ qua vào đây."
Nina lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Cháu cứ tưởng những... công cụ này dành cho cháu chứ."
"Đây là đồ tôi dùng trong công việc – khi làm việc với chính quyền và giáo hội," Heidi cười nói, "Tôi thường phải tiếp xúc với những thành phần cực đoan, ngoan cố, nguy hiểm. Mấy biện pháp thông thường không thể cạy được cái sọ não đã bị tư tưởng dị giáo gia cố của bọn họ đâu."
Duncan càng nghe càng thấy có gì đó sai sai. Sherry đang cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình nhưng không nhịn được phải vểnh tai nghe lén, vô thức rụt cổ lại, nhanh chóng trốn ra xa hơn, vừa làm bộ lau bụi trên kệ hàng vừa thì thầm qua kết nối tinh thần với A Cẩu đang ẩn mình: "Đáng sợ quá, đáng sợ quá... Chỗ này đáng sợ quá... Quý ngài Duncan đã đủ ghê rồi, sao còn thêm cả một thẩm phán nữa... Còn cả Heidi nữa..."
Giọng A Cấu vang lên trong lòng cô, còn yếu ớt hơn cả cô: "Tôi biết chết liền ái Ai mà biết được trên đất liền còn bị thuyền trưởng ma bắt được, ở cạnh thuyền trưởng ma còn đựng phải thẩm phân của giáo hội nữa chứ! Tôi làm khách thôi đó! Rốt cuộc là tôi với cậu điên hay cả thế giới điên rồi! Chuyện này mà kể ai tin?”
Sherry vừa lén để ý động tĩnh ở quầy hàng vừa sầu não lẩm bẩm trong lòng: "Ai mà tin cho được. Nói với con cá là một ngày nào đó mày sẽ chết vì tai nạn giao thông nó còn không tin ấy chứ..."
"...Đừng nhắc tới cá, tôi sợ..."
Sherry ngớ người: "A Cẩu, khi nào cậu bắt đầu sợ cá vậy?"
"Đừng nói chuyện với tôi, đừng để vị thẩm phán kia nhận ra gì đó – dù về lý thuyết thì tôi đang ẩn mình, nhưng ở cạnh quý ngài Duncan, tôi cứ cảm thấy mọi năng lực của mình lúc được lúc không..."
Sherry vội vàng thu hồi tâm tư, đi về phía đầu kia của kệ hàng. Rõ ràng là mấy người ở quầy hàng không hề chú ý đến Sherry nhỏ bé.
Nina nhìn tờ phiếu trước mặt, thấy toàn là những hạng mục trắc nghiệm tâm lý rất thông thường, không khác gì mấy tờ khảo sát tâm lý trước khi học môn Thần Bí Học ở trường hoặc đi tham quan bảo tàng, chỉ là nhiều hạng mục hơn và thêm mấy câu hỏi ít khi hỏi thôi.
Cô vừa điền vừa tò mò hỏi: "Trước đó cháu nghe cô nói thủ đoạn trị liệu của cô chuyên nghiệp hơn, cháu cứ tưởng cô không dùng mấy loại phiếu mà bác sĩ bình thường hay dùng chứ..."
"Điền phiếu là khâu cơ bản để đo lường tâm lý. Sự khác biệt giữa tôi và những kẻ nửa vời là ở chỗ, họ thường kết thúc chẩn bệnh sau khi điền xong phiếu," Heidi mỉm cười, tháo sợi dây chuyền Tử Thủy Tinh trên cổ xuống, vừa nghịch nó vừa nói, "Còn việc trị liệu của tôi chỉ vừa mới bắt đầu khi cháu điền phiếu thôi."
Ánh mắt Vana vô thức rơi vào mặt dây chuyền thủy tinh của Heidi, cô tò mò: "Mấy hôm nay em cứ thấy chị đeo cái dây chuyền mới này... Chị thích nó lắm à?"
Heidi khựng lại, cúi đầu nhìn sợi dây chuyền trong tay, như chợt nhớ ra điều gì, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu: "Chỉ là hiếm khi bố tặng cho em món quà thôi — à, Vana, em biết không, cái đây chuyền này là bố em mua ở cửa tiệm này đó.”
Cô nhấn mạnh chữ "mua", như muốn phủ nhận việc món đồ này chỉ là một món quà tặng. Duncan thì mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu: "Đúng là hàng của tiệm tôi – hi vọng nó mang lại may mắn cho cô."
Vana không nhịn được liếc thêm mấy cái vào cái mặt dây chuyền "thủy tinh" nhái kia, suýt chút nữa thì buột miệng: "Morris học giả nổi tiếng như vậy mà cũng bị lừa à?!"
Nhưng may là cô còn bận tâm đến đương sự Duncan, nên câu nói này chỉ lượn lờ ở khí quản rồi trở về phổi. Cùng lúc đó, Nina cũng đã nhanh chóng đánh dấu xong trên phiếu, vừa đưa cho Heidi vừa nói: "Cháu điền xong rồi, cô xem có vấn đề gì không ạ?"
"Trong quá trình cháu điền, tôi đã xem hết rồi – bao gồm cả những biểu hiện và chi tiết nhỏ nhất trong động tác của cháu," Heidi nhận lấy tờ giấy, nói thẳng, "Cháu có một bóng ma tâm lý tiềm ẩn nhiều năm? Thời gian gần đây có phải cháu đang chịu áp lực lớn hơn bình thường, khiến cháu thỉnh thoảng nhớ lại bóng ma đó? Tình trạng ác mộng của cháu đã dịu đi trong hai ngày nay... Là áp lực biến mất hay là chuyển hướng?"
Nina không khỏi mở to mắt, như thể bị nói trúng tim đen, rồi vô thức liếc nhìn về phía Duncan, vẻ mặt có chút do dự.
"Chúng ta cần một môi trường yên tĩnh và riêng tư để tiến hành thư giãn và giải tỏa tinh thần sâu hơn," Heidi ngẩng đầu nói với Duncan, "Tất nhiên, việc này cần có sự đồng ý của người giám hộ và sự phối hợp của tiểu thư Nina."
"Lên lầu đi," Duncan khẽ gật đầu, nhìn Nina, "Được chứ?"
"Dạ được." Nina ngoan ngoãn gật đầu, không hề phản đối, chỉ là đáy mắt vẫn lộ ra một chút lo lắng, và tia lo lắng này không qua khỏi mắt Heidi.
"Yên tâm đi, Nina, chỉ là kỹ thuật thư giãn tinh thần đơn giản thôi – cháu vốn không có vấn đề gì, chỉ là hơi áp lực và lo lắng thôi," Heidi mỉm cười, một loại khí chất khiến người ta tin cậy và an tâm tỏa ra từ nụ cười của cô, giọng nói cô nhẹ nhàng, khiến cảm giác lo lắng trong lòng Nina dần tan biến, đồng thời cô cũng tiện tay đóng hộp y dược của mình lại và để sang một bên, "Tôi nghĩ chúng ta thậm chí không cần bất cứ dụng cụ, hương liệu hay dược phẩm nào, tôi hỏi cháu mấy câu là được."
Lúc này Nina mới hoàn toàn yên tâm, cô gật đầu với Duncan, rồi dẫn Heidi đi lên cầu thang dẫn lên lầu hai.
Hai tiếng bước chân dần xa trên bậc thang.
Sherry vẫn trốn ở chỗ rất xa, chăm chú thu dọn đồ đạc lặt vặt ở góc tường.
Cuối cùng thì ở quầy hàng chỉ còn lại Duncan, và cô nàng thẩm phán ngồi đối diện anh.
Hôm nay là lần đầu tiên Duncan đối diện với vị thẩm phán đã vô tình để lại "ấn ký" ngọn lửa linh hồn trên người, nhưng vào giờ phút này, anh có thể cảm nhận rõ ràng hơn ấn ký đang nằm trong Vana, và cảm nhận được ấn ký vốn cực kỳ yếu ớt này đang dần mạnh lên, lớn lên vì anh đến gần.
Dù không có tiếp xúc thực tế, ngọn lửa nhỏ vẫn được bổ sung từ "nguồn", và bắt đầu âm ¡ cháy lan trong linh hồn Vana.
Sau khi nhận ra điều này, Duncan có ý thức kiểm soát sự phát triển của ấn ký – anh không muốn ấn ký này bị Nữ Thần Bão Tố bí ẩn kia phát hiện, nếu không anh sẽ mất đi "nút thắt" đặc biệt là Vana.
Anh rất tò mò về Vana, nói đúng hơn là về thân phận thần quan và tín ngưỡng đằng sau cô.
Về phía Vana, cô cũng tò mò quan sát "quý ngài Duncan" ngồi đối diện mình.
Hôm nay cô đến đây là để cùng Heidi đến bái tạ, nhưng ngoài ra còn một nguyên nhân khác, là vụ hỏa hoạn ở bảo tàng có quá nhiều điểm đáng ngờ.
Về lý thuyết thì không thể có chuyện đám cháy lớn đột ngột tự dập tắt trong thời gian ngắn. Heidi đã nhìn thấy ảo ảnh mảnh vỡ Mặt Trời trong đám cháy, còn Duưncan, một người bình thường, xông vào đám cháy cứu người mà không hề bị thương, lại càng đáng ngờ - dù không tìm thấy bất cứ bằng chứng thiết thực nào để liên kết những điều này, nhưng trực giác mách bảo cô nên đến xem cửa tiệm đồ cổ này.
"Quý ngài Duncan," Vana phá vỡ sự im lặng trước, nhìn Duncan với vẻ mặt trầm tĩnh, "Liên quan đến vụ hỏa hoạn ở bảo tàng, tôi có vài điều muốn hỏi, được không?"
"Đương nhiên," Duncan thản nhiên gật đầu, "Lúc đó tôi ở ngay hiện trường, hẳn là có thể cung cấp một chút thông tin."
"Cảm ơn anh đã hợp tác," Vana nhẹ nhàng gật đầu, "Lúc đó anh xông vào cứu người, khi đó lửa vẫn còn đang cháy, đúng không?"
"Không sai," Duncan không chút do dự gật đầu – vì anh không biết vị thẩm phán trước mặt đã nắm được bao nhiêu tư liệu hiện trường, nên ở những khâu có thể để lại bằng chứng, anh quyết định nói thật, "Lúc đó lửa rất lớn, nhất là ở hướng hành lang dẫn đến sảnh triển lãm chính, hầu như tất cả đều cháy."
“Nhưng cuối cùng các anh lại đi ra mà không hề bị thương," Vana hỏi ngay sau đó, "Anh có thể kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra sau khi anh vào bảo tàng không?”
Duncan ra vẻ suy tư, trầm ngâm hai ba giây rồi mới không chắc chắn nói: "Tôi cũng thấy khó tin là mình có thể sống sót đi ra... Nhưng lúc đó lửa trong bảo tàng đột nhiên tắt ngúm, cô có tưởng tượng được không? Không phải do vòi phun nước dập lửa từ bên ngoài, cũng không phải do hết vật liệu để đốt, mà là lửa tự dưng biến mất, thậm chí cả khói cũng không còn..."
Anh vừa hồi tưởng vừa tặc lưỡi kinh ngạc, cuối cùng khoa tay múa chân một hồi: "Chắc chắn là nhờ nữ thần phù hộ, đúng không?"
Anh vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng "soạt" từ chỗ Sherry – cô vô ý làm đổ một bức tượng gỗ ở góc tường.
"Cẩn thận!" Anh lập tức quay đầu lại hô, như một ông chủ cửa hàng thực thụ đang nhắc nhở nhân viên của mình, "Cái bệ của món đồ đó bị tôi làm rớt một lần rồi, giờ dán bằng keo cao su, đừng có làm rớt nữa!"
”.Nữ thần che chở tất cả mọi người trong thành bang," Vẻ mặt Vana có chút thay đổi, nhìn vào mắt Duncan, "Có thể thấy, anh thật sự là một. người thành thật."
Duncan vẻ mặt nghiêm túc thản nhiên: "Đúng vậy, chúng tôi làm ăn buôn bán, coi trọng nhất là không thể gian dối."